Xin Lỗi Em, Anh Đã Yêu Anh Ấy !
NẮNG LỤA
Tiếng cười nói râm ran cả một góc sân. Cô dâu mặc áo đỏ, khăn voan trắng, đẹp như một diễn viên kịch được hóa trang tỉ mỉ. Chú rể bận rộn, dáo dác nhìn quanh, hình như anh cố tình tìm trong đám người lố nhố một khuôn mặt quen thuộc.
- Đốt pháo đi chúng mày. Sắp sang giờ tỵ rồi đấy! - một người đàn ông bên nhà gái oang oang như lệnh vỡ.
- Pháo đâu rồi? - có người đàn bà to béo hỏi vọng ra phía sau. Bà ta cũng là người bên nhà gái.
Chưa có tiếng trả lời thì ngoài sân đã đì đẹt tiếng pháo. Nổ chưa được nửa dây thì tràng pháo tắt ngang. Mọi người nhốn nháo nhìn ra ngoài, nín thở hồi hộp.
- Ô hay! Sao lại như thế? - một người đàn bà khác lại chen vào.
- Châm lửa nhanh lên! - có ai đó thúc. Hình như chẳng ai muốn một dây pháo lại bị ngưng ngang nửa chừng như thế.
Một thành viên khác của nhà gái lao ra. Anh ta xòe diêm châm vào ngòi pháo. Lại đì đẹt nổ thêm một quãng nữa. Pháo lép nhiều hơn pháo nổ tung xác. Có người chép miệng:
- hay thật ! Thế này là điềm không may mắn!
- tiền nào của nấy, rẻ thì nó thế! - một cô gái gầy đét nói chõ vào.
- tát cho một cái vỡ mồm bây giờ. Mới nứt mắt, biết gì mà nói leo! - một người đàn bà khác mắng cô gái.
Người ta phân vị xong rồi cùng ngồi vào bàn tiệc, cả khách lẫn chủ đều mặc áo mới. Cô dâu bụng có phần nhỉnh căng đang cùng chú rể đi tiếp khách. Cỗ có thảy tám bàn. Đàn ông ít hơn đàn bà. Trẻ con đứa đứng đứa ngồi. Đứa nào tay cũng không cầm xôi thì cầm thịt. Tiếng cười vui như khi xuân. Chỉ có chú rể là nhớn nhác.
- Hà đâu rồi, anh? - cô dâu hỏi chồng.
- anh cũng không biết nữa. - Hiên trả lời với vợ. Anh có vẻ bức xúc – Quái lạ cái thằng. Đâm đầu đi đâu chẳng thèm nói gì với ai một tiếng.
Oanh cấu nhẹ vào tay chồng khi anh nói quá to. Nhưng tiếng cười nói rộn ràng của mọi người nên chẳng ai nghe thấy gì cả. Người ta đang nói về đủ mọi chuỵên cám bã và phân gio. Có người khen con lợn cấn thịt nên thịt mềm và ngọt. Họ khen nguời nào hông xôi khéo tay nên xôi khô và dẻo. Mọi người hí hửng vì được bữa cỗ ngon. Đàn ông vừa chuốc rượu cho nhau vừa mách tục. Đàn bà thì gỡ xương cho trẻ con và đám con gái thì e dè, mặt đỏ gay khi bọn con trai lăm lăm nhìn chúng.
- để anh đi tìm nó.
- nhanh lên anh nhé! - Oanh cấu vào tay chồng.
Hiên lao vọt ra phía sau vườn, vén những tán cà phê rậm rạp. Trực giác cho anh biết Hà đang ở nơi đâu.
Danh Sách Chương
Sách - Truyện Khác
Xin Hãy Đừng Quên
Giao Giao
Xin Đừng Hoài Nghi
Song Loan
Xa Rồi Thuở Mộng Mơ
Hoàng Thu Dung
Vườn Cau Nước Dâng
Thuỳ An
Vườn Hồng Vắng Bóng
QUỲNH DAO
Vùng Biên Ải
Ma Văn Kháng
Vụ Án Korean Airlines
Kim Huyn Hee
Vũ Hội Hoá Trang
Janet Dailey
Vụ Giết Người Bí Ẩn
James H. Chase
Vòng Tay Học Trò
Nguyễn Thị Hoàng
Vội Vã
QUỲNH DAO
Vợ Ơi! Anh Biết Lỗi Rồi!
Nguyễn Bích Hồng
Vỡ Đê
Vũ Trọng Phụng
Vĩnh Biệt Tugumi
Banana Yoshimoto
Việt Nam, Một Thế Kỷ Qua
Nguyễn Tường Bách
Viên Ngọc Triều Nguyễn
Nguyễn Công Liệt
Vì Sao Rơi Trong Đêm
Hoàng Thu Dung
Vì Nghĩa, Vì Tình
Hồ Biểu Chánh
Vết Sẹo Và Cái Đầu Hói
Võ Văn Trực
Vết Mộng Tàn
QUỲNH DAO



