Tôi Như Là Con Ốc Bơ Vơ Nằm Trên Cát Một Mình...
**Mô tả truyện:**
Mười một năm xa cách, anh trở lại Nha Trang — nơi ký ức xưa như làn sương mờ. Từ bãi cát xanh thẳm đến những con đường rực đèn, mọi thứ thay đổi đến nỗi anh cảm thấy mình là con ốc bơ vơ, nằm lẻ loi trên cát. Những năm tháng gian khổ, những kỷ niệm về biển xanh và tiếng sóng vỗ đã hóa thành ký ức mờ nhạt. Giờ đây, khách sạn hoành tráng chắn ngang đường, tiếng cười trẻ con vang vọng, nhưng trong lòng anh chỉ còn nỗi buồn thấm đẫm. Anh lướt qua những vết sứt mẻ của thời gian, ngắm nhìn bóng dáng xưa cũ dần phai nhạt. Dẫu có muốn lạc bước vào ký ức, anh vẫn không thể thoát khỏi cảm giác lạc lõng — như một con ốc nhỏ, chờ giọt sương rơi để tan vào vô định.
Sách - Truyện Khác
Tội Lỗi Tự Nhiên
Tiến Đạt
Tôi Là Người Giúp Việc
Nguyễn thị Cẩm Châu
Tôi Là Ai
Khuyết Danh
Tôi Đi Mua Sách
Lê Quang Vinh
Tôi Đã Làm Hỏng Anh
Vũ Túc
Tôi Đã Kể Chuyện
Trần Thanh Hà
Tôi Đã Học Tập Như Thế Nào
Maxim Gorki
Tôi Cưới Vợ
Trọng Huân
Tôi Cũng Không Hiểu Tại Làm Sao
Nguyễn Công Hoan
Tội Ác Và Trừng Phạt
Nguyễn Huy Thiệp
Tôi Viết Văn
Nguyenthitehat
Tôi Vẫn Mơ
Thụy Khanh
Tôi Và Nó
Phạm Hải Anh
Tôi Trở Thành Người Nội Trợ Đảm Đang Như Thế Nào?
Nguyễn nhật Ánh
Tôi Thương Mà Em Đâu Có Hay
Đoàn Thạch Biền
Tôi Theo Mẹ
Đồng Sa Băng
Tôi Quen Ông Ấy
Lục Diệp
Tội Nghiệp Con Vẹt Già
Ma Văn Kháng
Tới Một Tuổi Nào
Từ kế Tường
Tôi Không Thể Mất Em
Bảo Nghi



