Thiên Di
**Thiên Di** Mùa đông bao phủ thành phố như một lớp sương mỏng, lạnh lẽo và im ắng. Anh ngồi trong căn bếp nhỏ, nhìn những đốm lửa lấp ló trong ký ức: mùi củi khô, tiếng ấm nước reo, và hình ảnh mẹ anh – người đã khuất, nhưng vẫn hiện hữu trong từng hơi thở của mùa đông. Phan, người đã rời xa hai năm, như một đốm sáng mong manh trong ký ức. Những lá thư dài, những cuộc đời giao thoa, những mất mát không lời. Anh viết về mùa đông như một lời nhắc nhở: thời gian không trôi, chỉ vùn vụt qua những khoảnh khắc ta từng yêu thương. Gió thổi qua cửa sổ, tiếng chim di trú ríu rít – có phải đây là tín hiệu của một mùa xuân mới, hay chỉ là nỗi nhớ không tên?Sách - Truyện Khác
Thiền Bệnh
Chiêu Hoàng
Thì Thầm Hoa Nở
Ma Văn Kháng
Thi Nhân
Hồ Anh Thái
Thị Trấn Không Có Mưa
Đoàn Khánh
Theo Lời Chứng Nhân
Kira Tenisheva
Theo Khói Hương Lòng
Hàn Lệ Nhân
Theo Gió Bay Đi
Đinh lê vũ
Thẹn
Nghiêm Lương Thành
Thêm Chút Tin Cậy
Dilys Rose
Thèm Mùi Đất
Bình Nguyên Lộc
Thẻ Xanh
Phan Hồn Nhiên
Thế Trận Linh Xà
trần hạ tháp
Thế Rồi Một Buổi Chiều
Nhất Linh
Thế Mới Là Quảng Cáo
Quan Nhữ Tùng
Thế Là...Chị Ơi !
Vũ Ngọc Tiến
Thế Là Mợ Nó Đi Tây
Nguyễn Công Hoan
Thế Giới Trong Chiếc Hộp
Nguyễn Quốc Việt
Thế Giới Thần Tiên
Hoàng Vi Kha
Thế Gian Một Thẻo Nhân Tình
Nguyễn Trọng Nghĩa



