Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh Biệt
**"Xin đừng nhắc đến lời vĩnh biệt"**
Trong rừng sâu, bom đạn và sốt rét là hai kẻ thù không đội trời chung. Mỗi cơn sốt là một cuộc chiến giữa thân xác và cái lạnh thấu xương, nơi lính không có áo ấm, chỉ có chăn mền ẩm ướt. Hai người bạn, tôi và Điều, cùng chia sẻ nỗi đau khi sốt đớn đẻ, khi thuốc B12 chỉ là giấc mơ giữa cơn mê sảng. Nhưng khi Điều rời xa, lời trăng trối cuối cùng – "Ngày mai tao đi" – như lời vĩnh biệt không thể quay lại. Trong cái lạnh của mùa đông, cái chết của anh không có đám tang, chỉ có những nấm mồ nhỏ giữa rừng. Tôi gói chiếc bút của anh, ký ức về một người bạn đã mãi xa, và lặng lẽ bước vào bóng tối của chiến tranh. Xin đừng nhắc đến lời vĩnh biệt – vì mỗi lời ấy, là một nỗi đau không thể xóa nhòa.
Sách - Truyện Khác
Xin Chữ Cụ Nghè
Nguyễn Công Hoan
Xin Cho Một Lần
Vũ Thư Nguyên
Xin Anh Đừng Yêu Em
Phan Hà Anh
Xin Hãy Thôi Mưa
Hoài Yên
Xin Được Một Lần Ngu
Phạm Thu Sương
Xích Lô
Y Ban
Xem Sách
Võ Phiến
Xe Đạp Đôi
Nguyễn Văn Học
Xe Đạp Ơi...
Thu Trâm
Xây Mộng
Nguyễn Thế Hoàng
Xâu Chuỗi Ngọc Xanh
Fulton Oursler
Xanh Vỏ Đỏ Lòng
Võ Tấn Cường
Xanh Như Hồn Phách
ĐỖ PHƯỚC TIẾN
Xâm Mình
Tanizaki Jun'ichiro
Xác Ngọc Lam
Nguyễn Tuân
Xác Chết Báo Hận
Vida Henry
Xa Ngàn Trùng
Đỗ Thành
Xa Lắc Đường Quê
Phan Thị Tần
Xa Chạy Cao Bay
Somerset Maugham



