Ván Cờ
**Ván cờ**
Mưa tháng Mười phủ thành phố trong làn khói xám, như một tấm rèm che giấu nỗi cô đơn. Khi tôi gặp Megumi dưới mái hiên thư viện, cô đang né tránh giọt nước như một diễn viên xiếc giữ thăng bằng trên sợi dây. Chúng tôi ăn mì chung, nhưng hôm nay, tôi quyết định đổi tô mì bạch tuộc—một hành động bất ngờ khiến cô khóc, nước mắt hòa vào bát mì. Giữa tiếng mưa và tiếng quạ kêu rền, tôi thấy mình đang rơi vào ván cờ: mỗi người là quân, mỗi cảm xúc là nước đi. Megumi từng bỏ nhà đi với anh trai, rồi mất anh ấy trong sự cô độc. Cô nói: "Chuyện không như anh nghĩ". Tôi muốn ôm cô, nhưng sợ mình chỉ là một quân cờ thừa trong ván trò của người khác. Mưa vẫn rơi, và tôi vẫn chưa biết mình đang chơi cho ai.
Sách - Truyện Khác
Vẫn Chỉ Là Thế
Hầu Phát Sơn
Vẫn Chảy Cùng Sêrêpôk
Nguyễn Phúc Vĩnh Quyền
Văn Nghệ Trốn Đâu Rồi
Linh Bảo
Vẫn Còn Là Của Nhau
Phạm Lệ An
Vẫn Còn Cái Gốc
Tiểu Tử
Ván Cờ Sinh Tử
Triều Tâm Ảnh
Vân Cẩu
Hồ Đình Nghiêm
Ván Bài Đầu Năm
Nguyễn Hiền
Valentine Cuối Cùng
Lisa Cannons
Valentine
Nguyên Hương
Valentin
Minh Thy
Vài Ngày Ở Cần Thơ
Mường Mán
Vai Kép
Lê Anh Hoài
Vai Diễn Cuối Cùng
Phạm Lưu Vũ
Vai Diễn Cuộc Đời
Nguyễn Ngọc Tư
Vài Người Già Cả
Mai Văn
Vách Núi
Võ Thị Xuân Hà
Vách Đá Cười
Nguyễn Tuấn Hoa
Vạch Phấn
Lý Thục Hân
Vách Mận Trắng
Mai Ninh



