Phùng Quán Trong Tôi
Tôi thường tâm sự với lớp trẻ, đã làm nhà văn phải có hai nhân cách. Nhân cách sống và nhân cách viết. Nhân cách viết, có thể có nhiều người thành đạt. Nhưng nhân cách sống không hẳn ai cũng được như nhau. Có người im lặng viết, miễn sao tròn một công dân. Có người viết tốt, sống tốt mà vẫn vào vòng lao luý. Phùng Quán thuộc hạng người này. Cả đời ông là một chuỗi đau thương. Nhưng không lúc nào ông chùn bước. Cuộc đời ông, ai đã biết là mến mộ, kính trọng. Ông bị bệnh gần hai năm nay. Phải nằm ngửa kê tay vào giá đỡ trước mặt mà viết. Một bàn viết ngược. Xưa nay ông đã viết, phải ngồi vào bàn, dù chiếc bàn ấy là tấm ván, hộp gỗ chăng nữa. Giấy của ông được kẻ dòng như loại giấy vở học trò. Phải là người có khí chất sống, khí chất văn chương mới nghĩ ra cái giá đỡ kỳ quái để viết cho tới dòng sau chót đời mình.
Tôi định bụng bàn với nhà văn Hữu Phương, bấy giờ là phó chủ tịch Hội, tổ chức lễ truy điệu vọng cho ông. Nghĩ lại, bao nhiêu chuyện còn đó, người ta còn đây. Thử có ích gì? Thế là tôi rủ Hữu Phương cùng một số anh chị em, học sinh yêu văn học lên nhà Hoàng Quang Đông chơi. Đông là thầy giáo, bạn tôi, đã có lần gặp Phùng Quán. Tôi thông báo nhà văn Phùng Quán mất rồi, lúc 16 giờ 50 phút, ngày 22/01/1995. Tin này nhờ một người bạn điện thoại vào cho tôi hay. Tất cả bàng hoàng. Im lặng. Không ai nói câu gì. Trong khoảnh khắc đó, tôi lấy ra tờ giấy trắng, chiếc bút dạ, ký hoạ rất nhanh chân dung Phùng Quán. Sau này tôi không hiểu vì sao mình vẽ được như vậy. Một chân dung Phùng Quán trăm phần trăm. Gương mặt hơi trẻ. Chân dung ấy tôi ép latíc để trong “thư viện gia đình” như một báu vật.
Không ai bảo ai, người kê tấm ván vuông vức lên chẻ ba cây đào, người hái hoa cắm vào bình, người tìm thứ làm bát hương... Trong làn khói hương thơm phức, tất cả như những pho tượng đứng bất động. Tôi lên tiếngtrước: “Chúng em xin cúng vọng anh, một nhà thơ tài hoa, một nhà văn suốt đời chỉ viết trên giấy kẻ dòng, một nhân cách sống hiếm thấy”. Mọi người lặng lẽ bước lên cắm những que hương trên chiếc bàn thờ có một không hai.
Lúc ấy là 4 giờ chiều ngày 28 tháng 01. Sau sáu ngày Phùng Quán từ giã bạn bè người thân ra đi.
Đồng Hới, 4/8/2007
© 2007 talawas
Sách - Truyện Khác
Phở
Nguyễn Tuân
Phiên Phiến Tuổi Già
Tràm Cà Mau
Phiếm Luận Về Thân Phận Đàn Ông
Lý Lạc Long
Pháp Du Hành Trình Nhật Ký
Phạm Quỳnh
Ông Cà Bi Ở Xẻo Quao
Nguyễn Ngọc Tư
Ổi Thơm Mùa Hè Năm Ấy
Mai Ninh
Nước Mắt Của Đá
Nguyễn Chính
Nổi Đau Ai Mang
Nhã Trang
Nói Với Tuổi Hai Mươi
Thích Nhất Hạnh
Nỗi Niềm Cao Nguyên Đá
Khải Nguyên HT
Nợ
Marcel
Niềm Tin Và Cuộc Sống
Lý Lạc Long
Những Phú Hộ Lừng Danh Nam Kỳ
Hứa Hoành
Những Nỗi Buồn Hậu Mồng Tám Tháng Ba
Vũ Thị Minh Nguyệt
Những Ngày Xưa Không Thể Quên...
Huyền Băng
Những Ngày Cuối Của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu Ở Sài Gòn
Nguyễn Tấn Phận
Những Lát Cắt Cuộc Đời
Kim Lê
Những Gam Màu Cuộc Đời
HỒ DUYÊN



