Kính Râm
**Kính râm** Năm 1985, sau 17 năm xa cách, người đàn ông bước vào Washington D.C., tìm đến Bức tường tưởng niệm cựu chiến binh Việt Nam. Anh mang theo kính râm – không phải vì nắng, mà vì nỗi đau chưa kịp gieo. Trong sự im lặng trang nghiêm, anh tìm thấy tên những người đã hy sinh, nước mắt nhoè mắt, quai hàm siết chặt. Khi cảm xúc dâng trào, anh bỏ kính ra, để lộ nỗi buồn thấm đẫm. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh cười – vì xung quanh là những người đàn ông trung niên, cũng đeo kính râm, cùng chia sẻ nỗi đau không lời. Bức tường đá đen không chỉ ghi tên người đã khuất, mà còn khắc dấu ấn của những trái tim vẫn đau đáu, tìm kiếm sự kết nối qua ánh sáng ẩn giấu.Sách - Truyện Khác
Kiếp Nhân Gian
Khuyết Danh
Kiên Giang Trong Ánh Mắt Tôi
Việt Hải
Khởi Nguồn Cho Một Bài Thơ
Khải Nguyên
Khổ Nổi Của Người Sợ Ma Và Khó Ngủ
Hoàng Lan Chi
Khinh
Vành Khuyên
Khắc Khoải
Vy Ân
Kỷ Niệm Khó Quên
Thụy Khanh
Huế Và Anh
Vũ Thị Minh Nguyệt
Hơn Nửa Đời Hư
Vương Hồng Sến
Hồi Ức Về Nguyễn Văn Huyên
Nguyễn Kim Hạnh
Hồi Ức Một Quận Chúa
Trúc Diệp Thanh
Hồi Ký Không Tên
Lý Quí Chung
Hồi Ký Của Một Thằng Hèn
Tô Hải
Hồi Ký Trần Độ
Trần độ
Hồi Ký Phạm Duy (Tập 3)
Phạm Duy
Hồi Ký Phạm Duy (Tập 2)
Phạm Duy
Hồi Ký Phạm Duy (Tập 1)
Phạm Duy
Hồi Ký Đỗ Mậu
Hoành Linh
Hồi Xuân
Vành Khuyên
Hồi Ức Về Mẹ
Nguyễn Thụy Long



