Lúc này, Cat cũng ngơ ngác chẳng kém gì cô bé lạ lùng kia. Cũng họ Chant à? Nó nghĩ. Chant thật sao? Hay Gwendolen có một người em sinh đôi mà chị ấy chưa kể cho nó biết?
“Nhưng tên của em cũng là Chant mà,”Cat nói.
“Tên hiện giờ ấy là?” Janet hỏi.
Cô bé ngồi chống hai gối trên giường, lấy hai tay vò đầu vẻ nghĩ ngợi - một cử chỉ mà Gwendolen chẳng bao giờ làm.
“Có thật là họ em là Chant không? Đó đâu phải là cách gọi họ phổ biến...Mà em nghĩ chị là chị của em sao? Thôi được rồi, từ lúc chị tỉnh dậy trong nhà tắm tới giờ, chị đã cố cộng hai và hai lại với nhau cả trăm lần rồi, thế mà chị vẫn cứ ra đáp số là năm. Tụi mình đang ở đâu vậy?”
“Ở lâu đài của Chrestomanci,” Cat đáp.” Chrestomanci đón tụi mình về đây sống chừng một năm sau khi ba mẹ mất.”
“Thấy chưa!” Janet kêu lên. “ Ba mẹ chị thì vẫn khỏe mà! Tối qua, khi chị chúc ba mẹ ngủ ngon, chị thấy ba mẹ chị có sao đâu. Thế Chrestomanci là ai vậy? Em thử kể tóm tắt cuộc đời em cho chị nghe coi nào.”
Bối rối và mất tự nhiên, Cat diễn giải lại bằng cách nào và vì sao nó cùng Gwendolen đến sống ở Lâu đài, và Gwendolen đã gây ra những chuyện gì.
“Ý em nói Gwendolen đã từng là phù thủy thực sự?” Janet thốt lên.
Cat thầm mong giá như chị ấy đừng nói chữ đã từng . Mỗi lúc nó mỗi thêm nghi ngờ rằng nó sẽ chả bao giờ còn được gặp lại Gwendolen thật nữa.
“Dĩ nhiên chị ấy là phù thủy,” nó nói. “ Thế còn chị?”
“ Lạy trời, không đâu!” Janet nói. “Tuy nhiên, chị đang bắt đầu thắc mắc, nếu cứ sống cả đời ở đây thì không biết chị có thành phù thủy không. Phù thủy là thứ rất phổ biến ở xứ này, đúng không?”
“ Cả pháp sư và thầy đồng cũng thế,” Cat nói. “ Nhưng đại phù thủy và nhà ma thuật thì không nhiều lắm. Em nghĩ thầy Saunders là một nhà ma thuật.”
“ Thế còn thầy lang, bác sĩ – phù thủy, thầy phép, ma vương, thầy bùa?” Janet dồn dập hỏi. “Yêu quái, thầy tu khổ hạnh, thầy chú? Họ cũng đầy rẫy ở đây sao?”
“Phần lớn những tên gọi này chỉ để kêu cho ngầu vậy thôi. Yêu quái thì nghe dữ dằn quá. Nhưng thầy chú và thầy bùa thì có đấy. Thầy bùa là loại rất mạnh và rất quan trọng nhé. Em chưa gặp được một thầy bùa nào.”
“Chị hiểu rồi,” Janet nói. Nó ngẫm nghĩ một lát rồi bật khỏi giường bằng một động tác trườn giống như của con trai hơn là của con gái. Và một lần nữa điều này chẳng hề giống chút nào cách mà Gwendolen vẫn thường làm.
“Hay tụi mình đi lùng sục quanh đây coi,” nó nói,” biết đâu Gwendolen thân mến lại chẳng tử tế để lại một mẩu thư...”
“Đừng gọi chị ấy như thế,” Cat khổ sơ nói. “Theo chị nghĩ thì chị đang ở đâu?”
Janet nhìn Cat và thấy nó thật đáng thương.
“Chị xin lỗi,” cô bé nói. “Chị sẽ không gọi lại như vậy nữa. Nhưng em cũng thấy chị hơi gay gắt với chị ấy, đúng không? Hình như chị ấy đã tống chị vào đây rồi bỏ đi đâu đó. Hy vọng chị ấy có một lời giải thích nghe cho xuôi lỗ tai.”
“ Họ lấy giày quất vào mông chị ấy và tước đi hết phép thuật của chị ấy,” Cat nói.
“Ừ, em đã kể chị nghe rồi,” Janet đáp, rút các ngăn kéo của chiếc bàn trang điểm mạ vàng ra.
“ Chưa gì chị đã thấy khiếp cái ông Chrestomanci đó rồi. Nhưng họ có thực sự truất được hết quyền phép của chị ấy không? Làm cách nào chị ấy xoay xở làm được chuyện này được nếu như họ đã truất hết phép của chị ấy?”
“Em cũng không biết.” Cat nói.
Giờ đây, nó bắt đầu tham gia cuộc truy tìm và sẵn sàng cho đi ngón tay út của mình để đổi lấy một lời nào của Gwendolen - dù bất kỳ lời nào. Nó cảm thấy cô đơn khủng khiếp.
“Tại sao lúc nãy chị lại ở trong phòng tắm?”
Cat hỏi mà lòng tự nhủ có nên vào lục soát phòng tắm hay không.
“Chị cũng không biết nữa. Chỉ đơn giản là tỉnh dậy trong đó.”
Janet vừa đáp vừa lắc ra một mớ những ruy-băng cột tóc trong ngăn kéo dưới cùng.
“ Chị cảm thấy như bị lôi đi qua một hàng rào ở sau nhà, và chị không mặc quần áo gì cả, nên bị lạnh cóng.”
“ Tại sao lại không mặc quần áo?” Cat hỏi.
“ Tối qua, lúc đi ngủ, chị thấy nực quá,” Janet nói.” Thế là chị cởi áo đi ngủ rồi đi vào thế giới này. Xong chị cứ ngơ ngẩn, tự véo mình coi là thực hay mơ – đặc biệt sau khi chị phát hiện ra căn phòng lộng lẫy này. Chị nghĩ có lẽ chị đã biến thành một công chúa. Nhưng chị thấy có chiếc áo ngủ này nằm trên giường, nên chị mặc vô...”
“ Chị mặc nó lộn ngược trước ra sau rồi,” Cat nói.
Janet ngưng lục lọi những đồ vật trên bệ lò sưởi để nhìn xuống dải ruy-băng lòng thòng.
“ Mặc ngược à? Chắc còn nhiều thứ khác cũng đang bị ngược đây!... Em thử kiếm trong tủ quần áo coi sao... Xong sau đó chị thám sát bên ngoài phòng này, và chỉ thấy một hành lang màu xanh dài hàng dặm khiến nổi cả gai ốc. Nhìn qua cửa sổ thì chỉ thấy những sân với vườn mênh mông, lộng lẫy. Do đó chị trở lại đây và đi nằm, hy vọng lúc tỉnh dậy thì tất cả những thứ đó sẽ biến mất. Thay vì như vậy, chị lại thấy em... Em tìm thấy cái gì chưa?”
“ Chưa ạ,” Cat nói,” Nhưng đây là chiếc hộp của chị ấy...”
“Chắc bức thư phải ở trong đó,” Janet nói.
Chúng ngồi bệt xuống và mở chiếc hộp ra. Chẳng có gì nhiều trong đó. Cả biết dù đi bất kỳ đâu thì Gwendolen cũng mang theo rất nhiều thứ. Trong hộp có hai cuốn sách, Những Câu Thần Chú Cơ Bản và Phép Thuật Cho Người Nhập Môn, và vài tờ giấy ghi chép những điểm không hiểu trong sách. Janet nhìn nét chữ lớn và tròn trịa của Gwendolen.
“Chị ấy viết chữ y hệt chị. Tại sao chị ấy lại để lại mấy cuốn sách này? Vì đây là sách căn bản, trong khi chị nghĩ chị ấy đã lên đến cấp độ O rồi chứ?”
Janet đặt mấy cuốn sách và những trang ghi chú sang một bên và, trong khi làm vậy, một tập diêm nhỏ màu đỏ rơi ra từ các trang sách. Janet nhặt lên và mở ra. Nó thấy có chừng nửa số que diêm đã bị cháy mà không bị xé khỏi tập diêm.
“Trông khả nghi quá, dám đây là một món bùa dành cho chị vậy.” Nó nói. “ Còn mấy xấp thư kia là gì đó?”
“Thư tình của ba mẹ em, em đoán vậy.” Cat nói.
Những lá thư vẫn nằm trong phong bì có dán tem và ghi địa chỉ. Janet ngồi xổm, mỗi tay cầm một xấp thư.
“Chà! Đây là loại tem đen một penny cơ đấy! Không, lại có hình đầu người nữa nè. Tên Đức vua của em là gì vậy?”
“Charles đệ thất,” Cat đáp.
“ Chứ không phải là Georges à?” Janet hỏi.
Nhưng thấy Cat có vẻ hoang mang nên nó nhìn lại những lá thư một lần nữa.
“ Chị thấy rồi, cả ba em và mẹ em đều có tên là Chant. Hai người trước đó là anh em họ à? Ba mẹ chị thì là vậy đó. Bà nội không muốn ba mẹ chị lấy nhau vì người ta cho điều đó là không nên.”
“Em cũng không biết nữa. Dám lắm chứ... Ba mẹ em trong cũng hơi giống nhau.”
Cat nói và cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Janet trông cũng cô đơn không kém. Nó cẩn thận đút tập diêm nhỏ vào giữa dải băng màu hồng dùng để bó những lá thư gửi cho Cô Caronline Chant. Giống như Gwendolen, rõ ràng nó cũng có một tinh thần ngăn nắp – và nó nói:
“Cả ba mẹ em đều cao lớn, đẹp, mắt màu xanh, đúng không? Tên của mẹ chị cũng là Caroline. Chị bắt đầu hiểu ra rồi đấy. Nào, đưa đây!” Nói chưa dứt, Janet đã vứt những lá thư sang một bên và, bằng một bên và, bằng một cách thiếu ngăn nắp nhất, nó lục tung, moi lên những bìa kẹp, thư từ, đồ viết lách, đồ chùi viết và một chiếc túi in dòng chữ Kỷ niệm Blackpool còn lại ở trong hộp. Ở tận đáy hộp là một tờ giấy lớn màu hồng, chi chít những dòng chữ nắn nót và tròn trịa của Gwendolen.
“A!” Janet reo lên, chộp lấy tờ giấy. “ Biết ngay mà! Chị ấy có cùng mánh cất giấu đồ như chị.”
Rồi nó trải lá thư lên thảm để Cat cũng có thể đọc chung. Gwendolen viết:
Bạn Thế chỗ thân mến,
Tôi phải rời khỏi cái nơi kinh khủng này. Không ai hiểu tôi cả. Không ai nhận ra tài năng của tôi. Chẳng bao lâu nữa bạn sẽ thấy vì bạn là bản sao chính xác của tôi nên bạn cũng sẽ trở thành một phù thủy. Tôi rất thông minh. Họ không biết tất cả những tiềm năng của tôi. Tôi đã tìm được cách đến thế giới khác và tôi đang đến đó tìm sự tốt lành. Tôi biết tôi sẽ là Nữ hoàng nơi đó vì số mệnh của tôi đã được tiên đoán trước là sẽ như thế. Có hàng trăm thế giới khác, có những cái này tốt hơn cái kia. Chúng được hình thành mỗi có một sự kiện lớn trong Lịch sử, một cuộc chiến tranh chẳng hạn, hay một trận động đất, mà đưa đến kết quả là sinh ra hai hoặc nhiều việc trái ngược nhau hoàn toàn... Những việc đó cùng diễn ra, nhưng vì trái ngược nhau nên không thể tồn tại chung với nhau, cho nên thế giới phải chia ra thành hai thế giới và chúng bắt đầu đi theo những hướng khác nhau kể từ đó. Tôi biết hẳn phải có nhiều Gwendolen ở nhiều thế giới nhưng tôi không biết có tất cả là bao nhiêu. Một trong các bạn sẽ tới đây khi tôi đi vì khi tôi di chuyển thì sẽ tạo ra một không gian rỗng hút các bạn vào vị trí của bạn và sẽ nhập vai bạn rất tốt vì tất cả chúng ta đều cực kì thông minh. Bạn sẽ tiếp nhận vị trí này, làm khốn khổ cuộc đời của Chrestomanci và tôi sẽ rất vui mừng khi biết rằng công việc đó đã nằm trong những bàn tay xuất sắc.
Người bạn thân yêu của bạn.
Gwendolen Chant
TB 1 : hãy đốt lá thư này
TB 2 : Nói với Cat rằng tôi rất xin lỗi nó, nhưng nó phải làm theo những điều ông Nostrum dặn.
Đọc xong những dòng này, Cat thiểu não quỳ xuống cạnh Janet, hiểu ra rằng nó thực sự sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại Gwendolen. Thay vào đó, nó tỏ ra quyến luyến với Janet. Tuy nhiên, phải hiểu rõ một người như Cat hiểu Gwendolen thì mới thấy rằng một bản sao dù có chính xác đến mấy cũng không thể bù đắp được hoàn toàn. Janet không phải là một phù thủy. Những biểu hiện trên khuôn mặt chị ấy chẳng có gì là giống phù thủy cả.
“Chị không hiểu làm sao ba mẹ chị có thể chịu đựng được Người Thay thế Thân mến của chị ”
Janet nói một cách châm biếm. Rồi nó tự kiềm chế lại.
“Nếu chị không đốt lá thư này, em có trách chị không ? Đây là bằng chứng duy nhất nếu có ai bất chợt nổi khùng lên, nghĩ chị là Gwendolen, thì chị còn có thể chứng minh được rằng chị là Janet Chant. Chị giấu cái thư đi nhe ? ”
“ Đó là thư của chị mà, ” Cat nói.
“Và cũng là thư của chị em,” Janet nói . “Xin chúa hãy che chở tâm hồn thân ái bé bỏng bọc đường của chị ấy ! Đừng hiểu sai chị, Cat ạ. Chị ngưỡng mộ chị của em. Chị ấy biết nghĩ những chuyện lớn lao. Cả em cũng phải ngưỡng mộ chị ấy ! Dù vậy, chị cứ thắc mắc, không biết chị ấy có đoán ra cái nơi cất giấu khôn ngoan mà chị sắp sửa cất lá thư của chị ấy hay không. Chị sẽ thấy dễ chịu hơn nếu chị ấy không đoán ra. ”
Bằng một động tác rất “phi- Gwendolen”, Janet bật dậy và đem lá thư đến chiếc bàn trang điểm mạ vàng. Cat cũng bật dậy đi theo con bé. Janet nắm lấy tấm gương có khung hoa mạ vàng và xoay xoay nó. Mặt sau tấm gương chỉ là một tấm ván ép. Janet luồn ngón tay dưới mép tấm ván ép và nạy lên. Tấm ván ép bật ra một cách dễ dàng.
“Chị vẫn làm như thế với tấm gương ở nhà chị,” Janet giải thích. “Đó là một nơi cất giấu rất tốt- đó cũng là chỗ mà ba mẹ chị chả bao giờ nghĩ ra. Ba mẹ chị rất yêu chị, nhưng ba mẹ tọc mạch khủng khiếp luôn. Chị nghĩ chẳng qua là tại chị là con một. Mà chị thì lại thích được riêng cho chị đọc, thế rồi ba mẹ cũng muốn đọc chúng nữa. Ôi, quái quỷ thật!”
Nó nhấc tấm ván lên và chỉ cho Cat những kí hiệu được sơn trên lớp tráng màu đỏ sau mặt gương,
“Cabbala, hình như vậy, ” Cat nói. ” Đó là một câu thần chú, ”
“Vậy là chị ấy cũng đã nghĩ tới chỗ này ! ” Janet nói. " Có một bản sao thật đúng là địa ngục. Cả hai có cùng những ý tưởng như nhau. Và trong bất cứ việc gì cũng vậy, ” nó nói khi nhét lá thư của Gwendolen giữa tấm ván ép và miếng kiếng rồi lại ép tấm ván vào chỗ cũ.
“Chị biết câu thần chú đó là để làm gì rồi. Nó là để Gwendolen có thể thỉnh thoảng theo dõi xem Người Thay thế Thân mến làm ăn ra sao. Hy vọng rằng chị ấy hiện đang nhìn thấy tụi mình. ”
Janet lật tấm gương về vị trí cũ rồi liếc mắt nhìn nó như nhìn một vật gớm guốc. Nó lấy tay kéo dài đuôi mắt nhìn mình ra, xếch ngược lên, trông như mắt mấy người Tàu, rồi thè lưỡi cho dài ra hết cỡ. Sau đó nó lấy một ngón tay, đẩy mũi hếch lên, méo xệch mồm sang một bên. Cat phì cười.
“ Gwendolen có làm được vậy không ? ” Janet quay lại hỏi.
“Không,”Cat khúc khích.
Ngay lúc đó Euphemia mở cửa bước vô. Janet nhẩy dựng lên. Nó nhút nhát hơn Cat tưởng rất nhiều.
“Gwendolen, tôi sẽ rất biết ơn nếu cô dừng cái trò vặn vẹo mặt ấy lại và thay bộ đồ ngủ của cô giùm cho. ” Euphemia nói.
Chị ấy vào phòng để kiểm tra Gwendolen đã thay đồ chưa. Thế rồi tự nhiên chị phát ra một tiếng kêu ồm ộp, xong tan chảy ra thành một khối bướu màu nâu.
Janet lấy hai tay bưng lấy miệng. Nó và Cat giương mắt nhìn một cách kinh hoàng vào cái khối bướu màu nâu vốn từng là Euphemia cứ rút lại nhỏ dần và nhỏ dần. Lúc cái khối ấy cao còn khoảng chừng bảy phân thì nó ngừng co rút và thòi ra những chiếc cẳng lớn có màng. Trên những cái cẳng có màng đó, cái khối ấy bò tới và nhìn hai đứa chúng nó vẻ trách móc bằng cặp mắt vàng vọt lồi ra gần chỗ đỉnh đầu.
“Ối trời ơi !” Cat thốt lên.
Có vẻ như hành động cuối cùng của Gwendolen chính là biến Euphemia thành con ếch.
Janet òa khóc. Cat thấy ngạc nhiên. Lúc này trông Janet vẫn có vẻ tự tin lắm kia mà. Vẫn nấc lên thảm thiết, Janet quỳ xuống và dịu dàng nhấc lên chị Euphemia màu nâu đang bò lê.
“Tội nghiệp chị quá ! ” nó khóc to. “Em biết chị đang cảm thấy thế nào mà. Cat, mình phải làm sao đây ? Làm cách nào biến chị ấy thành người bây giờ ?
“Em đâu có biết,” Cat đã trấn tĩnh lại, nói.
Nó đột ngột bị chất lên vai những trách nhiệm khổng lồ. Janet, mặc dù nói năng có vẻ tự tin thế, nhưng rõ ràng cần phải được chăm nom. Euphemia rõ ràng lại càng phải được chăm nom nhiều hơn nữa. Nếu không cầu cứu Chrestomanci, thì Cat nghĩ, hẳn mình cũng sẽ phải chạy đi gọi thầy Saunders đến giúp vượt qua cái lúc khó khăn này thôi. Nhưng nó chợt hiểu ra rằng, nếu lần này mà Chrestomanci phát hiện ra Gwendolen đã làm gì thì những điều khủng khiếp nhất sẽ xảy ra. Cat cầm chắc điều đó. Giờ nó mới nhận ra rằng, hóa ra mình rất khiếp sợ Chrestomanci. Thật ra nó đã khiếp sợ ông từ lâu rồi, chỉ có điều lâu nay nó không nhận ra thôi. Nó biết, bằng mọi cách, nó sẽ phải giữ kín cả chuyện Janet lẫn chuyện Euphemia.
Cảm thấy tuyệt vọng, Cat chạy vào phòng tắm, tìm được chiếc khắn tắm ẩm và mang tới cho Janet.
“Chị đặt chị ấy xuống đây đi. Mình phải thấm ướt cho chị ấy. Em sẽ nhờ Roger và Julia biến chị ấy lại thành người. Em sẽ nói với bọn nó là chị không chịu làm. Và làm ơn làm phước đừng có nói với bất cứ ai rằng chị không phải là Gwendolen nhe ! ”
Janet nhẹ nhàng đặt Euphemia lên chiếc khăn tắm. Euphemia bò quanh và tiếp tục nhìn Janet bằng ánh mắt kết tội.
“Đừng như thế mà. Đâu phải tại em đâu,” Janet khụt khịt nói.
“Cat, mình phải giấu chị ấy đi. Bỏ trong tủ quần áo thì chị ấy có thoải mái không ? ”
“Chị ấy sẽ phải thoải mái thôi, ” Cat nói, “Chị đi thay đồ đi. ”Một thoáng hoảng hốt xuất hiện trên khuôn mặt Janet.
“Cat, Gwendolen thường mặc đồ gì ? ”
Cat cứ tưởng tất cả bọn con gái đều biết con gái mặc đồ gì.
“ Đồ bình thường thôi - váy lót dài, tất dài, váy, giầy - chị biết rồi đấy.
“Không, chị không biết , ” Janet nói. “Chị lúc nào cũng mặc quần dài. ”
Cat cảm thấy những rắc rối của nó đang tăng lên. Nó lục lọi tìm quần áo cho Janet. Gwendolen hình như đã mang theo tất cả những thứ tốt nhất của mình đi, song Cat cũng tìm ra được một đôi giầy cũ của con chị, cặp với dài màu xanh, bộ váy lót dài ưng ý thứ hai của Gwendolen, bộ đầm màu xanh Kashmir cùng váy lót, và, nó đưa ra một chút ngượng nghiụ- chiếc quần chẽn gối của Gwendolen.
“ Đây nè, ” Cat nói
“Chị ấy mặc đến hai chiếc váy lót dài à ? ” Janet hỏi.
“ Ừ,” Cat đáp, “ Chị mặc vào đi. ”
Nhưng Janet tỏ ra không cách cho mặc được nếu không có Cat giúp đỡ. Nếu nó để Janet tự mặc đồ thì chị ấy sẽ xỏ lộn ngược mặt sau ra mặt trước. Nó phải xỏ bộ váy lót dài cho Janet, cài nút sau lưng chị ấy, thắt nịt tất cho chị ấy, thắt dây giày cho chị ấy, thắt dây giày cho chị ấy, mặc lại bộ đầm cho chị ấy sau khi xoay lại cho đúng chiều, và cột dải ruy-băng lưng cho chị ấy. Khi nó làm xong xuôi thì trông cũng tạm ổn, nhưng Janet vẫn có cái vẻ là lạ của kẻ bị người khác mặc đồ cho thay vì tự mặc đồ. Nó tự ngắm mình qua gương, vẻ xét nét.
“Cảm ơn em, em đúng là một thiên thần. Chị trông cứ hệt như một đứa con của vua Edward vậy. Chỉ cảm thấy mình giống như công chúa Charley thứ thiệt rồi đó.”
“ Mình đi thôi,” Cat nói. “Giờ điểm tâm rồi.”
Nó mang Euphemia đang ồm ộp giận dữ đến chiếc tủ treo quần áo rồi cuộn chặt chị ấy trong tấm khăn tắm.
“Ở yên nhé,” nó bảo với con ếch – Euphemia. “ Em sẽ giúp chị hoàn hình ngay khi nào có thể, cho nên chị làm ơn đừng òm sòm nữa !”
Cat khép cửa tủ lại nhốt Euphemia bên trong rồi lèn bằng một tờ giấy ghi chép của Gwendolen. Tiếng ồm ộp nhỏ nhỏ vẫn vọng ra sau cánh cửa tủ. Euphemia không có ý định giữ im lặng. Cat thật tình cũng không trách gì chị ấy.
“ Chị ấy không thích ở trong đó,” Janet yếu ớt nói. “ Để chị ấy ở trong phòng có được không?
“Không được,” Cat nói.
Mặc dù là ếch, Euphemia trông vẫn giống Euphemia. Cat biết chị hầu gái Mary chỉ cần rọi mắt vào con ếch là sẽ nhận ra Euphemia ngay lập tức. Nó túm lấy chiếc cùi chỏ đang ghì lại của Janet và lôi con bé đi, ra đến tận phòng chơi.
“Hai bạn cứ phải đợi tới phút chót mới chịu dậy vậy sao?” Julia nói. “ Tôi chán phải lịch sự chờ đợi bữa điểm tâm lắm rồi.”
“Eric đã dậy trước hàng giờ,” Mary nói khi đi ngang qua. “Cho nên tôi không biết hai cô cậu làm trò gì trên đó. Ồ, Euphemia không biết ra sao rồi nhỉ?”
“Chị Mary ở cạnh chị ấy suốt sáng nay,” Roger nói.
Nó nháy mắt. Trong một tích tắc, có đến hai Mary đang ở đó, một Mary thật và một Mary mờ ảo, ma quái. Janet nhẩy dựng lên. Đó mới là mẩu phép thuật thứ hai mà nó chứng kiến và nó thấy chẳng dễ gì mà quen được với chuyện này.
“Tôi đoán đó là tội của Gwendolen.”
Julia nói rồi ném sang Janet một cái nhìn đầy ác ý thường lệ.
Janet rất hoảng. Cat quên báo cho nó biết Julia thì ghét Gwendolen đến cỡ nào từ sau vụ mấy con rắn. Và cái nhìn ác ý của một phù thủy thì chắc chắn là tệ hơn cái nhìn ác ý của người thường. Julia cứ thế xô Janet lùi dần, lùi dần khắp phòng, cho đến khi Cat xông ra, chen vào giữa hai người.
“ Đừng làm vậy,” nó nói. “Chị ấy biết lỗi rồi mà.”
“ Thật không đó?” Julia nói. “Biết lỗi rồi à?” nó hỏi, cố vòng ánh mắt qua vai Cat để hướng trở lại với Janet.
“ Phải, tôi ân hận ghê gớm,” Janet sôi nổi nói mà không thể hiểu nổi vì sao mình lại nói như thế. “ Tôi đã thay đổi tính cách hoàn toàn.”
“Tôi chỉ tin khi nào chính mắt tôi thấy,” Julia nói.
Nhưng nó thôi không nhìn Janet nữa để theo dõi Mary lúc này đang bưng ra món bánh mì, mứt cam, và cại ca cao thường ngày.
Janet đưa mắt nhìn, hít hà làn hơi ca cao bốc ra từ chiếc vại, rồi khuôn mặt nó chảy xuống, trông khá giống Gwendolen hôm đầu tiên.
“ Ối trời, tôi ghét món ca cao,” nó nói.
Mary đảo mắt nhìn lên trần. “ Cô đừng có làm bộ làm tịch nữa! Trước đây cô có bao giờ nói ghét món đó đâu.”
“ Em... em có một sự đảo lộn về cảm xúc,” Janet bịa ra. “ Khi em đổi tính cách thì tất cả các nụ vị giác của em cũng thay đổi nốt. Em... chị có cà phê không hả chị”
“Ở đâu ra? Bộ lấy dưới thảm lên hay sao?” Mary hỏi lại. “Thôi được. Tôi sẽ hỏi nhà bếp. Tôi sẽ bảo họ rằng có nụ vị giác của cô đã thay đổi, thế nhé?”
Cat rất mừng khi nghe nói rằnh ca cao rốt cuộc không phải là món bắt buộc phải dùng.
“Em cũng xin cà phê có được không ạ?”
Nó hỏi khi Mary bước ra chỗ chiếc thang máy chuyển đồ ăn.
“Hay trà cũng được, em thích trà hơn, thiệt mà!”
“Nhưng cô cậu hãy khoan nói vậy đã, khi mà Euphemia còn mất tăm mất tích, bỏ lại tôi phải làm hết mọi việc như thế này!” Mary có vẻ giận dỗi như thể đang bị lợi dụng.
“Nhưng trước nay chị ấy có làm gì ở đây đâu?” Cat hỏi, giọng ngạc nhiên.
Mary bực bội xông tới chiếc ống nói, yêu cầu một ấm cà phê và một ấm trà.
“Cho Cô Chiêu với lại Cậu Ấm,” chị ấy nói. “Cậu ấy hình như đã bị lây cái bịnh đó luôn rồi. Nancy này, sao tôi mong có những đứa trẻ bình thường, tốt bụng ở nơi này đến thế!”
“Nhưng em là một đứa trẻ bình thường, tốt bụng mà!” Janet và Cat đồng thanh phản đối.
“Và cả chúng em cũng thế... ít ra là tốt bụng,” Julia khoan thai nói.
“Các cô các cậu mà bình thường cái nỗi gì?”
Mary nói rồi cho cái thang máy chuyển đồ ăn đi xuống.
“ Cả bốn cô cậu đều mang họ Chant. Và một người họ Chant thì có bình thường bao giờ đâu ? Trả lời thử tôi nghe xem.”
Janet nhìn Cat vẻ thắc mắc, nhưng Cat cũng bối rối chẳng kém gì chị ấy.
“ Tôi tưởng họ của các bạn là Chrestomanci chứ, ” nó nói với Roger và Julia.
“ Đó chỉ là danh hiệu của ba thôi, ” Julia nói.
“ Các bạn có họ hàng gì đó với chị em tôi, ” Roger nói, “ Các bạn không biết điều đó sao? ”
Chương 10
Cat chờ thời. Khi thầy Saunders gọi bọn trẻ vào học, nó chộp lấy tay Roger và thì thầm,
“ Nói nè, Gwendolen đã biến Euphemia thành ếch rồi và...”
Roger bật cười sặc sụa. Cat phải đợi cho đến khi nó nín bớt...
“ Nhưng chị ấy không chịu biến Euphemia lại thành người. Bạn có làm được không ? ”
Roger cố nghiêm túc trở lại, nhưng những tràng cười cứ phát ra từng cơn.
“ Tôi cũng không biết nữa. Chắc là không, trừ phi chị bạn cho bạn biết chị ấy sử dụng câu thần chú nào. Không biết câu thần chú mà vẫn tìm được ra câu giải là việc của lớp Phép thuật nâng cao, mà tôi thì chưa học tới đó. Ồ, tếu thiệt nghe ! ” Nó gập người xuống bàn, cười sằng sặc.
Ngay lúc đó, thầy Saunders xuất hiện trước cửa lớp và nhắc nhở rằng thời gian kể chuyện tếu là để sau giờ học. Cả học dành kéo nhau vào lớp. Và cũng chẳng có gì bất ngờ khi Cat thấy Janet lộn chỗ, ngồi vào bàn của nó. Nó kéo Janet ra một cách lặng lẽ nhất rồi ngồi vào bàn của mình, bâng khuâng tự hỏi làm sao mà tìm cho ra được câu thần chú Gwendolen đã sử dụng bây giờ.
Cat đã phải trải qua một buổi sáng kém thoải mái nhất. Nó quên nói với Janet rằng điều duy nhất mà Gwendolen biết là phép thuật. Janet, như Cat đã ngờ ngợ từ trước, biết rất nhiều, biết đủ thứ chuyện. Nhưng tất cả những chuyện đó chỉ áp dụng cho thế giới của chính con bé. Chỉ một môn duy nhất may ra Janet thoát được an toàn là Số học giản đơn. Và thầy Saunders đã chọn ngay đúng buổi sáng hôm đó để cho Janet làm bài kiểm tra môn Sử. Cat, trong khi hí hoáy viết bài luận tiếng Anh bằng tay trái, đã nhìn thấy sự hoảng loạn đang tăng dần trên khuôn mặt của Janet.
“ Em viết Henry V là ý gì ? ” thầy Saunders quát lên. “ Richard II đã lên ngôi từ lâu sau trận Agincourt. Thành tựu phép thuật lớn nhất của ông ta là gì ? ”
“ Dạ đánh thắng quân Pháp là đội quân mặc đồ len, nhờ vậy họ không bị kẹt trong bùn, mà cũng có thể cung tên của họ cũng được yểm bùa nữa ạ. Điều này có thể giúp cho tên không bị thất lạc. ”
“ Ai ? Em tưởng tượng ra ai là người thắng trận Agincourt đấy ?” thầy Saunders cáu.
“ Quân Anh ạ, ” Janet đáp.
Điều này dĩ nhiên là đúng trong thế giới của nó, nhưng ánh mắt hoảng loạn, khổ sở trên khuôn mặt Janet khi nó trả lời như vậy cho thấy nó đã ngờ ngợ rằng phải nói ngược lại mới là đúng trong cái thế giới này. Và đó là điều tất nhiên.
Thầy Saunders lấy hai tay ôm đầu.
“ Không, không, không phải ! Quân Pháp ! Bộ em không biết gì cả hay sao vậy ? ”
Janet trông như muốn khóc. Cat hoảng hốt. Chị ấy sẽ sụp đổ trong vài giây nữa và sẽ nói với ông Saunders rằng mình không phải là Gwendolen mất thôi. Janet không phải là Cat để mà phải giữ im lặng.
“ Chị Gwendolen không bao giờ biết gì cả đâu ạ ! ”
Cat lớn giọng nhận xét, hy vọng Janet hiểu được ý mình. Janet có hiểu. Con bé thở dài nhẹ nhõm và chùng xuống.
“ Tôi đã biết thế rồi, ” thầy Saunders nói. “Nhưng ở đâu đó, đâu đó trong cái đầu cẩm thạch này hẳn cũng phải có một tế bào chất xám nho nhỏ chứ. Vì vậy tôi sẽ tiếp tục theo dõi xem sao. ”
Rủi thay, Janet trong cơn nhẹ nhõm đã trở nên gần như vui tếu.
“ Thầy có muốn tách cái đầu của em ra để xem không ạ ? ” nó hỏi.
“ Đừng có khích tôi ! ” Thầy Saunders hét lên. Thầy che cặp mắt bằng một bàn tay sần sùi và tay kia thì xua xua về phía Janet. Trông thầy tếu lâm đến mức Janet phải bật cười. Cách xử sự vừa rồi của Janet quá khác biệt so với Gwendolen đến nỗi thầy Saunders tuột dần bàn tay xuống mũi và nhìn nó, vẻ nghi hoặc.
“ Em tính giở trò vậy ? ”
“ Chẳng có gì đâu ạ, ” Janet nói, vẻ có lỗi.
“ Hừm, ” thầy Saunders đằng hắng với cái vẻ làm cho cả Cat lẫn Janet đều cảm thấy không thoải mái.
Cuối cùng - lâu thật lâu - thời khắc ấy cũng đến. Đó là lúc Mary bưng sữa và bánh quy tới, cung với một ánh mắt báo điềm gở. Co ro trên chiếc khay, ngay cạnh tách cà phê của thầy Saunders, là một vật lớn màu nâu, trông nhơm nhớp. Bao tử của Cat như muốn quặn lên, rời khỏi bụng nó để lặn sâu tuốt xuống những hầm rượu của lâu đài. Qua ánh mắt của Janet, có thể thấy bao tử của con bé cũng giống thế.
“Chị mang đến cái gì thế kia ? thầy Saunders hỏi,
“Hành động đẹp của Gwendolen bữa nay đấy, ” Mary cay nghiệt nói. “Đó là Euphemia. Thầy cứ nhìn mặt con ếch coi. ”
Thầy Saundes cúi xuống nhìn. Rồi thầy xoay vòng quanh Janet hung hãn đến mức Janet sém nữa bật khỏi ghế.
“Thì ra đó là lý do mà em cười đấy hả! ”
“ Em không làm điều đó! Janet nói.
“Euphemia ở trong phòng của Gwendolen. Cô ấy bị nhốt trong tủ quần áo, đang ngóc đầu kêu ồm ộp,” Mary nói.
“Tôi nghĩ phải cầu cứu Chrestomanci thôi,” thầy Saunders vừa nói vừa xông ra cửa.
Nhưng ông chưa kịp đến sát cánh cửa thì nó đã bật mở. Đích thân Chrestomnanci bước vào, vẻ hớn hở và bận rộn, với một số giấy tờ cầm trên tay.
“Michael,”ông nói, “Tôi đã nói đúng rồi nhé...”
Ông khựng lại khi nhìn thấy khuôn mặt của thầy Saunders. “Có chuyện gì vây?”
“Xin ngài vui lòng nhìn con ếch này ạ,” Mary nói. “Nó nằm trong tủ quần áo của Gwendolen.”
Chrestomanci mặc một bộ đồ màu xám với những sọc tím nhạt. Một tay ông giữ những chiếc cà vạt màu tím và cúi xuống xem xét con ếch. Euphemia ngóc đầu lên và ồm ộp với ông, vẻ cầu khẩn. Một khoảnh khắc im lặng lạnh như đá.... Đó là khoảnh khắc mà Cat mong sẽ không bao giờ phải trải qua lần thứ hai.
“Chúa phù hộ linh hồn con!” Chrestomanci nói, giọng êm dịu như sương giá đóng băng trên cửa sổ. “ Đó là Eugenia.”
“Euphemia chứ, ba!” Julia nói.
“Euphemia,” Chrestomanci nói. “Dĩ nhiên rồi. Giờ thì, ai đã gây ra chuyện này?”
Cat tự hỏi làm sao một giọng dịu dàng như thế lại có thể làm cho tóc của nó dựng đứng cả lên phía sau gáy như thế này.
“Thưa ngày, Gwedolen ạ,” chị Mary nói.
Nhưng Chrestomanci lắc lắc cái đầu đen bóng mượt.
“Không phải. Đừng có đổ hết tội lên nó như thế. Không thể nào là Gwendolen được. Thầy Michael đã truất hết phép thuật của nó đêm qua rồi.”
“Ồ,” thầy Saunders thốt lên, mặt đỏ dần.”Tôi đúng là ngu ngốc!”
“Vậy thì kẻ đó có thể là ai?”Chrestomanci thắc mắc.
Lại thêm một khoảnh khắc im lặng buốt giá nữa. Cat cảm thấy giây phút đó kéo dài không kém gì Kỷ Băng hà. Trong suốt thời gian đó, Julia bắt đầu mỉm cười. Nó gõ gõ mấy ngón tay lên bàn học và đăm chiêu nhìn Janet. Janet trông thấy và nhảy vọt sang một bên. Nó hít một hơi thật sâu. Cat hốt hoảng. Nó biết chắc Janet sắp khai ra việc Gwendolen đã làm. Nó bèn nói điều duy nhất nó có thể nghĩ ra để chặn con bé lại.
“Con làm ạ,” Cat dõng dạc nói.
Cat cảm thấy khó mà chịu đựng nổi cái cách mà tất cả mọi người đang nhìn vào nó. Julia ghê tởm. Roger sửng sốt. Thầy Saunders giận điên lên. Mary nhìn nó cứ như thể chính nó mới là con ếch. Nhưng Chrestomanci lại lộ vẻ hoài nghi một cách lịch lãm, và trông ông mới đáng sợ hơn cả.
“Hãy miễn thứ cho ta, Eric,” ông nói. “Nhưng chính là con làm đấy hả?”
Cat nhìn ông với một màn sương lạ, ươn ướt quanh tròng mắt. Nó nghĩ đó là do sự khiếp sợ.
“Đó là lỡ tay thôi ạ,”nó nói. “Con đang thử một câu thần chú. Con...con không ngờ là nó lại hiệu nghiệm.Và rồi... và rồi chị Euphemia bước vào và biến thành con ếch. Chỉ có vậy thôi ạ,” nó thanh minh.
Chrestomanci nói:
“Nhưng con đã được dặn không được tự ý dùng phép thuật cơ mà.”
“Con biết ạ.”
Cat gục đầu xuống mà chẳng cần phải đóng kịch.
“Nhưng con tưởng nó sẽ không hiệu nghiệm. Vậy mà nó lại hiệu nghiệm, thế đấy ạ.” Cat giải thích.
“Thôi được, con phải giải phép ngay lập tức,”Chrestomanci nói.
Cat nuốt nước miếng.
“Con không thể làm được ạ. Con không biết cách làm.”
Chrestomanci ném sang nó một cái nhìn nữa. Một cái nhìn lịch sự, gay gắt và ngờ vực, khiến cho Cat cảm thấy nó sẽ rất mừng nếu bò được dưới bàn học mà trốn đi khỏi.
“Tốt lắm,” Chrestomanci nói. “Thầy Michael, có lẽ phải làm phiền thầy.”
Mary chìa chiếc khay ra.Thầy Saunders chộp lấy Euphemia ồm ộp, vẻ kích động.
“Chỉ một phút nữa thôi mà,” thầy Saunders trấn an.
Thầy dùng hai bàn tay ôm bọc quanh chị ấy. Không có gì xảy ra cả. Có vẻ hơi lúng túng, thầy bắt đầu lâm râm niệm. Vẫn không có gì xảy ra. Cái đầu của Euphemia thập thò đầy lo lắng phía trên những ngón tay xương xẩu của thầy, và chị ấy vẫn cứ là con ếch. Thầy Saunders từ chỗ lúng túng trở thành luống cuống.
“Đây là một câu thần chú rất lạ,” thầy nói. “Em dùng câu nào vậy, Eric?”
“Em không nhớ ạ,” Cat đáp.
“Thôi được, tất cả những gì tôi có thể làm đều không đạt kết quả,” thầy Saunders nói. “Eric, em sẽ phải làm điều đó. Lại đây.”
Cat tuyệt vọng nhìn Chrestomanci, nhưng Chrestomanci đã gật đầu như thể ông cho rằng thầy Saunders hoàn toàn có lý. Cat đứng dậy. Chân của nó trở nên nặng chịch và yếu ớt, còn bao tử của nó như đã định cư vĩnh viễn trong các hầm rượu của lâu đài. Nó len lét đi lại bàn. Khi Euphemia thấy nó bước tới, chị ấy liền bày tỏ chính kiến của mình về cuộc ra tay này bằng cách nhảy cóc một cách cuống cuồng ra khỏi mép bàn. Thầy Saunders chộp được chị ở giữa không trung và đặt chị ngồi yên trở lại.
“Em phải làm gì ạ?”
Cat nói, và giọng nó nghe cũng chẳng khác mấy tiếng ồm ộp của Euphemia.
Thầy Saunders nắm lấy cổ tay trái của Cat và đặt tay nó lên chiếc lưng nhớp nháp của Euphemia.
“Giờ thì giải chú cho chị ta đi,” thầy nói.
“Em...em” Cat ấp úng.
Nó nghĩ nó cần phải vờ vĩnh làm phép.
“Hãy ngừng làm ếch và trở lại làm Euphemia.”
Cát nói rồi rầu rĩ tự hỏi họ sẽ làm gì nó nếu sau đó Euphemia vẫn nguyên xi.
Nhưng, trước sự sửng sốt của Cat, Euphemia bắt đầu biến đổi. Con ếch ấm lên dưới những ngón tay của cat và bắt đầu lớn vọt. Cat liếc nhìn thầy Saunders khi cái bướu màu nâu mỗi lúc một lớn tướng lên. Một nụ cười bí ẩn hiện dần trên gương mặt thầy Saunders. Trong giây tiếp theo, Euphemia đã ngồi trên mép bàn. Quần áo chị ấy mặc hơi nhàu nhĩ và có màu nâu, nhưng không còn “vẻ ếch” nào ở chị ấy nữa.
“Tôi không bao giở tưởng tượng nổi đó là cậu!” chị nói với Cat, rồi úp mặt vào hai tay mà khóc.
Chrestomanci bước tới, vòng tay quanh chị.
“Thôi mà, thôi đi mà, cháu ngoan. Đó hẳn là một thể nghiệm khủng khiếp đối với cháu. Ta nghĩ cháu cần đi nằm, nghỉ ngơi đôi chút.”
Rồi ông đưa Euphemia ra khỏi phòng.
“Phù!” Janet thở ra.
Mary hầm hầm trao món sữa và bánh quy. Cat không muốn nhận phần của nó. Bao tử nó vẫn chưa kịp trở lại từ các hầm rượu. Janet từ chối món bánh quy.
“Theo em nghĩ, đồ ăn ở đây quá béo.”Nó nói một cách thiếu khôn khéo.
Julia nghĩ ngay rằng đó là một câu chửi xéo nhắm vào cá nhân mình. Nó liền móc chiếc khăn tay của mình ra và thắt nút lại. Ly sữa của Janet trượt ra khỏi các ngón tay và vỡ tan trên sàn nhà kẻ ô.
“Dọn sạch chỗ đó đi,” thầy Saunders nói. “ Rồi hãy biến khỏi đây, cả em lẫn Eric. Tôi ngán ngẩm cả hai em lắm rồi. Julia, Roger, làm ơn lấy sách phép thuật ra.”
Cat dẫn Janet ra ngoài vườn. Nơi đó có vẻ an toàn nhất. Chúng lang thang bãi cỏ, cả hai đều khác ủ dột sau những vụ việc ban sáng.
“Cat,” Janet nói, “sắp tới chị sẽ gây rất nhiều phiền toái cho em, nhưng chị tuyệt đối cần phải bám lấy em, cho đến khi chị biết phải xử sự ra sao. Em đã cứu chị hai lần sáng hôm nay. Chị cứ tưởng chị sắp chết khi chị ấy đem con ếch đó vào. Chị đang chết cứng cả người thì em biến được chị ấy thành người trở lại! Thế mà chị không biết em là một phù thủy cơ đấy... Không phải gọi em là pháp sư chứ. Hay em là đại phù thủy?”
“Không phải đâu,” Cat nói. “Em chẳng là gì cả. Thầy Saunders đã làm như vậy để dọa em sợ thôi.”
“Nhưng Julia là phù thủy, đúng không?”cô bé thông minh Janet nói. “Chị đã làm gì để nó thù ghét chị đến thế... hay nó mắc bệnh – bệnh thù ghét Gwendolen?”
Cat kể lại chuyện bầy rắn.
“Trong trường hợp đó thì chị không trách nó được,” Janet nói. “Nhưng thật gay go khi lúc này nó thì ngồi trong cái lớp học đó, ôn luyện lại các phép thuật còn chị ở đây lại không có lấy một mẩu thần chú nào để hộ thân. Em có biết một ông thầy karatê nào dễ kiếm không vậy?”
“Em chưa bao giờ nghe nói tới một ông thầy nào như vậy...,”
Cat thận trọng nói, bụng thắc mắc không hiểu karatê là cái môn gì.
“Ồ, thôi được,” Janet nói. “Chrestomanci là một nhà tạo mẫu thời trang tuyệt với, đúng không nhỉ?”
Cat bật cười.
“Chị cứ chờ coi ông ấy trong bộ áo choàng buổi sáng thì biết liền.”
“Chị muốn thấy liền. Chắc là trông oách lắm! Tại sao ông ấy lại khủng khiếp thế nhỉ ? ”
“ Ông ấy là vậy đó,” Cat nói.
“Ờ,” Janet tán đồng. “Ông ấy đúng là như vậy. Ông ấy nhìn con ếch, biết đó là Euphemia mà vẫn cứ tiếp tục êm ái, ngơ ngác như thế, chị thấy nổi gai ốc hết cả sống lưng. Chị sẽ không bao giờ có thể nói được với ông ấy rằng chị không phải là Gwendolen – ngay cho dù ông ấy có tra tấn chị bằng những kiểu tra tấn hiện đại và tinh xảo nhất – và đó là lý do chị sẽ phải bám vào em. Như thế có phiền em lắm không ? ”
“ Không đâu, ” Cat nói.
Nhưng nó thấy phiền thật. Janet thật chẳng khác gì một gánh nặng ngồi trên vai nó, với hai chiếc cẳng quắp ở trước ngực nó. Và để có chuyện gì đó khác hơn mà bận tâm thay vì cứ phải nghĩ mãi chuyện này, Cat đưa Janet đến đống đổ nát của căn chòi trên cây. Janet mê mệt cái chòi. Nó đánh đu trên cây dẻ ngựa để chui vào căn chòi, và Cat có cảm giác hệt như thấy một người đánh đu vào khoang tàu lửa đang chạy.
“ Cẩn thận đấy, ” Cat bực bội nói.
Từ trên cây, có tiếng vải bị xé toạc.
“ Chết tiệt ! ” Janet thốt lên. “ Mặc đồ này mà leo cây thì đúng là lố bịch thiệt ! ”
“ Chị có biết vá không ?” Cat hỏi rồi cũng leo lên nốt.
“ Chị khinh cái trò nô bộc đó của phụ nữ lắm. ” Janet nói. “Có, chị biết vá. Và nếu chị có làm thì chỉ vì bị bắt buộc thôi. Cả hai chiếc đầm lót đều bị rách cả rồi đây này.”
Janet dẫm thử lên chiếc sàn nhà cót két, vốn là thứ duy nhất còn nguyên vẹn của căn nhà, rồi đứng hẳn lên đó, kéo lê hai dải màu khác nhau của chiếc diềm váy.
“ Từ đây nhìn vào làng được Cat ơi ! Có cỗ xe của ông bán thịt vừa quẹo vào hướng đến lâu đài. ”
Cat leo lên cạnh Janet, rồi hai đứa ngồi nhìn cỗ xe và con ngựa xám đốm đang kéo đằng trước.
“ Ở đây hoàn toàn không có xe hơi à?” Janet hỏi. “Trong thế giới của chị người nào cũng có xe hơi.”
“Người giàu ở đây mới có,” Cat nói. “ Chrestomanci đã cho một chiếc đến đón lúc tụi em xuống ga xe lửa.”
“Ở đây có đèn điện,” Janet nói. “Nhưng mọi thứ đều cổ lỗ so với thế giới của chị. Thế mà chị cứ tưởng người ta có thể đạt được mọi thứ mình muốn bằng phép thuật. Ở đây có nhà máy không? Có máy hát không? Hay là nhà chọc trời, T.V hoặc máy bay?”
“Em không biết máy bay là gì cả,” Cat nói.
Nó cũng không hiểu những thứ mà Janet vừa kể ra là gì và nó thấy chán ngấy câu chuyện này.
Janet nhận ra điều đó. Nó nhìn quanh quất, tìm đề tài khác để chuyển hướng, và bắt gặp những chùm lớn trái dẻ non ở khắp xung quanh hai đứa, treo lủng lẳng các ngọn cây. Những cái lá dẻ cóvẻ đã úa nây ở quanh mép, chứng tỏ rằng dẻ chẳng bao lâu nữa sẽ chín. Janet với ra một cành cây, cố vươn tới một chùm dẻ non ở gần nhất. Chùm dẻ đung đưa khi đầu ngón tay của nó chạm vào, nhưng vẫn ở ngòai tầm với.
“Ồ, chết tiệt!” Janet nói.” Chúng trông có vẻ sắp chín rồi”
“Chúng chưa chín đâu,” Cat nói. “ Nhưng em cầu cho chúng chín.”
Nó lấy từ một thanh sắt từ đống đổ nát của căn chòi trên cây và cố chém vào chùm dẻ. Nó chém hụt, nhưng có lẽ cú chém đã làm chùm dẻ rung động. Chừng tám trái dẻ rời khỏi cây, rơi lộp bộp xuống đất.
“Ai nói chúng chưa chín?” Janet khom xuống, nhận xét.
Cat thò đầu ra khỏi cây và nhìn thấy những hạt dẻ màu nâu bóng lưỡng lộ ra từ lớp vỏ xanh bị nứt.
“Ồ, đã quá!”
Nó leo xuống cây như con khỉ còn Janet thì buông mình xuống theo sau, tóc vương đầy những cành con.
“Giá như có một cái xiên!” Janet rên rỉ. “Chị sẵn dàng đổi cả vương quốc để có một cái xiên! Tụi mình có thể xâu mấy trái dẻ bằng cột giày của chị.”
“Xiên kia rồi,” Cat nói.
Có một chiếc nằm dưới đất ở phía bên trái nó. Có lẽ chiếc xiên rơi xuống từ căn chòi trên cây.
Hai đứa hì hục xỏ hạt dẻ. Chúng tháo dây cột ra khỏi chiếc giày ưng ý thứ hai của Gwendolen và phát hiện ra rằng hạt dẻ ở thế giới nào cũng giống như thế giới nào. Rồi chúng đi ra ngôi vườn chính và mở một cuộc so tài kịch liệt trên lối đi lát sỏi. Trong lúc Janet đập miếng hạt dẻ cuối cùng của Cat và reo lên,” Của chị! Của chị là hạt thứ bảy rồi nhe!” thì bà Milloe đi bọc quanh góc vườn, băng qua một cây thông đỏ, và đứng đó nhìn chúng, cười.
“Các con biết không, ta không hề nghĩ là hạt dẻ đã chín. Nhưng mùa hè năm nay quả là tuyệt.”
Janet dè dặt nhìn bà. Nó không biết người phụ nữa đẫy đã trong bộ váy lụa hoa hòe này là ai.
“Chào bà Millie,” Cat nói.
Câu chào này cũng chẳng giúp Janet được là bao.
Bà Millie mỉm cười và mở chiếc túi xách bà đang đeo.
“ Ta nghĩ Gwendolen đang cần ba món này. Đây ”
Bà chìa cho Janet hai chiếc kim băng và một bịch dây giày.
“Ta vẫn luôn cho rằng chuẩn bị kỹ càng luôn luôn có lợi.”
“Cảm...cảm ơn bà,”Janet lắp bắp.
Nó biết mình đang trông rất thảm hại với đôi giày xộc xệch, mái tóc đầy cành con và hai cái dải lòng thòng của bộ đầm lót. Rồi nó lại bối rối hơn nữa vì không biết bà Millie này là ai.
Cat hiểu điều đó. Giờ đây nó biết rằng Janet là loại người chẳng bao giờ thoải mái nếu chưa nhận được lời giải thích thỏa đáng cho tất cả mọi chuyện. Cho nên nó nói với bà Millie một cách hơi giả tạo.
“Bà Millie ạ, con nghĩ là Roger và Julia rất may mắn mới có được một người mẹ như bà.”
Bà Millie tươi hẳn lên còn Janet thì trông nhẹ nhõm hẳn. Cat cảm thấy mình hơi giả dối. Nó quả thực có nghĩ như thế, nhưng nó chả bao giờ tưởng tượng nổi sẽ nói ra được trơn miệng như thế nếu không phải vì Janet.
Sau khi đã biết được bà Millie là vợ của Chrestomanci, Janet không thể nào cưỡng được, lại muốn dò la biết được càng nhiều thông tin càng tốt.
“Bà Millie,” nó nói. “Có phải ba mẹ của Cat là anh em họ với nhau, giống như.... Ý con nói, hai người có phải vậy không ạ ? Và quan hệ giữa Cat và bà là thế nào ạ ?”
“Câu hỏi này của con nghe cũng giống như khi người ta hỏi con có biết con thông minh cỡ nào không,” bà Millie đáp. “ Và ta không biết câu trả lời đâu, Gwendolen ạ. Các con có họ hàng về phía bên gia đình của chồng ta. Thế đấy. Và ta không biết nhiều về họ. Phải có Chrestomanci ở đây thì mới giải thích được, thật mà.”
Vừa lúc đó, Chrestomanci bước qua cánh cửa đi ra vườn. Bà Millie hối hả đi về phía ông, cười tươi nói.
“Anh yêu, chúng em đang cần anh đây.”
Janet gằm đầu xuống đất, cố níu lấy chiếc đầm bị rách. Nó liếc nhìn Chrestomanci rồi quay ra nhìn lối đi, vẻ trầm tư, cứ như thể sỏi và cát lát đường ấy bỗng nhiên trở nên lí thú, đáng để nhìn vậy.
“Đơn giản thôi,” Chrestomanci nói sau khi bà Millie nêu câu hỏi. “Frank và Caroline Chant đều là em họ của ta – và cô chú ấy cũng là anh em họ gần của nhau, dĩ nhiên rồi. Hồi cô chú ấy nhất định lấy nhau, gia đình ta làm ầm ĩ lên, và các ông cậu của ta đã xử sự hoàn toàn theo lối cổ khi cắt trợ cấp, không cho họ lấy một bảng nào. Các con cũng hiểu đấy, việc anh em trong họ lấy nhau là một việc rất xấu trong một gia đình phù thủy. Dĩ nhiên việc cắt trợ cấp này không hề dẫn đến một thay đổi cỏn con nào”
Ông cười với Cat. Trông ông hết sức thân thiện.
“Ta nói vậy đã thỏa mãn câu hỏi của các con chưa ?”
Giờ thì Cat mới thông cảm được với những cảm xúc trước kia của Gwendolen. Cái cách Chrestomanci tỏ ra thân thiện khi người ta đáng bị hắt hủi quả là khó hiểu và trêu ngươi. Nó không thể cưỡng được, cất tiếng hỏi :
“Chị Euphemia có ổn không ạ ?”
Rồi nó lại thấy hối hận là đã hỏi câu đó. Nụ cười của Chrestomanci loáng lên như một tia chớp.
“Ổn. Bầy giờ cô ấy thấy khá hơn rồi. Eric, con đã thể hiện sự quan tâm rất cảm động. Ta tin rằng con đã rất thương xót cô ấy nên con mới giấu cô ấy trong tủ quần áo, đúng không?”
“Anh yêu, đừng làm cháu nó sợ như thế chứ,” bà Millie nói rồi khoác tay Chrestomanci. “Đó là một tai nạn thôi mà và nói cũng đã qua rồi.”
Bà kéo Chrestomanci đi xuôi theo lối mòn. Nhưng ngày trước khi họ khuất dạng sau cây thông đỏ, Chrestomanci ngoái lại nhìn Cat va Janet. Đó là một ánh mắt gây hoang mang và không hề làm yên lòng Cat chút nào.
“Hú hồn hú vía !” Janet thì thầm. “Chị bắt đầu thấy không dám di chuyển ở cái nơi này !”
Nó thôi không níu chiếc đầm rách nữa. Khi bà Millie và Chrestomanci đã đi khỏi tầm chừng một phút. Janet nói:
“ Bà ấy dễ thương quá...Bà Millie ấy mà... rất đáng mến. Nhưng còn ông ta... Cat, có khi nào Chrestomanci là một pháp sư cực mạnh không?”
“Em không nghĩ vậy đâu,” Cat nói. “ Sao vậy?”
“Không sao hết,” Janet nói. “ Một phần là do cái cảm giác ổng gây ra....”
“ Em chẳng cảm giác cái gì cả,” Cat nói. “ Em chỉ thấy sợ ổng thôi.”
“Thì đó,” Janet nói.” Có lẽ em đã mụ mẫm đi hay sao đó vì phải sống cả đời với những phù thủy. Nhưng đó không chỉ là cảm giác thôi đâu. Em có để ý thấy cứ mỗi khi có người nhắc đến là ổng xuất hiện liền không? Như vậy hai lần rồi đó.”
“ Đó chỉ là hai lần tình cờ thôi,” Cat nói. “ Chị không thể kết luận dựa trên những truyện tình cờ.”
“Chị phải thừa nhận ổng giả bộ hay ghê” Janet nói, “ Ổng đến để coi có việc gì mà cứ y như người vô hình đi ngang vậy, nhưng...
“ Ồ, chị im đi! Chị đang rơi vào tình trạng tồi tệ y như chị Gwendolen vậy. Chị ấy suốt ngày nghĩ về Chrestomanci, không dừng lấy một giây.” Cat bực bội nói,.
Janet dậm chiếc giày bên phải không cột xuống lối đi lát sỏi.
“ Chị không phải là Gwendolen! Chị thậm chí không ưa gì chị ấy! Cố nhét điều này vào cái đầu bự của em đi, có được không vậy?”
Cat bật cười.
“Sao em lại cười?” Janet hỏi.
“Gwendolen cũng dậm chân mỗi khi chị ấy giận dữ,” Cat nói.
“ Đồ quỷ!” Janet rủa.
Sách - Truyện Khác
Biển Khát
Nguyễn Thị Phương Thảo
Biển Hôm Nay Nhiều Nắng
Phạm thị Ngọc Liên
Biển Đời Người
Trần Thùy Mai
Biển Cứu Rỗi
Võ Thị Hảo
Biển Chát
Quỳnh Minh
Biển Trên Núi
Nguyễn Thị Châu Giang
Biển Tigôn
Đoàn Thạch Biền
Biển Rộng
Ái Khanh
Biển Như Tôi Nhớ
Lý Lan
Biển Người Mênh Mông
Nguyễn Ngọc Tư
Biển Lạ
Nguyễn Việt Hà
Biển Hát
Mầu Hoa Khế
Biển Gọi
Nguyễn Trí Thông
Biên Giới
Linh Bảo
Biên Giới
Lêanhdũng
Biển Của Muôn Đời
Vô Ngã
Biển
Quang Ngọc
Biển
NT Mỹ Liên
Biển
Miêng
Bia Rượu
Lê Minh Hà



