Trường Cũ

Chương 10
Tác Giả: Duyên Anh
Thể Loại: Tuổi Học Trò

Mùa đông buồn thảm đã qua đi. Người nữ tỳ của nàng Kiều Nguyệt Nga về Hải Phòng với thằng chồng xấu giai. Tỉnh lỵ, dưới mắt tôi, như một cái bình pha lê không có hoa để cắm. Người ta ngắt mất bông hoa Lê Thùy Kim Liên rồi. Tôi chẳng muốn qua nhà ông đồng Tía nữa. Ông đồng Tía vẫn ham dồng bóng. Thây kệ ông vì con gái ông trót... lỗi hẹn cùng chúng tôi! Mình về mình nhớ ta chăng, Ta về ta nhớ hàm răng mình cười. Cha chả, hai câu ca dao này, phổ vào nhạc của NguyễnThịnh, hát hòai mà cứ thấm thía. Thấm thía đến nỗi quên cả xuân sang, tết đến dù xác pháo ngập đầy thị xã.

Giữa tháng giêng, Thịnh và Minh lên Hà Nội học. Chúng tôi ngồi trên xe ô tô của ông Lê văn Định, theo hai nhà "nghệ sĩ" tới tận bế đò Tân Đệ. Nguyễn Thịnh ném cục dá xuống sông Hồng, thề không bao giờ trở lại Thái Bình nữa. Còn Đàm Viết Minh dọa đỗ cử nhân văn chương mới hồi hương. Chiếc phà chở hai lãng tử mà hai trái tim vừa bị mũi tên ái tình xuyên thủng, sang bên kia sông. Ôi, bãi sông Hồng sao bao la và bờ sông Hồng sao xa xôi thế! Chúng tôi chờ xe ô tô quay đầu, mang mình về với nỗi buồn rõ tên tuổi. May là sắp thi cửa, chúng tôi tìm quên "con đẹp quá" trong sách vở. Nhưng chữ nghĩa chập chờn. Đặng Xuân Côn đem bài vào đền Mẫu học để được "liếc" em Hà, em Cẩm Hà. Tôi đoán rằng con nhà Côn muốn phân chất xem nước mắm có khả năng tiêu diệt tình yêu không. Riêng tôi, tôi mong ngày hội đền Mẫu, huy vọng kiếm một "con đẹp quá" thứ hai để... yêu riêng, yêu "cá nhân".

Ngôi trường của tôi không giống "con đẹp quá". Nó ở mãi thị xã, chung tình muôn thuở cùng học trò. chỉ có học trò phụ bạc trường học. Mỗi người học trò rời trường, đều đem theo ít nhiều tình yêu. Trường cho học trò tình yêu và tương tư. Học trò không cho lại trường gì cả. Trường ngâm thơ Xuân Diệu cho rất nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu. Khi bị "con đẹp quá" bỏ rơi, đi lấy chồng, tôi về yêu trường lớp. Và tôi được an ủi, buốt ve, chiều chuộng. Tôi lại nhét them vào ký ứ đầy ấp kỷ niệm.

Kỷ niệm của trường Trần Lãm, ngôi trường nay đã trở thành trường cũ. Có ai kể hết kỷ niệm trường xưa lớp cũ của mình không nhỉ? Không, chả nên kể hết. Phải dành dụm chứ. Và tôi cũng vậy, tôi không kể hết chuyện trường cũ đâu. Tôi sợ kể hết, tôi chẳng còn gì kể thêm mỗi lần có người muốn tôi nhớ về trường cũ. Và tôi đứng ở đây...

Duyên Anh Vũ Mộng Long

(Viết tại Phú Nhuận, cuối năm Mậu Thân)

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Trúng Số

Trúng Số

Phan Thanh Nhã

Trong Thư Viện

Trong Thư Viện

Tiểu Nhật

Trong Gia Đình

Trong Gia Đình

Hector Malot

Trái Tim Nhút Nhát

Trái Tim Nhút Nhát

Lý Thị Bích Hải

Trái Tim Ích Kỷ

Trái Tim Ích Kỷ

Nguyễn Quốc Nam

Trại Hoa Vàng

Trại Hoa Vàng

Nguyễn nhật Ánh

Tôi, Em Và Mưa

Tôi, Em Và Mưa

Lê Nhược Mai

Tiếng Sóng

Tiếng Sóng

Quỳnh Uyên

Tiếng Guốc

Tiếng Guốc

Bích Phượng

Tiền Chuộc

Tiền Chuộc

Nguyễn nhật Ánh

Thuở Học Trò

Thuở Học Trò

Hoàng Vi Kha

Thuở Áo Trắng Bay

Thuở Áo Trắng Bay

Đào Thắng Duy

Thung Lũng Tuổi Thơ

Thung Lũng Tuổi Thơ

Lương Tố Nga

Thực Tế..

Thực Tế..

Hạ Thy

Thư Cho Một Người

Thư Cho Một Người

Mai Thảo Hiền

Thính Vũ

Thính Vũ

Hoàng Vân

Thiên Hương

Thiên Hương

Phanxipăng

Theo Dấu Chim Ưng

Theo Dấu Chim Ưng

Nguyễn nhật Ánh

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám