Tự Khúc
**Tự khúc** – một bản tình ca thầm lặng giữa cơn mưa cuối mùa. Trong sương lạnh, bóng dáng em lững lờ bước qua những hàng me già, nơi ký ức cũ ùa về như làn gió hắt hiu. Những bài ca không đầu không cuối, tiếng cười năm nào, giờ chỉ còn vang vọng qua từng giọt mưa rơi. Em lang thang, ngắm đời người chia tay yêu thương, rồi chìm vào nỗi nhớ dồn nén, khiến tim tan vỡ trong khoảnh khắc mong manh. "Thì có sao đâu..." – câu hỏi vang vọng, như lời tự sự của một tâm hồn lạc lõng giữa hiện tại và quá khứ. Mưa sẽ hết, nắng sẽ đến, nhưng nỗi buồn em mang theo, như hương me non thoảng giữa cơn gió, vẫn âm thầm in hằn... *Em vẫn là em, nhưng đã không còn là em ngày nào.*
Sách - Truyện Khác
Từ Khi Trăng Là Nguyệt....
Áo Vàng
Tự Do Cho Một Kiếp Người
Nguyễn Thị Ấm
Tự Do
Vũ Trọng Phụng
Tự Bạch
Nguyễn Khải
Từ Thức
Thanh Châu
Tứ Nhân Bang
Hàn Lệ Nhân
Từ Một Câu Hát Ru
Thanh Thảo
Tự Do Cho Mẹ
Lý Thái Xuân
Tứ Bình
Cổ Ngư
Tứ
Nguyễn Phước Huy
Truyện Người Onmyoji
Quỳnh Chi
Truyện Ngắn Thứ 7
Đỗ Thanh Vân
Truyện Không Tên
Bùi Ngọc Tấn
Truyện Khó Đặt Tên
Khải Nguyên HT
Truyện Của Hắn
Cổ Ngư
Truyện Của Người
Đà Linh
Truyện Của Ngâu
Lâm Chương
Truyện Về Một Người Điên
Andy Tran PBH
Truyện Và Chuyện
Bình Huyên
Truyện Tình
Hoàng Vi Kha



