Tâm Hồn Cao Thượng

18.- "Chú phó nề"
Tác Giả: EDMOND DE AMICIS
Trước Sau
Tâm Hồn Cao Thượng

Chủ nhật, ngày 11

Hôm nay "Chú phó nề" lại tôi chơi, chú mặc áo cũ của cha chữa lại, hãy còn nguyên cả vết vôi và thạch cao.

Anh Antôniô vui tính lắm, mới gặp anh lần đầu mà cha tôi đã thích.

Vừa tới cửa, anh lột mũ cát két đẫm tuyết bỏ túi rồi thủng thình bước vào như bộ người thợ mệt, nhìn bên nọ, nhìn bên kia, mặt tròn như quả táo, mũi thì tẹt. Vào phòng ăn thấy bức ảnh "Chú hề gù", anh liền "nhăn mõm thỏ" ai trông thấy cũng phải tức cười.

Chúng tôi chơi xếp nhà cửa. Anh khéo tay quá, bầy những cầu và tháp rất tài tình. Anh cặm cụi và kiên tâm như một nhà nghề. Trong khi xếp đồ chơi anh kể chuyện cho chúng tôi nghe.

Nhà anh ở một gác xép. Tối tối, cha anh đi học lớp lao động để tập đọc. Năm nay anh mới tám tuổi rưỡi. Cha anh cao lớn như người khổng lồ, vào cửa hay chạm đầu, mà người anh thì bé nhỏ trái hẳn với cha.

Coi y phục của anh thì biết cha mẹ anh thương anh lắm. Áo anh đã kép thêm cho đỡ rét : ca vát đã do tay mẹ anh thắt rất diêm dúa và sạch sẽ.

Bốn giờ chiều, chúng tôi ăn quà ngay ở ghế trường kỷ. Lúc anh đứng lên, tôi thấy một vết trắng dây vào lưng ghế chực lau đi thì không hiểu sao cha tôi giữ tay tôi lại, rồi sau nhằm lúc không ai chú ý, cha tôi tự chùi lấy.

Trong lúc nô đùa, anh đánh đứt một cái khuy áo, mẹ tôi đơm lại cho anh. Anh đỏ mặt, sững người nhìn mẹ tôi khâu và nín thở, có lẽ anh đang áy náy vì đã làm phiền mẹ tôi.

Tôi cho anh xem những bức vẽ hoạt kê, anh bắt chước những bộ nhăn nhó trong tranh rất hệt khiến cha tôi phải bật cười. Hôm nay, "chú phó nề" được một ngày vui quá, lúc về quên cả đội mũ. Ra khỏi hè, như để tỏ lòng biết ơn, chú còn quay lại "nhăn mõm thỏ" với tôi một lần nữa.

Antôniô về rồi, cha tôi bảo :

- Con ơi ! Con có biết tại sao cha không cho con chùi ghế trong lúc bạn con còn ở đó ? Vì làm thế tựa như mắng bạn đã làm bẩn ? Những vết trắng ấy, con có rõ ở đâu ra không ? Đó là ở quần áo của cha anh đã quệt phải trong khi làm việc. Những "dấu cần lao" ấy, ta phải kính trọng. Đó là cát bụi, đó là vôi, sơn : chứ không phải là dơ bẩn. Sự cần lao không bôi bẩn bao giờ. Thấy một người thợ đi làm về, con không nên nói :

- Người này bẩn !

Con phải nói :

- Trên áo người này có nhiều vết cần lao.

Những điều ấy, con nên ghi lòng. Con phải quí mến "chú phó nề" kia, trước hết vì đó là bạn con, sau nữa đấy là con một người lao động.

Tâm Hồn Cao Thượng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Sương Đêm

Sương Đêm

Trần Thị Thanh Du

Sống Nhờ

Sống Nhờ

Mạnh Phú Tư

Sống Trên Đá

Sống Trên Đá

Nguyên Bình

Sống Thác Với Tình

Sống Thác Với Tình

Hồ Biểu Chánh

Song Ngoại

Song Ngoại

QUỲNH DAO

Sống Mãi Với Thủ Đô

Sống Mãi Với Thủ Đô

Nguyễn Huy Tưởng

Sớm Mai Hồng

Sớm Mai Hồng

Trần Thị Bảo Châu

Sợi Tình Trớ Trêu

Sợi Tình Trớ Trêu

Tạ Thanh Vân

Số Đỏ

Số Đỏ

Vũ Trọng Phụng

Sinh Nhật Của Nàng

Sinh Nhật Của Nàng

Murakami Haruki

Siêu Thoát

Siêu Thoát

Lê Thanh Hải

Sao Đổi Ngôi

Sao Đổi Ngôi

Nguyễn Xuân Hải

Sông Đông Êm Đềm

Sông Đông Êm Đềm

Mikhail Solokhov

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám