Hoa Bâng Khuân
**Hoa Bâng Khuâng** Một loài hoa tím thẫm, tên thật là *Đuôi Chuột*, nhưng Giao gọi nó là *Bâng Khuâng* – vì hương thơm man mác và màu sắc khiến tim cô đập rộn ràng mỗi khi chạm đến. Hoa ấy là cầu nối giữa cô và thầy Sơn, người từng dạy kèm, rồi lặng lẽ rời Đà Lạt, để lại trong lòng Giao nỗi nhớ nhung tuổi học trò. Hai mươi năm sau, trong một ngày nắng chiều, Giao bất ngờ gặp lại thầy – giờ đây là người cha của cậu bé Ben, cùng vợ. Cánh hoa tím ép trong sổ tay, từng ngày một cánh, đã kể hết câu chuyện tình cờ của một mối tình không lời. *Bâng khuâng* không chỉ là hoa, mà là nỗi nhớ, là ký ức, là sự trưởng thành của một người con gái đã lớn, và một người thầy đã hiểu.Sách - Truyện Khác
Hổ Vằn Nậm Pô
Đặng Quang Tình
Hổ Và Mèo Cùng Họ!
Trọng Huân
Hồ Sê Líu Hồ Líu Sê Sàng
Vũ Trọng Phụng
Họ Không Phải Chồng Em
Raymond Carver
Hộ Khẩu Ở Ngoại Thành
Thảo Trường
Họ Đi Qua Vườn Luých Xăm Bua
Khải Nguyên HT
Hồ Đêm Thăm Thẳm
Bích Ngân
Hồ Trong Thung Lũng Xa
Võ Thị Xuân Hà
Hồ Như Huyền Thoại
Hoài Yên
Họ Là Con Gái
Lê Xuân Hoa
Họ Đã Trở Thành Đàn Ông
Phạm Ngọc Tiến
Hiu Hiu Gió Bấc
Nguyễn Ngọc Tư
Hình Như Là Tình Yêu
Ái Khanh
Hình Như Mùa Xuân Ðến Muộn
Phan Tưởng Niệm
Hình Như Lỡ Chuyến
Nguyên Đỗ
Hình Ảnh Người Mẹ
Hồ Trường An
Hiểu Lầm
Đào Phong Lưu
Hiên Mưa
nguyễn chu nhạc
Hết Thời Oanh Liệt
Sơn Nam
Heo May Xào Xạc
Lê Thuần Thảo



