Khúc “Hải du” hôm nay được tấu lên nhẹ thênh thênh như những cụm mây trôi thẫn thờ trên biển. Chiếc đàn tì bà lại đột ngột đứt dây. Sợi cước sắc vạch một vệt đỏ trên đầu ngón tay của Ngọc Cầm.
- Chị nói thử xem tại sao em không thể nào hoàn thiện được khúc “Hải du” của cha?
Ngọc Thư vẫn không rời mắt khỏi ổ khoá của rương. Câu hỏi của Ngọc Cầm khiến nàng nắm chặt chiếc khăn tay. Nàng rút từ túi gấm ra một chìa nhỏ. Cũng chẳng nói một lời, nàng mở khoá.
- Chị đã định không đưa vật này cho em…
Ngọc Thư đặt một cuộn giấy dài lên bàn Ngọc Cầm. Ngọc Cầm nhíu mày không hiểu. Nàng mở từ từ ra xem.
Nàng nhận ra nét vẽ thu hết hồn vía của vạn vật! Nàng đây ư? Nàng đã mang theo cả những cánh đào rụng về một chốn hư vô ư? Chốn hư vô không có mùa xuân, vậy thì những cánh đào còn bám theo gót hài của nàng để làm gì!
Bất chợt, một giọt trong vắt rơi xuống bức tranh.
- Chị ơi, em muốn ra biển!
Sách - Truyện Khác
Cái Đầm Ma
George Sand
Cái Chết Của Bikưni
Sakyo Komatsu
Cái Chết
David K. Harford
Các Vĩ Nhân Tỉnh Lẻ
Dương thu Hương
Cá Voi Trầm Sát
Mai Ninh
Cư Kỉnh
Hồ Biểu Chánh
Cơm Thầy Cơm Cô
Vũ Trọng Phụng
Côi Cút Giữa Cảnh Đời
Ma Văn Kháng
Cô Gái Đeo Lục Lạc
Mỹ Hạnh
Chị ĐàO, Chị Lý
Hồ Biểu Chánh
Chân Dung Hạnh Phúc
Thuỳ An
Buồng Cau Trổ Ngược
Xuân Vũ
Bướm Trắng
Nhất Linh
Buổi Hẹn Cuối Cùng
James Hadley Chase
Buổi Yêu Em
Trần Thị Bảo Châu
Buổi Tàn Thu
Khuyết Danh
Buổi Chiều Windows
Nguyễn nhật Ánh
Bước Giang Hồ Của Thuyền Trưởng Blood
Rafael Sabatini
Bước Khẽ Nhé Em
Dung Saigon
Bụi Vết Tháng Năm
Trọng Huân



