Một Chỗ Thật Tịch Mịch
Một nơi thật tịch mịch, nơi chàng từng mơ ước an tọa, lắng nghe tiếng chim và suy tưởng. Nhưng chàng chưa bao giờ đến, để lại nỗi nhớ đong đầy. Giữa rừng cây xanh thẳm, ngôi miếu cổ lấp ló, nơi Chi cười xòa: "Nóng quá!" — nụ cười ấy khiến chàng mê mẩn, rồi quen nhau qua những buổi trò chuyện dưới bóng tre, tiếng két rụng, và tiếng cuốc vang xa. Nhưng thời gian trôi, chiến tranh xóa nhòa xóm làng, cây cối bao trùm miếu cũ. Chàng giờ đây giữa đô thị ồn ào, hít thở bụi bặm, nhưng mỗi tối, trong tiếng muỗi kêu, chàng vẫn nghe vọng lại tiếng kêu đều đều từ khung cảnh tịch mịch ấy — nơi chàng chưa từng đến, nơi Chi từng ném áo che mắt thần, và nơi nỗi nhớ vẫn vang vọng như tiếng cuốc trong nắng xế.Sách - Truyện Khác
Một Chiều Xa Thành Phố
Lê Minh Khuê
Một Chiều Về Lại Sóc Ven
Nguyễn Hồng Chí
Một Câu Đùa
Tshekhov, Anton
Một Câu Đùa
Anton Pavlovich Tchekhov
Một Câu Chuyện Dở Dang
O. Henry
Một Cánh Hoa Chìm
Nguyễn Văn Cơ
Một Cái Chết Thong Thả
Nhật Tuấn
Một Cái Chết Bệnh Sĩ
Françoise Sagan
Một Cái Chết
Vũ Trọng Phụng
Một Cái Tết Khó Quên
Phan Đức Minh
Một Cách Chết Khác
Murakami Haruki
Một Cách Chết Khác
Haruki Murakami
Một Buổi Tối Mùa Thu
Maxim Gorki
Một Buổi Tối
Tô Hoài
Một Buổi Tối
Françoise Sagan
Một Buổi Đi Săn
Dương Bình Nguyên
Một Buổi Offline
Huỳnh Cẩm Anh
Một Bước Chẳng Rời
Huỳnh Trung Chánh
MộT BiểN Thông Tin
Phan Triều Hải
Một Áng Mây Bay
Trương Văn Dân



