Không đề
Nàng có vẻ xấu hổ với bạn bè về cách ăn mặc của tôi. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có hai bộ áo quần vải chàm sờn bạc mang từ núi Thái Nguyên về. Nàng thường gọi đùa tôi là người nghĩa quân sót lại của cuộc kháng chiến Ma-trang-lơn. Có lẽ vì vậy mà Nàng đã không mời tôi cùng đi cửa Thuận An tắm biển. Có lần không nhịn được, Nàng buột miệng hỏi tôi:
“Lúc nào nom anh cũng bầm dập, rách rưới… Anh là nhà thơ kia mà?...’’ Và tôi buột miệng trả lời:
Tôi có quyền gì được no hơn nhân dân tôi một miếng ăn?
Tôi có quyền gì được lành hơn nhân dân tôi một manh áo?
Tôi có quyền gì được rộng hơn nhân dân tôi một tấc vuông nhà ở?
Tôi có quyền gì được lên xe xuống ngựa?
Khi gót chân nhân dân tôi nứt nẻ bụi đường?
Dù tôi là thiên tài
Dù tôi là thi nhân
Dù tôi chót vót tận đỉnh cao quyền lực!
Tôi có quyền gì?
Tôi có quyền gì?
Tôi có quyền gì?
Chú Thích
[1]Các thi sĩ của tôi ở Huế thích đảo ngược đảo xuôi câu thơ này để đùa vui
Nước như lửa tôi uống tràn thay rượu
Rượu như nước tôi uống tràn thay lửa
Lửa như rượu tôi uống ràn thay nước
vân vân và vân vân…
[2]Tiếng địa phương Huế là “thấy”
Sách - Truyện Khác
Tôtem Sói
Khương Nhung
Tóc Xõa Ngang Lưng
Dung Saigon
Tình Trên Đỉnh Sầu
Cung Thị Lan
Tìm Trong Nỗi Nhớ
Lê Ngọc Mai
Thủy Tinh Trong Suốt.
Minh Hiểu Khê
Thượng Đế Tật Nguyền
Khúc Thụy Du
Thoạt Kỳ Thủy
Nguyễn Bình Phương
Thiên Thần Sám Hối
Tạ Duy Anh
Thiên Thần Sa Ngã
Tào Đình
Thăng Long Nổi Giận
Hoàng Quốc Hải
Tên Anh Chưa Có Trong Danh Sách
B . Vaxiliép
Tất Cả Các Dòng Sông Đều Chảy
Nancy Cato
Tấm Ván Phóng Dao
Mạc Can
Trần Khắc Chung
Ngô Viết Trọng
Tỉnh Ngộ
Lý Ngư
Tiếng Cồng
Nam Dao
Thời Của Thánh Thần
Hoàng Minh Tường
Sự Bùng Nổ Dịu Dàng
Anne Mather
Sự Lựa Chọn Cuối Cùng
Janet Dailey
Sống Trong Bão Biển
Pierre Loti



