Gió Trở
**Gió Trở** Gió trở từ trưa, xám ngắt như một lời nhắc nhở về xuân. Trong tiếng mưa phùn lấp ló, mẹ dặn dò con cái chuẩn bị Tết, nhưng Trang lại lạc vào ký ức: một chiều năm xưa, cô và Bá lang thang chợ Hoa, tay trong tay, ngắm hoa mai trắng giữa mưa xuân. Cây mai bé nhỏ, thiếu hụt nhưng kiêu sa, như tâm trạng của hai người. Bá nói thơ, Trang cười, rồi cả hai lùi lại, để hoa mưa rơi trên mái tóc. Năm năm sau, lá thư từ Nga nhắc về cơn mưa phùn, và Trang chợt hiểu: yêu là nhớ hoa năm nào, dù không còn người để chia. Giờ đây, cô đứng giữa mùa xuân, tay nắm chặt bàn chân lạnh, quyết định lấy chồng – để hoa nở, để người không còn xa. Gió vẫn trở, nhưng ký ức không bao giờ tan.Sách - Truyện Khác
Gió Thoảng Tây Hồ
Trần Quang Thiệu
Gió Mùa Thao Thức
Nguyễn Ngọc Tư
Gió Mưa Gửi Lại
Thùy Linh
Gió Lạnh Đầu Mùa
Thạch Lam
Gió Đưa Cây Cải
Thu Nga
Gió Đông
Nguyễn Mai Hồng
Giờ Chết
Nguyễn Nguyên Phước
Giờ Cao Ðiểm
Hoa Bằng Lăng
Gió
Nguyễn Thúy Hằng
Giổ
Lê Minh Hà
Giết Người Đi Có Được Không?
Ôn Thụy An
Giết Chồng, Báo Thù Chồng
Nhất Linh
Giếng Cạn
Sương Nguyệt Minh
Giếng
DiLi
Giáp Mặt
Hồng Khắc Kim Mai
Giao Thừa
Hà Thủy Nguyên
Giáo Sĩ
Trần Vũ
Giao Điểm Mùa Thu
Phan Hồn Nhiên
Giao Cảm Cuối Cùng
Đoàn Lê
Giao Tuyến
Vũ Hồi Nguyên



