Kẻ Phá Bĩnh
**Kẻ Phá Bĩnh** Mọi người gọi nó là “kẻ phá bĩnh”, nhưng tôi là đứa tài tử. Nó im lặng, tôi chấp nhận. Từ ngày nó bị xếp loại “thương binh hạng ¾” vì gãy ghế, tôi phải viết biên bản “không rõ lý do”. Phương, bạn thân từ thuở nhỏ, chỉ được gọi là “Bi” – tên cúng cơm kỳ quái. Nó cười khi tôi gọi đúng tên, nói: “Tên không quan trọng, nội tại mới là điều cần tìm.” Chuyến picnic ở Suối Dứa là minh chứng: nó dẫn cả lớp leo dốc, dừng lại trước một tảng đá, rồi lặng lẽ nói về cây quỳnh chưa bao giờ ra hoa. “Không có bông… không có…” – nó khóc, nhưng nhanh chóng quay lại cười, giật cam của thằng Long. Khi bị chọc phá thầy, nó im lặng, rồi hỏi: “Khi nào người ta lớn?” Tôi đáp: “Khi cảm thấy lớn.” Nó lắc đầu: “Tao chưa lớn. Tao khóc nhiều quá.” Cuối cùng, nó vẫn mang biệt danh “kẻ phá bĩnh”, nhưng không còn chọc phá nữa. Chỉ còn nhớ cây quỳnh, và giây phút phải đối diện với chính mình.Sách - Truyện Khác
Kẻ Mạnh
Phạm Kim Anh
Kẻ Lợi Dụng Tình Yêu
Phạm Gia Nam
Kẻ Lạ Ở Trong Nhà
Vũ Đình Giang
Kẻ Khó Ưa
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Kẻ Bại Trận
Thạch Lam
Kẻ Bạc Tình
Việt Dương Nhân
Karma
bmm
Kỳ Mưa Mùa Rồi
Huân Long
Ký Ức Tuổi Thơ
Nghiêm Lương Thành
Không Có Vua
Nguyễn Huy Thiệp
Khúc Đồng Dao Lấm Láp
Kao Sơn
Khuất Hương
Dhep Mahapaurya
Khu Phố Nhỏ
Huân Long
Khẩu Phật Tâm Xà
Huỳnh Trung Chánh
Khảo?
Huỳnh Trung Chánh
Kẻ Vô Học
Nguyễn Một
Kẻ Giết Mướn
Đinh Lâm Thanh
Internet Cafe (Tân Liêu Trai)
Bàn Tải Cân
I Am Đàn Bà
Y Ban
Hy Vọng Ở Tình Yêu
Đoàn Thị Phương Nhung



