Đi Đến Tàn Đêm
**Đi đến tàn đêm** Hà Nội đêm khuya, một bóng người lạc giữa ngõ nhỏ, bước nhanh như để trốn cái bóng theo sau. Tiếng gọi mờ ảo, như lời thách thức từ quá khứ. Anh nhớ nụ hôn cưỡng bức, nụ cười nhạo báng, và sự chia tay không lời. Đêm là nơi anh lẻ loi, vừa kiêu hãnh vừa yếu đuối, giữa những hàng cây thở dài trong gió. Một cái bóng lớn dần trùm lên, như lời nhắc về sự mất mát. Anh hát, hát bài ca của gió, của những nỗi đau không lời. Tiếng xe ôm gọi, nhưng anh không dừng. Đêm không xua tan nỗi nhớ, mà chỉ làm rõ hơn sự cô đơn. Khi tàn đêm đến, anh vẫn chưa tìm được câu trả lời—và có lẽ, không cần. Chỉ cần bước tiếp, giữa bóng tối và những ký ức không tên.Sách - Truyện Khác
Đi Con Đường Khác
Võ Hồng
Đi Câu
Tô Hoài
Đi Bước Nữa
Minh Thùy
Đi Bộ Lên Tầng Mười
Thu Trân
Đi Xe Đò, Đi Xe Ôm
Tiểu Tử
Đi Về Phía Mặt Trời
Phan Nhật Nam
Đi Tìm Vui Thú Điền Viên
Tràm Cà Mau
Đi Tìm Một Thế Giới Khác
Chu Thu Hằng
Di Tích Và Truyền Thuyết Về Nhà Tây Sơn
Quách Tấn
Đi Qua Những Cơn Bão Khô
Nguyễn Ngọc Tư
Đi Qua Giao Thừa
Hoàng Đình Quang
Đi Mãi Trên Đường
Phan Triều Hải
Đi Lễ
Hoàng Thị Đáo Tiệp
Đi Giật Lùi
Nghiêm Lương Thành
Dì Ghẻ
Hoàng Mộng Hoài
Đi Coi Bói
Đinh lê vũ
Di Chúc
Khuê Việt Trường
Ði
Nguyễn Bình Phương
Đèo Đôi Câu
Miêng
Đến Từ Sao Hoả
Dương Lệ



