Người Gác Đêm
**Người gác đêm** Chiều thu lá rụng như mưa, vàng cả giời, vàng cả đất. Trong vườn Bách thảo mênh mông, lão Nămđdiên – người gác đêm – lặng lẽ đứng giữa những cành cây rì rào. Mắt lão đỏ ngầu, như ánh nắng cuối ngày lấp lánh trên lá. Lão yêu những con hươu, con hổ, con báo – những sinh linh tự do mà con người đã giam cầm. Nhưng trong tim lão, nỗi đau của một đứa con gái xưa, một cái chết không lời, và sự cô đơn của một người lữ khách giữa Hà Nội, vẫn âm thầm rạn nứt. Mỗi lá rụng là một tiếng khóc, mỗi cơn gió là một hồi niệm. Lão không nói, không khóc, chỉ nghe… và nghe. Trong cái yên lặng của đêm, lão ôm lấy những bóng dáng xưa, và nỗi nhớ, như lá, vẫn rụng mãi… *(160 chữ)*Sách - Truyện Khác
Người Gác Cổng
Thanh Tâm Tuyền
Người Duy Nhất
Dạ Ngân
Người Đứng Canh Gác
Nikolai Leskov
Người Dũng Cảm
Hitochi
Người Đưa Thư Ở Cabramatta
Phan Thái Yên
Người Đưa Đò
Trần Nguyên Ý Anh
Người Điên Làng Hà
Nguyễn Thị Hợi
Người Đi Xuyên Tường
Marcel Aymé
Người Đi Tìm Bóng
Nguyên Nhung
Người Đi Nhờ Xe
Anna Dillon
Người Đi Ngược Nắng
Trương Thị Thương Huyền
Người Đẹp Trong Tranh
Vũ Khắc Khoan
Người Đẹp Hà Tiên
Nguyễn Đức Trọng & Thanh Đan
Người Đến Từ Phía Cánh Rừng
Nguyễn Thị Ấm
Người Đập Áo Sông Năng
Dương Bình Nguyên
Người Đào Hát
Anh Đức
Người Đàn Ông Yêu Vợ
Diễm Trinh
Người Đàn Ông Và Chú Bé Đánh Giày
Phạm Thiên Chương
Người Đàn Ông Trong Cây Bách Tán
Sara Gallardo
Người Đàn Ông Sau Cánh Cửa Xanh
Ngô Tự Lập



