Một buổi sáng tháng mười hai năm 1994, tôi xuống nhà đi mua nước, có trời mới biết nổi tại sao tôi lại bay về phía cái xe ô tô con đang từ từ chạy tới. Đầu và mắt phải tôi bị thương. Các cô y tá cạo trọc mái tóc dài của tôi. Thuốc tê trong quá trình mổ mắt không còn hiệu lực.
Bố tôi đến. Ông bảo, cảm ơn tai nạn ô tô này đã cho ông biết tôi vẫn nghiện ma túy.
Bố tôi lại đưa tôi vào trung tâm cai nghiện Thượng Hải.
Trước lúc về Thượng Hải, Tam Mao đưa đến một đống mũ, anh ta bảo đây là số phận, mình cảm thấy bạn sẽ khỏi. Thấy không, bạn đội mũ đẹp lắm!
Với bảy bao hành lý căng đầy, tôi và bố ra sân bay. Tôi giấu heroin vào áo trong, vì tôi lên cơn nghiện bất cứ lúc nào. Bố tôi không hiểu điều đó.
Khi qua cửa kiểm soát sân bay, tôi hồi hộp nhìn bố tôi nghĩ, ông là người tốt, tôi là người xấu.
Lúc máy bay cất cánh, tôi òa khóc, thề rằng không trở lại cái thành phố này nữa. Sau đấy, tôi biết thành phố này càng ngày càng sạch sẽ, càng đẹp, nhưng tôi không trở lại nữa. Cái thành phố nhỏ có tốt có xấu ấy ở miền nam vĩnh viễn trở thành ác mộng của tôi.
Sách - Truyện Khác
Tuổi Học Trò
Hạt Nắng
Tuấn, Chàng Trai Đất Việt
Nguyễn Vỹ
Tử Tù Tự Sử Lý Nội Bộ
Trần Thư
Từ Hôn
Hồ Biểu Chánh
Tù Binh Và Hòa Bình
Phan Nhật Nam
Từ Hy Thái Hậu
Buck, Pearl S
Từ Dạo Biết Buồn
Dung Saigon
Truyền Thuyết Về Mộc Lan
Laurent Divers
Truyện Thơ Quan Âm Thị Kính
Khuyết Danh
Trước Vòng Chung Kết
Nguyễn nhật Ánh
Trư Cuồng
Nguyễn Xuân Khánh
Trong Rừng Nho
Ngô Tất Tố
Trống Mái
Khái Hưng
Trọn Đời Ta Có Nhau
Túy Vi
Trọn Đời Chỉ Một
Hồng Kim
Trời Xanh Của Trái Đất Hồng
V. MALENTIEV
Trời Xanh Nhỏ Lệ
QUỲNH DAO
Trôi Theo Dòng Đời
QUỲNH DAO
Trời Lạ Riêng Anh
Nhi Yến
Trò Chơi Thiện Ác
Daihongcat



