Tóc Thề Gió Bay

Chương 10
Tác Giả: Trần Thị Thanh Du

Nghi Du vừa sấy tóc, vừa huýt sáo 1 bản nhạc vui . Nhất định tối nay, cô phải bàn với mẹ về việc Lan Linh về nuôi .

Nghi Du nôn nóng lắm rồi . Một ngày, 1 bữa qua đi, cô nhớ con bé vô cùng .

Mưu Phi hứa là giúp đỡ cô, song còn nhiều vấn đề cô cũng cần hỏi anh, nhưng gọi điện qua nhà thì cô không muốn chút nào .

Nghi Du không có ý đồ gì, nhưng lại sợ người ta hiểu lầm . Tuy đã có phần thân thiện hơn trước, Nghi Du vẫn luôn giữ 1 khoảng cách . Cô không muốn để có tiếng ra tiếng vào .

Mà ngồi nhà chờ điện thoại Mưu Phi thì cô y như là ngồi trên đống lửa, cứ nhấp nha nhấp nhỏm không yên .

Nhiều lần nhất ống nghe lên rồi bỏ xuống . Quả thật, cô không có can đảm .

Nghi Du tự trách mình, ngày thường thì giỏi múa mép lắm, đến khi đụng chuyện lại nghĩ ngợi lung tung rồi tự hù nhát mình .

6 giờ 45 phút, chắc giờ này Mưu Phi ở nhà . Nghi Du bỏ máy sấy xuống, vẫn không làm sao dám nhấn số điện thoại được .

Ngả người ra ghế, Nghi Du lim dim mắt . Can đảm lên, can đảm lên, Mưu Phi chỉ là sếp của mi thôi mà, đâu cần phải sợ đến như vậy .

Nghi Du cầm lấy ống nghe thì bỗng có tiếng chuông reo, cô lẩm bẩm . Không tương thông đến vậy chứ ?

Áp ống nghe vào tai, giọng Nghi Du rất nhỏ:

- Alô .

- Bạn trở thành thùy mị lúc nào vậy Nghi Du ?

Nghi Du chau mày:

- Là ông à ?

- Chứ bạn tưởng ai ? Hình như Nghi Du đang chờ điện thoại ?

Loại người không ưa mà cứ gặp hoài, Nghi Du chợt nổi cáu:

- Mắc mớ gì tới ông ?

Bình An cười trong máy:

- Quạu rồi à ? Đừng thế chứ . Nếu không, Nghi Du chẳng duyên dáng, xinh đẹp nữa .

- Ông im đi!

- Đêm nay, ai đã bỏ rơi bạn vậy ? Thôi thì nhận lời đi ăn với tôi đi .

- Tôi không đói .

- Đừng như vậy mà, Nghi Du . Tớ thật lòng với bạn mà . Nghi Du có biết vì bạn, tới mới trở về Việt Nam không ?

Nghi Du mỉa mai:

- Vậy sao ? Tôi tưởng cậu còn mục đích khác nữa chứ ?

- Nghi Du nói vậy, không sợ tớ buồn sao ?

- Bạn mà cũng biết buồn à ?

Bình An kêu lên:

- Nghi Du! Bạn tàn nhẫn đến thế ư ?

- Tàn nhẫn ? Lần đầu tiên tôi mới nghe bạn nói đấy . Bình An này! Nếu còn muốn làm bạn với Nghi Du thì hãy dẹp bỏ sự giả dối của mình đi .

- Tớ không hiểu .

- Đừng tưởng những chuyện Bình An làm, Nghi Du không biết . Hãy biết hối cải lại đi, may ra còn có thể tha thứ được .

- Nghi Du càng nói, tớ càng không hiểu . Nhưng thôi, 1 ngày nào đó bạn sẽ hiểu tớ .

Ngoan cố! Nghi Du so vai, cô cúp máy ngang . Con người Bình An thật là hết thuốc chữa rồi .

Ngày xưa, Bình An thật là dễ thương, thế mà bây giờ con người đầy mưu mô và hoang đàng .

Về nước trong vòng 1 tháng thôi mà tiếng tăm bay rất xa . Nghi Du giật mình . Cái gì đã làm cho Bình An trở nên như vậy ?

Cô có linh cảm Bình An sẽ không thôi làm phiền đến cô . Không . Lòng nhân từ yêu thương của cô đâu, tại sao không giúp đỡ 1 linh hồn lạc lối chứ ? Chưa muộn mà .

Chuông điện thoại lại reo . Lần này, Nghi Du phải giúp Bình An thôi . Hy vọng những lời chân thành của tình bạn sẽ thức tỉnh Bình An .

Nghi Du nhấc ống nghe:

- Alô .

- Tiếng trong trẻo nhỉ ?

- Là ông hở Mưu Phi ?

Mưu Phi chọc ghẹo:

- Đang nóng lòng chờ tin nên ngồi canh điện thoại, phải không ?

- Ơ, sao ông biết ?

- Tôi lớn tuổi hơn cô mà .

- Xí! Vậy ông đoán thử xem tôi đang nhớ ai ?

- Dĩ nhiên là tôi rồi .

- Ham lắm . Nằm mơ đi .

- Tôi biết cô đang nói dối lòng mình .

Nghi Du trề môi như có Mưu Phi trước mặt:

- Tự cho mình là Khổng Minh ư ? Nếu ông còn không nghiêm chỉnh nữa, tôi cúp máy đấy .

- Cô không định nghe tin tốt lành về Lan Linh à ?

Nghi Du hấp tấp:

- Sao rồi ?

- Sao không cúp máy đi ?

- Đừng chọc quê bổn cô nương chứ . Ông nói mau đi .

- Nhưng với 1 điều kiện .

- Phiền phức .

- Không chịu thì thôi .

- Ê!

- Sao ?

- Ông thừa cơ ăn hiếp tôi .

Mưu Phi cười:

- Điều kiện của tôi đơn giản lắm . Chỉ cần cô bớt chanh chua, đồng ý cho tôi cùng chăm sóc Lan Linh .

Thoáng suy nghĩ, Nghi Du gật nhanh:

- Tôi đồng ý .

- Không được nuốt lời đó .

- Ông xem tôi là người gì ?

- Vậy nhất định rồi nhé . Cô nghe cho rõ đây, họ đã đồng ý cho cô nhận nuôi Lan Linh .

Nghi Du reo vui:

- Thật sao ? Ôi! Tôi mừng quá .

- Nhưng dưới sự bảo trợ của tôi .

- Không thành vấn đề .

- Giấy tờ tôi đã lo xong, Lan Linh cùng mang họ với cô .

- Ông chu đáo quá . Bao giờ chúng ta có thể đi đón cô bé ?

- Là do ở cô, cô thích lúc nào cũng được .

Nghi Du nhẩm tính:

- Hôm nay là thứ năm, thứ bảy này đi nhé . - Cô chợt nhớ - Chết rồi!

Mưu Phi cũng hoảng theo:

- Gì thế ?

- Tôi chưa nói chuyện này với mẹ tôi, vì mấy ngày nay bà phải chăm sóc 1 người bạn đang bị bệnh .

- Vậy ...

- Ông không cần phải lo lắng . Tuy tôi chưa nói, nhưng tôi biết mẹ tôi sẽ đồng ý . Mẹ tôi luôn mong mình có thêm 1 đứa con mà .

- Hy vọng mọi chuyện diễn ra tốt đẹp .

Không hiểu sao, Nghi Du lại hỏi:

- Ông đang ở nhà ?

- Sao cô lại hỏi thế ?

- Sợ ông nói chuyện điện thoại công cộng lâu sẽ tốn tiền của ông .

- Sợ hay không sợ cũng đã xảy ra rồi .

- Nghĩa là ...

- Tôi nói chuyện bằng điện thoại riêng của tôi .

- Ấy! Không được đâu . Ông cúp máy đi, có gì nói sau nhé .

Mưu Phi chợt thấy ấm lòng vì câu quan tâm ấy . Anh trầm giọng:

- Nghe lời cô vậy . Chúc cô ngủ ngon .

- Ông ngủ ngon .

Nghi Du gác ống nghe xuống . Cô định đứng lên dẹp cái máy sấy tóc, bỗng cô giật mình kêu lên khi thấy bà Hồng đã đứng sừng sững ở đó từ lúc nào .

- Mẹ! Mẹ về lúc nào ? Trời ơi! Con muốn đứng cả tim .

- Mẹ về từ lúc con có những câu quan tâm đặc biệt trong điện thoại . Con nói chuyện với ai thế ?

- Dạ, bạn .

- Bạn mà gọi bằng ông à ? Con học cách nói dối mẹ từ khi nào vậy ?

- Con ...

- Con không sợ mẹ buồn sao, Nghi Du ?

Bà Hồng nghiêm nghị:

- Hơn tuần trước, con đã nói dối mẹ đi đâu ? Với ai ?

- Dạ ...

- Thành thật thì được tha thứ . Nếu không, đừng trách mẹ .

- Nhưng trước khi con nói, con muốn thưa với mẹ 1 chuyện .

- Mẹ đang nghe .

- Con muốn mẹ nhận 1 bé gái làm con nuôi để con có được em gái .

- Chủ ý của con, phải không ?

- Mẹ ơi! Các bé ấy ở làng cô nhi, rất dễ thương . 1 lần con xuống đó cùng sếp Phi, kỷ niệm làm con khó quên, những đôi mắt to tròn ngơ ngác . Chúng nó vô tội mẹ ạ . Những người sinh thành ra chúng nó vứt bỏ chúng như 1 món đồ không thương tiếc . Nhìn bọn chúng, lòng con như chùng lại và con muốn làm 1 điều gì đó, nhưng bản thân con chắc không ai chấp nhận . Mẹ ơi! Con cầu xin mẹ, hãy nhận nuôi bé Lan Linh . Hãy cho cô bé có 1 gia đình thật sự để cô bé có được niềm vui như bao đứa trẻ khác .

Bà Hồng nhìn Nghi Du:

- Lời nói xuất phát tận đáy lòng của con đấy ư ? Nghi Du! Từ nhỏ đến lớn lên, con chưa hề cầu xin mẹ điều gì, phải chăng con bé Lan Linh nào đó có duyên với con ?

- Mẹ không biết đâu . Các cô phụ trách trong làng cô nhi nói, 2 năm sống ở làng cô nhi, cô bé đã không có 1 nở nụ cười . Hỏi mẹ không có duyên sao được ?

- Nhận nuôi 1 đứa bé đâu phải là chuyện nhỏ . Con đã suy nghĩ kỹ chưa ?

- Ánh mắt Lan Linh nhìn con chứa đựng sự mong đợi . Mẹ ơi! Hãy đồng ý đi .

Bà Hồng chép miệng:

- Thủ tục nhận con nuôi đòi hỏi chúng ta phải có đầy đủ điều kiện ...

- Chuyện này mẹ khỏi lo . Sếp của con sẽ giúp đỡ chúng ta .

- Con muốn nói Diệp Mưu Phi ?

- Dạ . Con xin lỗi . Lần trước con đã không nói rõ là đi với ai . Nay biết rồi, mẹ không giận con chứ ?

- Và người nói chuyện trong điện thoại với con lúc nãy là Diệp Mưu Phi ?

- Dạ .

Đúng là ý Chúa rồi . Con vô cùng cảm ơn ngài .

Nghi Du lay tay bà Hồng:

- Mẹ ơi!

Bà Hồng vuốt tóc con:

- Việc con làm là những việc tốt . Mai mốt đi đâu, với ai, làm gì, con không được giấu mẹ đó .

- Dạ, con hiểu rồi . Mẹ đồng ý nhận Lan Linh chứ ?

- Ừm .

Nghi Du vui mừng:

- Cám ơn mẹ, mẹ yêu của con .

- Thôi đừng có nịnh, mẹ có 1 điều kiện .

Nghi Du phụng phịu:

- Hết Mưu Phi rồi đến mẹ, ai cũng đòi điều kiện . Ghét 2 người quá .

- Nhưng Mưu Phi đòi điều kiện gì ?

- Yêu cầu con đừng chanh chua và cho ông ta cùng chăm sóc Lan Linh .

- Rồi ý con ra sao ?

- Đồng ý cho xong .

Bà Hồng tủm tỉm:

- Điều kiện của mẹ cũng giống như vậy .

Nghi Du tròn mắt:

- Không phải chứ ? Sao ý mẹ giống ông sếp của con vậy ?

- Con có đồng ý không đã ?

- Đồng ý thì đồng ý .

- Không gượng ép ?

- OK .

- Chó con! Nói chuyện với mẹ mà OK hả ?

Nghi Du rùn vai:

- Con quên .

- Bao giờ con đón cô bé về ?

- Thứ bảy này . Lan Linh sẽ ở chung phòng với con .

- Nghe con gọi Lan Linh, vậy cô bé ấy năm nay bao nhiêu tuổi rồi ?

- Lan Linh được 12 tuổi . Sang năm chúng ta cho cô bé vào lớp 6 . Có muộn 1 tí, còn hơn ở làng cô nhi khả năng được học tốt rất ít . Bắt đầu từ đây, Lan Linh là con của mẹ, là em gái của con . Con muốn cô bé cũng được như con, có đầy đủ tình thương .

- Lan Linh xinh đẹp lắm, phải không Nghi Du ?

- Tất nhiên rồi . Thôi, để con gọi điện cho sếp con biết tin liền .

Nhìn Nghi Du lăng xăng, không còn ác cảm với Diệp Mưu Phi nữa, lòng bà vừa vui mừng, vừa hạnh phúc .

Nhưng khi Nghi Du cầm ống nghe lên, cô lại ngập ngừng không nhấn số .

Thấy vậy, bà Hồng hỏi:

- Sao con không gọi ?

- Biết ông ấy có nhà không .

- Không phải Mưu Phi vừa nói chuyện với con à ?

- Thì đúng . Mà ông ta nói chuyện bằng điện thoại di động .

- Muốn biết Mưu Phi có nhà không thì cứ thử xem .

- Hay là mẹ gọi giùm con đi .

Bà Hồng lắc đầu:

- Con muốn làm việc lớn thì không thể dựa vào người khác .

Nghi Du cắn môi . Cô bấm số trong nụ cười khó hiểu của bà Hồng . Câu chuyện kết thông gia giữa 2 gia đình có dấu hiệu tốt rồi đây .

Sau 1 hồi chuông dài, Nghi Du thấy lòng mình hồi hộp vô cùng, và chưa bao giờ cô có cảm giác như vậy . Dù quạt máy vẫn quay, nhưng sao mồ hôi vẫn cứ đổ ra, khuông mặt Nghi Du tự nhiên nóng bừng, tay chân như thừa thãi .

Tín hiệu gì đây .

Rồi đầu dây bên kia cũng có người nhấc ống nghe, 1 giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên:

- Alô .

Đúng là Mưu Phi rồi . Nghi Du run lên, cô quay nhìn mẹ để cầu cứu, nhưng bà Hồng cố tình làm lơ .

- Alô .

- ...

Nghi Du hít thật sâu, cố giữ bình tĩnh . 1 ý nghĩ lóe lên . Muốn để Mưu Phi không nhận ra tiếng mình, Nghi Du liền bịt mũi .

- Dạ, xin lỗi . Cho tôi gặp ông Mưu Phi ạ .

- Cô là ai ? Gặp Mưu Phi làm gì ?

- Tôi có chút chuyện riêng mà .

- Lém lắm nghe cô nhóc . Có chuyện gì nào ? Cô chịu khó gọi điện cho tôi, chắc là đại quan trọng rồi .

- Xong rồi .

- Chuyện gì mới được ?

- Mẹ tôi đã bằng lòng nhận nuôi bé Lan Linh .

- Xin chúc mừng cô .

- Hiện giờ tôi vui lắm .

- Chia sẻ với tôi được không ?

- Không phải ông đang chia sẻ đó sao ?

Mưu Phi thấy mình hạnh phúc vô cùng . Cuối cùng, cũng có người con gái chia sẻ niềm vui với anh . Nghi Du! Anh thầm gọi tên cô bé .

Nghi Du hét nhỏ:

- Ông ngủ gục rồi phải không ? Sao chẳng nói gì hết trơn vậy ?

- Biết nói gì nữa bây giờ . Chúc mừng cô, tôi cũng đã chúc mừng rồi .

- Tôi quên . Không làm phiền ông nữa . Ngày mai gặp lại .

- Khoan đã . Chúc cô ngủ ngon và mơ 1 giấc mơ đẹp .

- Cám ơn ông . Good night .

Nghi Du gác máy, miệng vẫn tủm tỉm cười . Bà Hồng nheo mắt:

- Thế nào, Mưu Phi không đáng sợ chứ ?

- Ơ, mẹ chọc con .

Nghi Du bỏ đi vào phòng . Cô biết rằng đêm nay, có lẽ cô sẽ khó ngủ nhưng không biết vì Lan Linh hay vì Mưu Phi đây .

o O o

Mọi chuyện lo lắng rồi cũng giải quyết êm đẹp . Lan Linh vẫy tay chào các bạn trong làng cô nhi với đôi mắt đẫm lệ khiến Nghi Du cũng phải khóc theo .

Cô Mỹ Hân ân cần nhắc nhở:

- Từ đây, con đã có 1 mái ấm gia đình, có ba mẹ, anh chị như mọi người . Có điều kiện để học tập . Vậy con phải cố gắng vâng lời những người nuôi dạy mình, đừng phụ lòng tin những người đã hết lòng yêu thương . Con nhớ không ?

- Dạ nhớ .

Mỹ Hân ôm chầm lấy cô bé . Thật sự, cô rất yêu thương Lan Linh . Nhưng vì tương lai hạnh phúc của cô bé nên phải để cô bé rời xa làng cô nhi này . Dù sao có ba ẹm, anh chị vẫn hơn, và cô cũng rất tin vào cô gái trẻ đầ nghị lực như Nghi Du .

Thu Yến đứng gần đó lên tiếng:

- Mỹ Hân! Hãy để con bé đi đi . Quyến luyến rồi cũng phải chia tay thôi .

Nghi Du nắm tay Lan Linh, ánh mắt cô như hứa hẹn:

- Có dịp, tôi sẽ đưa Lan Linh lên thăm mọi người . Hãy yên tâm . Bắt đầu từ bây giờ, Lan Linh là em ruột của tôi .

Thằng bé Minh Trí 4 tuổi còn biết nói:

- Chị Lan Linh không được quên em đó .

Cửa xe đã được Mưu Phi mở ra từ lúc nào . Nghi Du nhìn tất cả những đứa trẻ trong làng cô nhi 1 lần nữa rồi mới bước vào ngồi cùng băng ghế trên với Mưu Phi . Còn Lan Linh thì ngồi trong lòng cô .

Chiếc xe lăn bánh, làng cô nhi xa dần trong tầm mắt . Xe ra xa lộ, đường không còn bụi nữa . Lan Linh liếc nhìn ra ngoài xe rồi hỏi .

- Chú Phi đưa chúng ta đi đâu đây cô ?

- Về nhà .

Cô bé lại hỏi:

- Sao mọi người lại đi chậm hơn mình ?

- Chúng ta đi xe lớn và xe lại chạy rất nhanh . - Mưu Phi xen vào trò chuyện .

- Lan Linh thích đi xe này không ?

- Dạ thích .

- Vậy chú sẽ làm tài xế thường xuyên cho Lan Linh nhé .

- Cả cô Du nữa chứ .

- Ừ . Nhưng không biết cô ấy có chịu ngồi xe chú không nữa .

- Chịu mà . - Bé Lan Linh đáp ngay .

Biết Nghi Du đang liếc mình, Mưu Phi vẫn tỉnh bơ:

- Vì sao Lan Linh thương cô Nghi Du ?

Cô bé nghiêng đầu:

- Cô Du hiền, xinh đẹp, lại dễ thương .

- Thế còn chú ?

- Chú cũng hiền nữa . Nói chung, Lan Linh thương hết cả hai .

Nghi Du tằng hắng:

- Lan Linh này! Bắt đầu từ bây giờ, em là em gái của chị . Lý Hoàng Lan Linh . Hãy gọi chị là chị Nghi Du .

- Dạ, chị Nghi Du .

- Ngoan lắm .

Nghi Du vuốt tóc cô bé:

- Từ này, em đã có mẹ, có chị, có mái ấm gia đình rồi . Chị sẽ lo cho em ăn học đến nơi đến chốn .

- Không có chú Phi sao chị ? Em phải gọi chú Phi bằng gì đây ?

- Cái đó tùy ở em .

- Bộ chú Phi không ở chung nhà với mình sao ?

Mưu Phi nhanh miệng:

- Khi nào Lan Linh thích, chúng ta sẽ ở chung nhà .

Lan Linh vỗ tay :

- Hay quá . Có cả mẹ, chú Phi và chị Nghi Du . Mà thôi . Không gọi chú nữa, Lan Linh gọi là sư huynh nhé ?

- Còn gì bằng . Chị Du của em làm sư tỉ, chịu không ?

Nghi Du lườm dài:

- Vô duyên .

- Sư tỉ nói ai vậy ?

- Đương nhiên là nói sư huynh của em .

- Em thấy sư huynh đâu có vô duyên, trái lại còn rất đẹp trai .

- 2 người ăn rơ nhỉ .

Mưu Phi cười:

- Cô mới biết ư ?

Lan Linh hết nhìn Mưu Phi rồi nhìn Nghi Du:

- Anh và chị đang giận nhau vì Lan Linh phải không ?

Nghi Du vỗ đầu cô bé:

- Không có đâu . Em đừng nghĩ ngợi lung tung .

- Nếu không có thì anh chị nên cười với nhau đi .

Như để cho Lan Linh tin, Nghi Du nhe răng với Mưu Phi . Anh ôm bụng cười lớn:

- Ôi! Cô cười gì giống nhá ma tôi quá .

Nghi Du mím môi:

- Vậy là đơn giản cho ông đó . Nếu không vì Lan Linh thì ông không ngồi yên để trêu ghẹo tôi đâu .

- Tôi biết cô bản lĩnh lắm rồi . Nhưng đâu có ai chẳng tận dụng cơ hội của mình, phải không ?

- Hừ!

- Hôm nay, tôi và cô đừng đối đầu với nhau nữa . Vì ngày hạnh phúc nhất trong đời của Lan Linh, chúng ta hãy vui vẻ với nhau, để cô bé luôn có ấn tượng tốt với chúng ta . Chứ ngày đầu đón cô bé về nhà mà như vầy, tôi thấy không hay .

Nghi Du gục gặc:

- Ông nói chí phải . Tôi xin nghe lời ông hôm nay thôi nghe .

- Nhớ đừng kê tôi nữa đấy .

- Ừm .

Nghi Du nựng má Lan Linh:

- Em đã được đi chơi những đâu, kể cho chị nghe xem .

Mưu Phi xen vào:

- Sư huynh nữa chứ .

Nghi Du liếc ngang:

- Bon chen .

- Nè! Cô hứa ...

- Tôi không quên .

Cô khích lệ:

- Nói đi Lan Linh .

Đôi mắt cô bé như sáng lên:

- Em và các bạn được các cô phụ trách cho đi chơi ở Suối Tiên .

- Đâu nữa ?

- Chỉ Suối Tiên thôi .

- Vui không ?

- Dạ, rất vui . Em còn nhớ hôm đó em đã bị bạn Đoàn làm cho bị thương ở tay, máu ra nhiều lắm . - Cô bé kéo tay áo lên - Vết thương vẫn còn đây nè .

- Lúc ấy có đau lắm không ?

- Dạ đau, nhưng em hổng có khóc .

- Gan thế cơ à ?

Nhưng rồi đôi mắt Lan Linh chợt tối lại .

- 2 năm sống ở làng cô nhi, kỷ niệm cũng không ít . Anh chị lại đến đón em đi trong tình yêu thương, cho em 1 cuộc sống khác hơn, nghĩ đến các bạn ... và nếu như ai đó cho em điều ước thì em sẽ ước cho các bạn đều có 1 mái ấm gia đình như em, được ăn học, được chăm sóc .

Lan Linh đã khóc, giọt nước mắt của cô bé rơi trên tay Nghi Du . Cô vỗ nhẹ vào vai cô bé như chia sẻ và thông cảm .

- Nỗi lòng của em, anh chị đã hiểu . Đừng khóc nữa, Lan Linh . Anh chị hứa sẽ tạo điều kiện cho em đến thăm các bạn .

- Cám ơn anh chị .

- Khờ quá . Em là em gái của anh chị mà .

- Em thật là hạnh phúc phải không ? Quãng đời tuổi thơ của em sống trong sự hất hủi xua đuổi của cậu mợ, rồi được người thương tình mang về làng cô nhi . Những tưởng em sẽ khép chặt cuộc đời mình ở đó, sống không có ước mơ, không hy vọng . Em vô cùng mặc cảm cho số phận của mình . Để rồi thượng đế đã thấu tình, người đã ban anh chị cho em . Từ đây, em được gọi lại tiếng mẹ yêu thương, sống trong vòng tay người không máu mủ như ruột thịt . Sư huynh! Sư tỉ! Ơn này Lan Linh mãi mãi khắc ghi .

Mưu Phi mủi lòng:

- Thôi được rồi . Em đừng nói nữa, kẻo sư tỉ của em làm ngập lụt cả thành phố bây giờ . Em không sợ mọi người kiện chính em là nguyên nhân lũ lụt sao ?

Đang khóc mà Lan Linh và Nghi Du cũng phải bật cười vì câu đùa của Mưu Phi . Anh chặc lưỡi:

- Đúng là con gái có khác, hở tí là khóc, đụng chuyện lệ cũng rơi . Và đàn ông bao giờ cũng là người phải chịu đựng những giọt nước mắt ấy nhiều nhất . - Mưu Phi thở hắt ra - Khốn khổ thay!

Nghi Du trừng mắt:

- Đủ rồi đó . Tôi đâu bảo ông nhìn chúng tôi khóc mà than này thở nọ . Đàn ông như ông bỏ đi cho xong, chẳng có 1 chút tình cảm .

Mưu Phi cãi lại:

- Ai bảo ? Nếu tôi không có tình cảm thì tôi không để cho 2 chị em dùng hết hộp khăn giấy của tôi đâu .

- Ơ ...

Nước mắt chảy thì cứ rút khăn, Nghi Du đâu để ý hộp khăn giấy đã hết nhẵn, cô nhìn ra ngoài xe:

- Ngừng ngay ở cửa hàng bách hóa, tôi mua hộp khác cho ông .

- Không cần .

Mưu Phi với tay lấy hộp khăn giấy trước mặt mình, đẩy qua:

- Tôi còn đây . Cô sử dụng nữa không ?

- Đủ rồi . Cám ơn lòng tốt của ông .

Mưu Phi nhún vai:

- Lòng tốt của tôi có thừa lắm . Không cần phải cám ơn tôi . Tôi sợ mang nặng vai .

Nghi Du háy ngang, cô chẳng thèm nói chuyện với Mưu Phi nữa, toàn là những câu móc họng .

2 chị em cùng ngắm đường phố trong buổi chiều đang tấp nập người người, đủ loại thời trang đủ mốt dập dìu, hối hả, nhà tản . Có người chẳng thấy mặt mũi đâu hết, vì họ mang khẩu trang vì sợ bụi, sợ ô nhiễm . Quả thật, đường phố vào những buổi chiều, nhất là chiều thứ bảy chẳng trong lành tí nào .

Xe chầm chậm ở 1 ngã tư vì đèn đỏ . Nghi Du nhìn thấy 1 đôi trai gái chở nhau trên chiếc Dream, không ai xa lạ, đấy chính là Bình An và Giáng Ngọc, họ đang cợt đùa trông rất tình tứ .

Nghi Du cảm thấy giận . Tuy rằng bản thân cô không hề có chút tình cảm gì với Bình An, nhưng sự giả dối kia, cô không thể chấp nhận .

Còn Giáng Ngọc nữa, luôn miệng nói yêu Mưu Phi, buồn bã khi thiếu vắng anh . Tất cả đều giả dối .

Hôm Bình An và Giáng Ngọc va vào nhau ở khách sạn, cô biết điều gì sẽ xảy ra . Riêng Mưu Phi, anh có biết mình đang bị lừa dối không ?

Xe vẫn chạy, Nghi Du vẫn ngó mông lung . Chợt cô kêu lên:

- Dừng lại ngay .

Mưu Phi vội đạp thắng, anh tấp xe vào lề, mặt nhăn nhó:

- Chuyện gì nữa đây ? Đang chạy bon bon, bảo dừng lại đột ngột . Bộ cô muốn tai nạn xảy ra hả ?

- Ông chạy đi đâu vậy ? Qua khỏi nhà tôi khá xa rồi .

- Sao cô không nói địa chỉ ? Tôi nào biết nhà cô .

Thấy mình thật vô lý, Nghi Du nhẹ giọng:

- Xin lỗi .

Cô chỉ tay rồi nói:

- Ông quay xe lại, bỏ 2 ngã ba, đến ngã ba kế tiếp quẹo phải, chạy 1 đoạn nữa, thấy cổng có giàn hoa tóc tiên là nhà tôi .

- Cô không nói số nhà cho nhanh . Nhiều nhà ở cổng có giàn hoa tóc tiên thì làm sao tôi biết nhà nào ?

- Duy nhất chỉ nhà tôi có thôi .

Theo sự chỉ dẫn của Nghi Du, cuối cùng chiếc xe hơi sang trọng cũng dừng lại ở trước cổng nhà có giàn hoa tóc tiên .

Chưa kịp mở cửa xe, Nghi Du đã gọi inh ỏi:

- Mẹ ơi! Con đưa em gái của con về rồi đây .

Từ trong nhà, 1 phụ nữ trạc tuổi 40 đon đả đi ra . Bà mở cửa, tươi cười hỏi:

- Đâu, Lan Linh của mẹ đâu ?

Nghi Du dắt Lan Linh đến trước mặt bà Hồng .

- Chào mẹ đi Lan Linh .

Cô bé cúi đầu:

- Chào mẹ .

- Con ngoan . Ôi! Con xinh đẹp lắm .

Bà nắm tay Lan Linh:

- Chắc đi đường xa cũng mệt rồi, theo mẹ vào nhà rửa mặt cho khỏe đi .

Như nhớ ra, bà dừng lại . Vừa lúc Mưu Phi xách túi đồ của Lan Linh trong cốp xe ra . Bà Hồng nheo mắt vì tuổi già:

- Cậu là Mưu Phi, giám đốc của Nghi Du phải không ?

- Dạ . Nhưng ở đây không phải không ty, bác miễn cho cháu từ giám đốc đi .

Nhìn khuôn mặt không khác Diệp Đinh Sơn tí nào, bà Hồng gật gật:

- Được, được . Tôi sẽ coi cậu là bạn của Nghi Du . Cậu vào nhà đi .

Nghi Du nhăm mặt:

- Mẹ à!

Bà Hồng khoát tay:

- Con hướng dẫn Mưu Phi vào nhà nhé . Mẹ vào với con Lan Linh trước đây .

- Mẹ!

Mưu Phi cười cười:

- Nghe rõ chưa ? Bắt đầu từ bây giờ, tôi là bạn của cô .

- Đừng hòng .

Nghi Du quay lưng bỏ đi . Vào đến nhà, nhìn lại không thấy Mưu Phi đâu, cô lại trở ra, giọng bực bội:

- Sao còn chưa vào nhà ? Bộ sợ mất xe hở ?

- Không phải tôi sợ mất xe, mà là chiếc xe này sẽ choán chỗ ...

- Chuyện đó, ông không cần phải lo, đây là cổng nhà tôi mà . Sao, bây giờ có vào nhà không ?

- Cô không thể có chút dịu dàng với người ơn của mình sao ?

- Người ơn ? - Nghi Du khoanh tay - Mọi việc là do ông đều tình nguyện, không được kể ơn nghe .

- Tôi biết . Và cô cũng nhớ cho rằng, cô đã từng đồng ý cho tôi cùng chăm sóc Lan Linh .

- Thì sao ?

- Tôi cũng được quyền đến đây thăm Lan Linh bất cứ lúc nào . Nếu cô không đồng ý thì cô đã không giữ lời hứa của mình .

- Ông ...

- Sư muội! Đừng vội nóng .

Lần này, không đợi Nghi Du mời, Mưu Phi đã mang túi đồi đi 1 mạch vào nhà . Anh tự nhiên ngồi xuống ghế salon bằng gỗ . Ngả lưng cho thoải mái, đã thế khuôn mặt anh như vênh lên trêu tức Nghi Du .

Tiếng bà Hồng từ trong nhà vọng ra:

- Nghi Du! Lấy nước cho anh Phi uống đi con .

Nghi Du trề môi:

- Hổng dám anh Phi đâu .

Hậm hực bỏ ra nhà sau, Nghi Du thấy mẹ và Lan Linh vừa dọn dẹp vừa nói chuyện 1 cách vui vẻ . Tiếng cười của cô bé vang lên trong trẻo vang rộn khắp ngôi nhà .

Ngắm Lan Linh, lòng Nghi Du nguôi dần . Phải rồi . Mưu Phi đâu làm gì mà phải nổi nóng với ông ta thế . Và nếu không nhờ ông ta giúp đỡ, có lẽ cô đã không có được Lan Linh trong tiếng cười ngây thơ .

Suy đi nghĩ lại, cô phải cám ơn Mưu Phi mới đúng, và coi ông ta như bạn cũng không có gì là không được . Càng ghét người ta thì càng có ấn tượng . Phải chăng ... Ồ! Không phải đâu . Nghi Du tự biện hộ . Với Bình An, mình cũng ghét vậy, chẳng lẽ mình cũng có cảm tình với Bình An . Ghét là ghét, thương là thương, 2 điều đó khác biệt nhau rõ ràng .

Mưu Phi hình như đang ở lưng chừng giữa vừa ghét và đôi lúc lại không ghét, sao thế nhỉ .

Nghi Du vội lắc đầu .

Đừng nghĩ nữa . Mọi việc đều do duyên phận cả .

Chợt Lan Linh quay lại:

- Sư tỉ!

Nghi Du mỉm cười với con bé:

- Em đang làm gì vậy ?

- Phụ mẹ nhặt rau .

- Giỏi nha . Mới về đến đã xông xáo rồi . Xem ra chị không bằng em rồi .

Lan Linh nghiêng đầu:

- Mẹ khen chị rất nhiều . Ngoài công việc ở công ty ra, chị còn là 1 đứa con rất ngoan . Em vô cùng ngưỡng mộ chị và muốn được như chị .

- Dễ thôi .Sau này lớn lên ăn học, vào đời, em sẽ giống như chị, thậm chí còn giỏi hơn nữa là .

- Em không nghĩ đến chuyện mình sẽ hơn ai .

- Nhưng đừng thua kém ai, phải không ?

- Chị hiểu em quá .

- Như vậy mới làm chị của em được chứ .

2 chị em cùng cười . Nghi Du ngồi thụp xuống .

- Chị phụ với em .

Bà Hồng hỏi:

- Thế con bỏ Mưu Phi cho ai ?

- Ông ta ngồi ở phòng khách, có sao đâu .

- Nói vậy mà nghe được à ? Mưu Phi đã làm tài xế, chở chị em con về đây, ít ra con phải đối xử tử tế, mời người ta 1 ly nước mới đúng phép lịch sự .

Bà đẩy vai Nghi Du:

- Ra tiếp Mưu Phi đi . Nhân tiện mời cậu ấy ở lại dùng bữa . Hôm nay, mẹ có nấu ít món ăn để mừng Lan Linh trở thành thành viên trong gia đình chúng ta .

- Mẹ ơi!

- Con lớn rồi và có ăn học, đừng để mẹ phải nói nhiều . Chuyện ở đây có Lan Linh phụ rồi, mẹ không cần con .

Nghi Du phụng phịu đứng lên . Thật ra, cô không muốn đối mặt với Mưu Phi . Ánh mắt của anh ta khiến cô bối rối . Như vậy là sao nhỉ ? Nghi Du không xác nhận được cảm xúc của mình . Nhưng mà ... Hừ! Phiền phức quá đi .

Mở tủ lạnh, Nghi Du rót 1 ly nước lọt mang ra đặt trước mặt Mưu Phi:

- Nhà tôi không có Coca, cam vắt, ông uống đỡ nhé .

- Sao cô khách sáo quá vậy ? Ở nhà, tôi vẫn thường uống nước lọc . À! Lan Linh và bác gái đâu ?

- Đang làm việc vui vẻ ở nhà sau .

- Cô bé hòa nhập nhanh thế cơ à ? Tốt nhỉ ? Xem ra bác gái rất mến Lan Linh .

- Đúng . Nhưng chỉ có tôi là không tốt thôi .

- Sao thế ?

- Không cho tham gia công việc, lại còn bị đuổi ra đây .

Mưu Phi đứng dậy, nhìn ra khoảng trống trước mặt:

- Cô không thích tiếp chuyện với tôi phải không ?

- Tôi ...

- Vậy tôi về đây . Cô chuyển lời của tôi chúc sức khỏe bác gái, và chúc Lan Linh vui vẻ . Xin chào .

- Khoan đã .

Nghi Du hấp tấp, vấp phải bậc cửa té nhà . Nhưng cô không bị ngã xuống gạch mà nằm gọn trong vòng tay Mưu Phi . Anh lo lắng:

- Cô không sao chứ ?

Nghi Du lắc đầu, gượng đứng dậy:

- Tôi không sao .

Mưu Phi đỡ Nghi Du ngồi xuống bậc thềm:

- Sao cô bất cẩn quá vậy ?

- Tại ông đấy .

- Sao lại tại tôi ?

- Tại ông suy diễn rồi lại bỏ đi . Mẹ tôi hỏi thì tôi phải trả lời sao đây .

- Bác gái ...

- Mẹ tôi bảo ông ở lại dùng bữa .

Mưu Phi nhìn vào mắt Nghi Du:

- Thế còn cô ?

Nghi Du cúi mặt:

- Đừng làm khó tôi .

- Thế thì tôi không hỏi nữa .

Mưu Phi thở dài, ngồi xuống bên cạnh Nghi Du:

- Tôi ước ao có được 1 người bạn nhưng người tôi chọn lại từ chối . Cô nghĩ xem có buồn không .

- Tại ông không có kiên nẫnh đó thôi . Ông không nhớ câu: "Có công mài sắt có ngày nên kim" đó sao ?

- Tự nhiên tôi không tin tưởng vào bản thân mình nữa .

- Vậy ông không phải là Diệp Mưu Phi mà tôi đã từng nghĩ . Không can đả

- Vậy ông không phải là Diệp Mưu Phi mà tôi đã từng nghĩ . Không can đảm, không tự tin, không bản lĩnh .

Mưu Phi ngước nhìn mây xanh:

- Đúng . Và tôi đã làm cô thất vọng phải không ?

- Tôi không quan trọng . Quan trọng là người thân của ông kìa . Không có gì mà không giải quyết được . Ông hãy đặt hết niềm tin vào đấng tối cao đi . Cuộc sống của mẹ con tôi trong những năm tháng đau buồn và lo toan . Nhưng rồi ngài đã đến . Ngài ban phước lành nên mọi việc, tôi đều phó cho ngài cả .

Mưu Phi nhắm mắt với bao lời cầu xin . Tôn trọng giây phút riêng tư ấy, nên khi Lan Linh chạy ra gọi, Nghi Du ra dấu cho cô bé yên lặng .

Không hiểu chuyện gì, nhưng Lan Linh cũng nghe theo . Thấy anh mở mắt, Nghi Du quan tâm:

- Sao hả ?

- Tôi thấy tinh thần được thanh thản hơn 1 chút .

- Tốt rồi . Miễn rằng ông đừng đánh mất niềm tin của mình thì mọi người không bỏ rơi ông đâu .

Cô đứng dậy, kéo theo Mưu Phi:

- Chúng ta ra nhà sau đi . Tôi nghĩ mẹ tôi chờ có mặt đầy đủ để khai tiệc đấy .

Lan Linh gật đầu phụ họa:

- Đúng đấy . Mẹ bảo Lan Linh ra gọi sư huynh và sư tỉ đấy .

Nghi Du kéo tay 2 người:

- Đi thôi . Tôi đang rất đói .

Sự hồn nhiên của Nghi Du làm Mưu Phi vui vẻ hơn .

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám