Không có người lớn tuổi nào không tiếc nhớ tuổi trẻ, và càng những ai có nhiều suy tư càng tiếc nhớ nhiều hơn. Đó là một trong những nguyên nhân vì sao hầu hết các nhà văn đều có lần viết về tuổi trẻ.
Nhưng rất ít người thành công. La Fontaine, Grimm, Perrault không viết về tuổi trẻ mà chỉ viết cho tuổi trẻ. Mark Twain là nhà văn độc nhất kể chuyện Tom Sawyer bất tử. Còn tất cả đều theo quy luật chung : đã lớn rồi tất không còn bé nữa. Quá khứ chỉ có hình ảnh, tuổi trẻ không ở lại trong cảm nghĩ, người viết văn thường gán cho bọn thiếu niên những cằn cỗi của mình. Chính vì thế mà họ thất bại.
Duyên Anh đã thành công ở chỗ rất nhiều người thất bại. "Thằng Vũ" quả là một đứa bé sống động, tinh nghịch, tràn đầy nhựa sống. Truyện của nó làm cho người đọc tuổi sắp về già, nhớ lại cả một thời thiếu niên. Niềm cảm xúc chân thành như cả một đời chỉ có mấy lần.
"Thằng Vũ" cũng còn là truyện của các em học sinh. Tôi không muốn nói đến danh từ công thức như "lành mạnh" hay "trong sạch". Tôi tin rằng các em sẽ tìm thấy ở "Thằng Vũ" một tình bạn vui nhộn, thành thực. Các em có thể "hỗn" như nó, nếu các em cũng chịu học cho giỏi và yêu thầy, mến bạn như nó.
Con đường đi của "Thằng Vũ" không biết đến thế nào là cùng...
Nguyễn Mạnh Côn
Sách - Truyện Khác
Thằng Côn
Duyên Anh
Thám Tử Nghiệp Dư
Nguyễn nhật Ánh
Tay Cầm Viên Phấn
Võ Hồng
Tám Mươi Ngày Vòng Quanh Thế Giới
Jules Verne
Tạ Lỗi Cùng Anh
Dương Chi Thủy
Sân Trường Kỷ Niệm
Lê Minh Quốc
Sài Gòn Tứ Kiệt
Bùi Chí Vinh
Sắc Lá Xanh
Kim Hài
Robinson Crusoe
Daniel Defoe
Quê Nội
Võ Quảng
Pippi Tất Dài
ASTRID LINDGREN
Phương Nào Bình Yên
Kim Hài
Phiên Khúc Ngày Mưa
Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh
Phan Châu Trinh
Vu gia
Peter Pan
James Matthew Barrie
Ông Thầy Nóng Tính
Nguyễn nhật Ánh
O Chuột
Tô Hoài
Nửa Chữ Cũng Thầy
Võ Hồng
Nữ Chúa
Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh
Nụ Cười Rưng Rưng
Võ Hồng



