Ở trong phòng mình, người khách lạ vào buồng tắm, cẩn thận rửa sạch từng thỏi vàng và đặt lại chúng vào chiếc túi dết cũ bẩn. Hai ngày trước, ông đã lui khỏi sàn diễn, nhưng hiện giờ lại phải xuất hiện ở đoạn kết trước khi hạ màn.
Mọi việc đã được cân nhắc kỹ lưỡng và lập kế hoạch rất tỉ mỉ đến từng chi tiết – từ việc lựa chọn một thị trấn biệt lập và ít dân, đến người đồng sự, trong trường hợp nếu có điều gì đó trái với dự tính, sẽ bác bỏ mọi nghi vấn vào ông và không cho phép nhà chức trách kết tội ông xúi giục việc giết người. Chiếc máy ghi âm và phần thưởng, những bước đi thận trọng đầu tiên, giai đoạn mở màn, khi ông bắt thân với dân chúng Viscos. Giai đoạn hai là khi ông ném xuống mảnh đất này những mầm mống hoang mang và khiếp sợ. Chúa đã xử sự với ông như thế nào thì ông sẽ xử sự như thế với những người khác.
Ông đã cẩn trọng trong mọi việc và lường trước được hết thảy, chỉ trừ một điều, trong đầu ông không bao giờ có ý nghĩ là kế hoạch của ông sẽ thành công. Người khách lạ tin rằng, đến giờ phút quyết định, sẽ vang lên cái từ "không" ngắn gọn làm thay đổi mọi chuyện, sẽ xuất hiện một người duy nhất từ chối dấn bước vào tội ác, và với ông thế là đủ để chứng tỏ rằng, tất cả vẫn chưa phải là đã mất hết. Nếu có một người cứu được một thị trấn nhỏ, cả thế giới sẽ được cứu thoát, sẽ rõ một điều rằng, tia hy vọng chưa tàn lụi, cái Thiện vẫn mạnh hơn, chính những kẻ khủng bố cũng không hiểu chúng là nguyên cớ cho cái Ác nào ,sự tha thứ sẽ được ban ra, thay cho những đau khổ sẽ là nỗi buồn trong sáng của những kỷ niệm và ông sẽ học cách chung sống với nó và lại kiếm tìm hạnh phúc mới. Vì cái từ "không" mà ông rất muốn nghe này, dân Viscos sẽ được nhận mười thỏi vàng – không phụ thuộc vào kết cục của cuộc thách đố đã thoả thuận với Chantal.
Nhưng ý đồ của ông đã thất bại. Và bây giờ thì đã muộn, ông không thể thay đổi toan tính của mình được nữa.
Có tiếng gõ cửa.
- Chúng ta mau lên thôi – tiếng bà chủ khách sạn – Đã đến giờ rồi.
- Tôi đi đây, đi đây.
Ông khoác cái áo vét tông, xuống quán bar và nói với bà chủ.
- Vàng ở phòng tôi rồi. Nhưng để tránh những sự hiểu lầm, tôi cảnh cáo trước – các vị, chắc hẳn, đã rõ có người biết tôi đang ở đâu. Nếu các vị quyết định chọn người hy sinh khác thì có thể tin chắc rằng, cảnh sát sẽ tới đây ngay tức khắc. Chính bà đã thấy tôi vài lần nói chuyện qua điện thoại, có phải vậy không?
Bà chủ khách sạn im lặng gật đầu.
Sách - Truyện Khác
Quê Hương Tan Rã
Chinua Achebe
Quận Chúa Tân Nguyệt
QUỲNH DAO
Quân Vương
Machiavel
Quán Thiên Thần
Comtesse de Ségur
Quán Kem
Nguyễn nhật Ánh
Quán Gò Đi Lên
Nguyễn nhật Ánh
Quái Xế
Nông Huyền Sơn
Phút Nhìn Lại Mình
Spencer Jhonson
Phượng Vĩ
Duyên Anh
Phượng Trắng
Nguyễn Đình Bổn
Phố Cũ Hoa Vàng
Trần Thị Bảo Châu
Phố Vắng Chiều Mưa
Minh Hương
Phố Tàu
Thuận
Phố Hoa Phai
Mường Mán
Phố Bụi Hồng
Trần Thị Bảo Châu
Phía Tây Không Có Gì Lạ
Erich Maria Remarque
Phản Trắc
Hoàng Đình Quang
Phải Lấy Người Như Anh
Trần Thu Trang
Papillon Người Tù Khổ Sai
Henry Charrière
Ps I Love You
Cecelia Ahern



