Thay đoạn kết
Hàng đêm, tôi vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ vừa "nhìn" ra khu vườn vừa tưởng tượng. Tôi biết mình sẽ không bao giờ quên được, vì tôi vẫn còn nhớ lắm.
Tôi nhớ tất cả những gì đã bay qua bầu trời của tôi.
Tôi nhớ từng bông hoa, từng mùa mưa nắng, từng rẻo đất...
Bố tôi nói cần phải gieo những hạt mầm vào khu vườn; nhưng tôi cũng biết, mỗi một gương mặt là một hạt mầm gieo vào trí tưởng tượng của tôi. Tôi có nhiều khuôn mặt không ngừng mọc lên, những khuôn mặt buồn vui, những khuôn mặt đẹp nhất.
Nhiều lần tôi đã hỏi bố, tại sao người ta không nhớ một bàn tay ai đó mà phải là khuôn mặt trước tiên. Bố nói bởi vì trên đó có đôi mắt. Chúng ta không thể nhìn ai đó mà không nhìn vào đôi mắt họ. Một đôi mắt sẽ cho ta biết họ yêu mến điều gì, và quan trọng hơn nữa, họ đã hy sinh cho điều gì.
Hằng đêm, tôi vẫn tưởng tượng triền miên khi nhìn những ngôi sao. Người ta nói khi một người mất đi, ngôi sao của người ấy sẽ tắt. Tôi hú vía vì vẫn thấy ngôi sao của bạn tôi trên bầu trời, càng lúc càng rực rỡ chạm dần đến ngôi sao của tôi. Và tôi vẫn không ngừng tưởng tượng đến một lúc nào đó, bầu trời sẽ như một tấm thảm sáng kết liền lại. Vì đơn giản thôi, trên trái đất này trẻ con vẫn không ngừng được sinh ra và lớn lên. Chúng là những ngôi sao trên tấm thảm kia, điều bí mật mà tôi chẳng thể nào nói hết.
Hết
Sách - Truyện Khác
Vì Hạnh Phúc
Kim Hài
Ứ Ư Ừ Ứ Ư...
Hà Ðình Nguyên
Tướng Cướp Eo Đá Sập
Nguyễn Quỳnh
Tướng Quân
Nguyễn nhật Ánh
Tự Thoại Trong Đêm
Hoài Thủy
Truyện Thơ Ngụ Ngôn
Lev Tolstoy
Truyện Kể Của Gianni Rodari
Gianni Rodari
Truyện Tự Kể
Trần Quốc Toàn
Truyện Ngụ Ngôn Của La Fontaine
Jean de La Fontaine
Trường Cũ
Duyên Anh
Trúng Số
Phan Thanh Nhã
Trông Về Quê Mẹ
Kim Hài
Trong Thư Viện
Tiểu Nhật
Trong Gia Đình
Hector Malot
Trái Tim Vĩnh Cửu
Kim Hài
Trái Tim Nhút Nhát
Lý Thị Bích Hải
Trái Tim Ích Kỷ
Nguyễn Quốc Nam
Trại Hoa Vàng
Nguyễn nhật Ánh
Tôi, Em Và Mưa
Lê Nhược Mai
Tiếng Sóng
Quỳnh Uyên



