Hai tướng vi lệnh trộm Kim oanh
Nguyên soái nhận chiến thư xem trận
Trấn giữ ải Đồng Mã là hai anh em tên Hoa Bá Lại và Hoa Thúc Lại. Cả hai đều phong tới tước vương, võ nghệ rất cao cường. Riêng Hoa Thúc Lại còn là đệ tử của Ngũ Long công chúa là năm người con gái của Long vương nên được ban cho hai bảo bối rất lợi hại tên là Thần tiễn và Hỏa nhãn kim oanh. Hoa Bá Lại nghe tin quân Đường tiến tới trước ải thì nhờ e đi mời năm vị sư phụ đến giúp một tay, quyết đánh tan quân địch dương danh với thiên hạ.
Anh em họ Hoa sửa soạn sẵn sàng, vì vậy hôm sau thấy có khiêu chiến đến khiêu chiến thì lập tức dẫn binh xông ra đánh luôn, chẳng thèm hỏi han gì cả. La Chương một mình đánh với hai tướng thua sút chút nào, càng đánh càng hăng thêm khiến Hoa Thúc Lại hết sức kinh sợ, vội thả Hỏa nhãn kim oanh ra. Thấy kim oanh bay tới định mổ mắt mình, La Chương vội đưa tay lên che, vì thế bị Hoa Thúc Lại đánh trúng một roi vào vai, bại tẩu chạy về.
Thấy anh em họ Hoa đuổi theo, Phàn Lê Huê tức giận sai Đinh San và anh em Lưu Nhân và Lưu Thoại dẫn quân ra tiếp cứu. Hoa Bá Lại đánh không nổi Đinh San nên bỏ chạy nhưng Hoa Thúc Lại hung dữ hơn, một mình đánh cho mỗi tướng họ Lưu một roi gần rơi xuống ngựa. Đinh San thấy vậy quay lại cứu, rốt cục cũng bị Thúc Lại đánh trúng một roi bại tẩu. Phàn Lê Huê cả sợ, vội sai hai vợ chồng Tần Hán và Nhất Hổ ra tiếp cứu. Anh em họ Hoa thấy tướng Đường xông ra quá đông, trời lại tối nên thu binh về ải.
Thấy Phàn Lê Huê có vẻ lo lắng về kim oanh, Tần Hán tức giận bàn thầm với Nhất Hổ đếm ấy lẻn qua ải trộm con chim ấy cho khỏi hậu hoạn. Nhất Hổ bằng lòng, chờ đêm tới một người đằng vân một người độn thổ vào ải. Tần Hán từ trên mây nhìn xuống, chợt thấy một vương phi ngồi chống tay than thở nỗi cô quạnh thì liền tiếc rẻ, bay xuống ngon ngọt dụ dỗ. Vương phi này là vợ của Hoa Thúc Lại tên là Hoàng nưong, vốn giận chồng bỏ bê mình suốt ngày ở bên Ái nương nên thuật theo lời của Tần Hán, cùng nhau hứa hẹn việc trăm năm.
Tần Hán lẻn qua phía tây, chợt lại nghe tiếng nữ nhân than thở thì thò đầu vào xem thử. Hóa ra đó là Ái nương, vì Hoa Thúc Lại ngủ say như chết nên chẳng làm ăn gì được, chán quá than thở mấy lời, Tần Hán thấy vậy liền chui vào phòng ôm bừa Ái nương mà làm bậy. Ái nương tuy biết nhưng không phản đối. Thỏa mãn xong xuôi, Tần Hán sực nhớ đến việc trộm kim oanh vội chạy ra phía sau, vừa đúng lúc Nhất Hổ cũng chạy đến. Tần Hán cả mừng, nhảy vọt lên chụp cái lồng nhưng con kim oanh kêu thét lên khiến Hoa Thúc Lại nghe tiếng cầm roi chạy ra.
Nhất Hổ độn thổ trốn mất còn Tần Hán xách lồng chim bay lên khiến Hoa Thúc Lại chỉ còn biết dậm chân tức tối. Hai tướng về đến trại sợ Phàn Lê Huê bắt tội nên bà nhau đập chết kim oanh, đào đất chôn rồi ai nấy về phòng ngủ như chưa hề đi đâu. Vì thế ngày hôm sau anh em họ Hoa chẳng còn phép gì đối phó với bọn nữ tướng, giao chiến một hồi thì quay ngựa chạy dài. Điêu Nguyệt Nga đuổi theo, lấy Nhiếp Hồn linh nhắm địch thủ rung mấy cái, lập tức Hoa Bá Lại nhàoxuống đất mê man bất tỉnh, bị quân Đường trói dẫn về. Hoa Thúc Lại thất kinh hồn vía cắm đầu chạy thẳng về phía núi. Kim Định nhất quyết bắt cho bằng được nên thúc ngựa đuổi theo ráo riết.
Đến một hẻm núi cụt, Hoa Thúc Lại hết đường chạy, kinh hãi ngữa mặt lên than dài. Chợt có một tiên nữ cưỡi hạc bay xuống quát lớn:
- Kim Định! Chớ hại đệ tử của ta.
Trước kia ở Võ Đang, Kim Định có lần gặp gỡ tiên cô này nên biết mặt, nhíu mày đáp:
- Xích Long công chúa, ngươi là người tu hành sao còn dính đến việc trần gian?
Xích Long công chúa cười gằn, xông vào đánh với Kim Định để cho Hoa Thúc Lại chạy về ải. Kim Định còn đang cố sức đánh với Xích Long công chúa thì chợt trên trời có tiếng hạc kêu ầm ĩ, bốn vị công chúa cùng bay đến nên sợ hãi bỏ chạy. Ngũ Long công chúa không thèm đuổi theo, bay đến ải nói với Hoa Thúc Lại:
- Chúng ta biết Phàn Lê Huê cậy phép Lê Sơn giết đồng đạo quá nhiều nên hôm nay đến đây lập trận Ngũ Long thử xem ả còn tung hoành được không. Tuy nhiên trận này rất lớn, cần phải có nhiều quân tướng mới xong.
Hoa Thúc Lại hết sức vui mừng, lập tức viết biểu sai người hỏa tốc về triều xin viện binh lập trận. Liêu chúa chuẩn y, sai phò mã Tô Định Quốc dẫn theo bốn đại tướng là Vân Tất Hiển, Phương Vạn Xuân, Hốt Đột Đại và Hắc Kỳ Lân điểm mười muôn tinh binh đến ải Đồng Mã tiếp viện.
Phàn Lê Huê nghe tin Ngũ Long công chúa hạ trần thì biết không thể chiếm ải được ngay, giam Bá Lại vào tù xa rồi hội chư tướng lại thương nghị. Tần Hán và Nhất Hổ xin đi nhưng Phàn Lê Huê không cho, quyết định lui binh mười dặm rồi sẽ tìm cách tiến đánh sau. Hai tướng nghe vậy rất tức tối, năn nỉ mãi khiến Phàn Lê Huê xiêu lòng, đành chấp nhận cho đi. Thấy đó chính là hai tướng trộm kim oanh của mình, Hoa Thúc Lại hết sức tức giận, xin Bạch Long công chúa ra bắt cho mình có dịp báo thù. Bạch Long chắc chắn bằng lòng, cưỡi hạc bay ra cùng với Tần Hán và Nhất Hổ hỗn chiến một trận long trời lở đất.
So võ nghệ thì Bạch Long công chúa không sao chống nổi với hai tướng nên được ít hiệp liền lấy Càn Khôn tán giương ra, tức thì hào quang ngũ sắc chiếu sáng cả một vùng. Tần Hán và Nhất Hổ tối tăm mặt mũi, bị tán thần thâu vào trong, chẳng kịp thăng thiên hay độn thổ. Hoa Thúc Lại thấy trận đầu đã bắt được hai tướng Đường thì cả mừng xin thả ra cho mình chặt đầu báo thù. Bạch Long công chúa cười nói:
- Ai mà vào Càn Khôn tán của ta thì trong chốc lát sẽ thành vũng máu, cần gì mà phải chặt đầu.
Chẳng ngờ Tần Hán và Nhất Hổ từ trong tán cười lớn nói ngay:
- Yêu long chớ mừng vội. Bọn ta là đệ tử Vương Thiền lão tổ, học được thất thập nhì huyền công thì đời nào chết dễ như thế?
Bạch Long nghe vậy không tin, giương cây dù thả hai tướng ra. Tần Hán và Nhất Hổ mừng quá vỗ tay cười ngất rồi một người thăng thiên một người độn thổ về trại. Bạch Long công chúa hết sức tức giận, nói:
- Bọn này ỷ mình có thất thập nhị huyền công thì ngày mai ta ra trận dùng Hỏa cầu xem chúng có giữ được tính mạng hay không?
Hoa Thúc Lại cả mừng, mời năm sư phụ vào trướng, truyền mở tiệc tiếp đãi sau đó gởi chiến thư cho biết trước sẽ lập Ngũ Long trận. Phàn Lê Huê lấp tức phê vào chiến thư, sửa soạn quân mã sửa soạn. Mấy ngày sau thấy Tô Định Quốc dẫn quân mã tới, Ngũ Long công chúa liền đứng ra điều động lập trận, năm ngày sau mới hoàn tất. Trận Ngũ Long này hết sức lợi hại chia làm năm trận nhỏ:
* Trận thứ nhất là Hắc Long do Hắc Long công chúa trấn giữ cùng Hắc Kỳ Lân.
* Trận thứ hai là Bạch Long do Bạch Long công chúa trấn giữ cùng Hốt Đột Đại.
* Trận thứ ba là Xích Long do Xích Long công chúa trấn giữ cùng với Vân Tất Hiển.
* Trận thứ tư là Thanh Long do Thanh Long công chúa trấn giữ cùng với Phương Vạn Xuân.
* Trận thứ năm là Hoàng Long do Hoàng Long công chúa trấn giữ cùng với phò mã Tô Định Quốc.
Năm trận án theo ngũ hành, năm sắc khác nhau hòa quyện thành một luồng sát khí rợn người.
Ngày thứ sáu, Ngũ Long công chúa cưỡi hạc đến trước trại Đường khiêu chiến. Phàn Lê Huê đã sửa soạn sẵn, lập tức dẫn quân tướng tiến ra lập thành trận Ngũ Phương rồi chỉ mặt Ngũ Long công chúa mắng lớn:
- Các vị cùng ta đã nghe danh nhau nhiều lần tất nhiên phải biết vàng đá ra sao, còn lập trận gây thù chuốc oán làm gì? Nếu các vị hồi tâm tỉnh ngộ thì may ra còn giữ được mạng sống khỏi uổng công phu tu luyện bấy lâu.
Ngũ Long công chúa nghe vậy rất tức giận, gọi Phàn Lê Huê vào coi trận trước rồi hãy phá. Phàn Lê Huê gật đầu, thúc ngựa tiến đến gần quan sát, thấy sát khí rực trời, hào quang chói mắt thì sợ hãi vô cùng, vội quay ngựa trở về nhưng giả bình tĩnh nói với Ngũ Long công chúa:
- Trận nhỏ như vậy thì ta phá được ngay, các ngươi cừ chờ đó.
Nói xong, Phàn Lê Huê kéo quân lui về trại.
Khuyết Danh
Tiết Đinh San chinh Tây
Hồi thứ ba mươi mốt
Nhất Hổ lặn lội tìm mượn quạt
Tần Hán vượt biển quyết mời người
Phàn Lê Huê thấy trận Ngũ Long quá lợi hại nên khi về trại liền chọn Kim Liên và Điêu Nguyệt Nga phá trận Thanh Long; Tần Hán và Nhất Hổ phá trận Xích Long; Tiên Đồng và Kim Định phá trận Bạch Long; còn trận Hắc Long chưa biết phải giao cho tướng nào. vừa khi ấy Uất Trì Thanh Sơn giải lương về tới, Phàn Lê Huê cả mừng, sai Thanh Sơn và La Chương phụ trách phá trận này. Trận Hoàng Long quan trong nhất thì do Phàn Lê Huê và Đinh San phá trận.
Các tướng tuân lệnh lui ra, mạnh ai nấy lo điểm quân kéo vào trận. Điêu Nguyệt Nga và Kim Liên xông vào trận Thanh Long thì có một tướng mặc giáp xanh, cầm búa tiến ra, chính là Phương Vạn Xuân. Hai bên giao đấu một hồi, Điêu Nguyệt Nga liền lấy Nhiếp hồn linh ra trung một cái, tức thì Phương Vạn Xuân nhào xuống ngựa mê man bất tỉnh. Kim Liên vừa toan xông tới cắt lấy thủ cấp thì Thanh Long công chúa cưỡi hạc bay ra, dùng linh kỳ mà phất.
Lập tức trong trận xuất hiện hàng ngàn thú dữ, con nào con nấy há miệng đỏ lòm thi nhau vồ cắp khiến Kim Liên và Điêu Nguyệt Nga thất kinh hồn vía quay ngựa bỏ chạy.
Trong khi ấy, Tần Hán và Nhất Hổ xông vào trận Xích Long, đầu tiên đánh với một tướng mặt đỏ, cầm siêu đao, chính là Vân Tất Hiển. Ba tướng hỗn chiến với nhau một chập thì Vân Tất Hiển bại tẩu bỏ chạy vào trận. Hai tướng Đường cả mừng. vừa định đuổi theo thì Xích Long công chúa cưỡi hạc bay ra, mau lẹ quăng cặp kiếm Thư, Hùng lên trời. Hai tướng biết đây là bảo vật nên cả sợ, người thăng thiên kẻ độn thổ chạy mất.
Tiên Đồng và Kim Định dẫn quân tiến vào trận ạch Long, sa mù như khói tỏa đầy khắp nơi nhưng vẫn có một tướng mặc áo giáp trắng, cưỡi ngựa kim, cầm ngân thương xông ra chặng đường, chính là Hốt Đột Đại. Kim Định muốn mau kết thúc cuộc chiến nên dùng chuỳ ném mạnh một cái, Hốt Đột Đại dùng thương đỡ nhưng đà đi của quả chuỳ quá mạnh nên cây thương gãy làm hai đoạn, đành phải quay ngựa bỏ chạy.
Bạch Long công chúa thấy vậy cưỡi hạc bay ra, không thèm đánh mà lấy ngay Càn Khôn tá định giương lên. Hai nữ tướng đã nếm mùi lợi hại của cái tán thần nên vội vàng quất ngựa bại trận không dám nhìn lại lấy một lần.
Về phần La Chương và Uất Trì Thanh Sơn xông vào trận Hắc Long, chợt thấy có một tướng mặc giáp đen,cưỡi ngựa ô từ trong làm khói xông ra, nhìn lại chính là Hắc Kỳ Lân đại tướng. Ba tướng giao đấu với nhau mấy hiệp Thanh Sơn thừa cơ quất cho Hắc Kỳ Lân một giản gần chết. Hắc long công chúa thấy vậy vội cưỡi hạc bay ra, Bá Diệp phan trên tay phát luôn mấy cái. Thanh Sơn và La Chương nhờ có linh phà nên không chết, tuy nhiên chẳng sao thoát khỏi trận được.
Riêng vợ chồng Đinh San tiến thẳng vào trận Hoàng Long. Nơi đây là trận chính nên cát vàng bay mịt mù tối tăm, tướng giữ cửa là Tô Định Quốc phò mã cưỡi ngựa vàng xông ra, chỉ mặt Đinh San mắng lớn rồi múa giản xông vào đánh liền. Hoàng Long công chúa lược trận thấy Tô Định Quốc không thể chống với vợ chồng Đinh San được nên vội lấy Hỏa Châu ném ra Phàn Lê Huê nhờ có phép ẩn thân nên thoát khỏi nhưng Đinh San thì không sao chống nổi với ngọn lửa thần, nhào luôn xuống ngựa, nhờ có linh phù nên cũng không mất mạng.
Phàn Lê Huê về đến trại thì các tướng khác cũng lục tục chạy về, xin chịu tội. Phàn Lê Huê buồn bã xua tay nói:
- Chính ta cũng không phá nổi trận Hoàng Long thì trách các ngươi sao được.
Phàn Lê Huê suy nghĩ mãi chẳng tìm ra kế sách nào hữu hiệu, rốt cuộc đành phải sai Tần Hán và Nhất Hổ đến Lê Sơn thánh mẫu cầu cứu với sư phụ. Hai tướng vâng lệnh đi ngay, vừa tới núi chợt có hai đồng nữ chạy ra hỏi:
- Hai vị là đệ tử của Vương Thiền lão tổ phải không? Sư phụ tôi chờ đã lâu rồi.
Hai tướng nghe vậy cả mừng, vội vào ra mắt. Lê Sơn thánh mẫu thong thả nói:
- Ta biết số mạng của ba tướng ấy phải bị nạn năm mươi ngày trong trận Ngũ Long, vì thế đừng lo ngại. Còn muốn phá trận thì phải mời được Thiện Tài đồng tử và mượn Ba Tiêu phiến của Thiết Phiết công chúa mới xong.
Hai tướng nghe vậy bái tạ thánh mẫu, chia nhau ra mỗi người đi một việc. Nhất Hổ có phép địa hành ngày đi ngàn dặm nên nhận tới Hỏa Diệm sơn tìm Thiết Phiến công chúa. Nhờ Tôn Hành Giả dập tắt lửa nên vùng này bây giờ trở thành xanh tươi, đồng ruộng tươi tốt chứ không còn khô cằn như trước. Nhất Hổ hỏi thăm thì biết Thiết Phiến công chúa đã qua Tuý Vân sơn ẩn tu tiên nên vội đi ngay.
Nhất Hổ tìm mãi mới thâý Tuý Vân động nhưng một đạo cô vừa nghe xưng là tướng nhà Đường thì liền nổi giận, mắng luôn:
- Trước kia nương nương ra cũng vì tên hòa thượng nhà Đường mà vợ chồng thành ly biệt, phải ẩn tu cho đến bây giờ. Ngươi là tướng nhà Đường thì nương nương không tiếp đâu.
Nhất Hổ phải năn nỉ hết lời đạo cô mới chịu vào báo lại. Thiết Phiến công chúa rùng mình nói ngay:
- Hắn là đệ tử của Vương Thiền lão tổ thì chắc cũng thần thông quảng đại chẳng khác con khỉ ngày xưa. Ta không cho mượn quạt thì hắn sẽ gây náo loạn cả núi này thì mệt lắm. Gọi hắn vào đây cho ta hỏi thử trước xem sao.
Thiết Phiến công chúa vừa thấy mặt Nhất Hổ liền nói:
- Trước kia ta không cho ai mượn quạt là vì còn Hỏa Diệm, nay nó đã tắt rồi thì ít khi nào dùng tới, vì vậy sẵn sàng cho ngươi mượn nhưng xong việc phải trả ngay mới được.
Nhất Hổ cả mừng, nhận quạt xong liền độn thổ chạy về trại Đường cho kịp thời gian. Trong khi ấy Tần Hán bản tính rất sợ nước nên nhăm mắt bay qua Nam Hải, mặc cho tới đâu thì tới. Đến khi Tần Hán mở mắt ra thì trước mặt có hai La Hán đứng đó cười hì hì rồi hỏi:
- Ngươi là Tần Hán phải không?
Tần Hán nghe vậy biết là Quan Âm bồ tát thần thông quảng đại đã đoán trước mọi việc nên gật đầu ngay. Hai La Hán nói tiếp:
- Bồ Tát đi chầu thiên đình nên dặn chúng ta báo cho ngươi biết vài ngày nữa sẽ có Thiện Tài đồng tử xuống phá trận.
Tần Hán nghe vậy cả mừng, nhắm mắt bay qua Nam Hải để trở về. Khi mở mắt ra Tần Hán nhìn thấy nơi vừa bay đến là một ngọn núi xanh tươi, phong cảnh xinh đẹp thì rát thích, hạ xuống ngắm nhìn. Tần Hán đang mải mê thì chợt có tiếng quát tháo rồi một tướng thấp lùn chạy ra, phía sau là một đồng tử cầm Hỏa Tiên thương, cưỡi Phong Hỏa luân đuổi theo. Tần Hán nhìn kỹ thì đó chính là Nhất Hổ, kinh hãi chạy đến quát hỏi. Đồng tử vừa đánh vừa nói:
- Ta là Hồng Hài Nhi, tu hành lấy tên là Thiện Tài đồng tử. Ta vâng lệnh Bồ Tát xuống phá trận Ngũ Long, giữa đường thấy tên này ăn trộm quạt ba Tiêu của mẫu thân nên đành đòi lại chứ không có thù oán chi hết.
Tần Hán nghe vậy liền dừng tay lại, chào hỏi rồi thuật hết đầu đuổi. Thiện Tài đồng tử cười khì khì nói:
- May mà tôi chưa đâm cho Đậu sư huynh một giáo toi mạng.
Nhất Hổ tức quá cãi lại:
- Ta đánh không lại thì độn thổ chạy mất chứ dễ dầu để ngươi đâm được?
nhưng vẫn còn hơi tức giận nên nói xong nhào đầu cuống đất đi luôn. Tần Hán và Thiện Tài đồng tử cười ngất, cùng nhau đằng vân về trại Đường. Trong khi ấy Ngũ Long công chúa thấy lâu ngày Phàn Lê Huê không phá trận thì rất tức giận, kéo quân tới khiêu chiến. Phàn Lê Huê nghe báo thì thở dài, nói với các tướng:
- Ba tướng bị hãm trận chưa biết sống chết ra sao mà Tần, Đậu tướng quân chưa về thì còn lòng dạ đâu chiến đấu. Tuy nhiên nếu không xuất quân thì mất hết uy danh nhà Đường, vì vậy các ngươi cứ tuỳ cơ ứng biến vậy.
Than xong, Phàn Lê Huê phân cho Điêu Nguyệt Nga phá trận Hắc Long; Tiết Kim Liên phá trận Bạch Long; Đậu Tiên Đồng phá trận Xích Long; Kim Định phá trận Kim Long; còn mình thì phá trận Hoàng Long, có Lưu Nhân, Lưu Thoại theo hộ vệ. Tần Mộng giải lương về tới tháy toàn là nữ tướng thì tức lắm nhất quyết xin đi. Bất đắc dĩ Phàn Lê Huê phải cho Tần Mộng theo mình đánh trận Hoàng Long.
Phàn Lê Huê phân phó xong, cùng các nữ tướng rầm rộ kéo quân ra, xông thẳng vào trận. Tần Mộng thấy Hoa Thúc Lại thúc ngựa chặn đường thì nổi giận, quát tháo rầm trời rồi xông vào đánh nhầu. Hoa Thúc Lại không sao chống lại nổi, mồ hôi ra ướt giáp nên đánh bậy một giản rồi quay ngựa bại tẩu. Trong khi ấy Ngũ Long công chúa đồng ra trận, Bạch Long công chúa dùng Càn Khôn tán thâu mất Khôn Tiên thằng của Đậu Tiên Đồng. Thấy vậy Phàn Lê Huê ném ném một lúc hai bảo vật là Càn Khôn quyện và Hỗn Nguyên kỳ; Điêu Nguyệt Nga lấy lấy Nhiếp Hồn linh rung lên nhưng cả ba đều bị Càn Khôn tán thâu bằng hết.
Các nữ tướng thấy vậy kinh hồn mất vía, bảo nhau bỏ chạy. Hắc Long công chúa cả mừng, vội lấy Thư, Hùng kiếm quăng lên định chém đầu bằng hết. Chợt có tiếng từ trên mây quát vọng xuống:
- Chớ vô lễ, đã có ta đến đây.
Ngũ Long công chúa giật mình nhìn lên thì Thiện Tài đồng tử bay xuống, tay múa Hoa Tiên thương bay vào vùn vụt. Ngũ Long công chúa liền xúm lại bao vây Thiện Tài đồng tử vào giữa, giao đấu kịch liệt. Các nữ tướng thấy vậy quay lại trợ lực cho Thiện Tài đồng tử một tay khiến trận chiến trở nên ác liệt.
Lúc đó Tần Hán vẫn còn ở trên mây, nhìn thấy Hoa Thúc Lại dùng Đả thần tiên đánh trúng Tần Mộng một roi vào vai thì liền nhào xuống quát vang rồi đánh với Hoa Thúc Lại để quân sĩ mang Tần Mộng về trại. Hai trận chiến đều kịch liệt nhưng bất phân thắng bại, vì thế đến khi trời sụp tối hai bên đầu dừng tay, thâu binh về nghỉ ngơi, hẹn ngày mai giao chiến tiếp.
Trong khi ăn uống đãi đằng Thiện Tài đồng tử, từ Phàn Lê Huê cho đến các tướng đều xuýt xoa khen ngợi Càn Khôn tán của Ngũ Long công chúa chính là báu vật lợi hại nhất trong thế giới thần tiên. Thiện Tài đồng tử vốn nóng tính, ngay vậy rất tức, nên khoe ngay:
- các vị nói sai rồi. Thái cực đồ của tôi mới đúng là báu vật lợi hại nhất trên trời lẫn dưới thế gian. Để ngày mai tôi mang ra dùng cho các vị biết mà đừng ca tụng lầm lần nữa.
Các tướng nghe vậy hết sức mừng rỡ, háo hức chờ xem ngày mai Càn Khôn tán hay Thái Cực đồ lợi hại.
Danh Sách Chương
Sách - Truyện Khác
Thuỷ Hử Truyện
Thi Nại Am
Thanh Cung Mười Ba Triều
Hứa Tiếu Thiên
Tể Tướng Lưu Gù
Ân Văn Thạc
Tế Điên Hoà Thượng
Khánh vân cư sĩ
Tây Du Ký
Ngô thừa Ân
Tây Sở Bá Vương Hạng Võ
Thường Vạn Sinh
Tây Du Hài Hước
周锐-Zhou Rui (Chu Nhuệ)
Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa
Đường Thất công tử
Tam Quốc Diễn Nghĩa
La Quán Trung
Tam Hạ Nam Đường
Khuyết Danh
Tái Sanh Duyên
Mộng Bình Sơn
Thuyết Đường
Vô Danh
Thuý Thuý Truyện
Cù Hựu
Thất Chơn Nhơn Quả
Huỳnh-Vinh-Lượng
Sử Trung Quốc
Nguyễn Hiến Lê
Sử Ký Tư Mã Thiên
Tư Mã Thiên
Sẽ Có Thiên Sứ Thay Anh Yêu Em
Minh Hiểu Khê
Phong Kiếm Xuân Thu
Tô Chẩn (dịch giả)
Phong Thần Diễn Nghĩa
Hứa Trọng Lâm
Pho Tượng Quan Âm
Lâm Ngữ Đường



