Nỗi Niềm Trong Anh

Tập 2
Tác Giả: Lâm Thanh Thanh

Thời gian gần đây , hình như Quang có hứng thú ngồi nhà vậy . Mấy buổi cơm tối , đều có mặt Quang , hắn không hở một tý là tếch đi chơi rông rêu nữa . Cả tuần nay , Quang miệt mài ngồi làm việc ở công ty , đó là một hiện tượng lạ đối với ông bố , ông xem nó còn lạ hơn chuyện nhìn thấy người ngoài hành tinh nữa .

Quang ngồi vào bàn ăn , nhịp chân , nhìn qua một lượt các món ăn , hắn nói :

- Khá hấp dẫn đấy ! Phương ơi ! Món tôm lăn bột chiên do cô làm , phải không ?

Phương đang lui cui đặt mấy chiếc ly lên bàn , nghe Quang hỏi , cô thật tình gật đầu :

- Phải , là do chị bếp dạy cho tôi làm .

Quang chống tay lên má , nghiêng đầu nhìn Phương , ánh mắt hắn có vẻ mơ màng :

- Chắc là ngon lắm , nhìn bàn tay cô cũng biết món ăn ngon rồi .

Phương chợt bắt gặp ánh mắt hắn , cô đỏ mặt :

- Ông chưa ăn miếng nào , sao biết ngon chứ ?

- Người ta bảo mấy cô gái có bàn tay nhỏ với những ngón dài thuôn thuôn rất khéo léo trong công việc nội trợ , đặc biệt là chăm sóc chồng con .

- Thầy bói đoán mò , hơi sức đâu mà ông tin .

- Không phải đoán mò đâu , đã có bằng chứng tin được rồi đấy . Tôi thấy có một người giống như vậy , là Phương .

- Đừng có nhìn gà ra phụng .

Quang cười , nụ cười rất dễ thương , bởi hắn có hai nún đồng tiền trên má :

- Gà khác phụng xa , sao có thể nhìn lầm ?

- Nhìn vội vàng hấp tấp thì lầm .

- Ngày mai , Phương có thể nấu cho tôi món xúp như hôm nấu cho ông Văn , được không ?

Phương ngạc nhiên nhìn Quang :

- Để tôi ra nhà hàng mua , nhà hàng nấu mới ngon .

- Không . Tôi muốn ăn xúp do cô nấu .

- Tôi nấu rất dở , anh Văn đâu có thèm ăn .

Giọng cô buồn buồn . Đến giờ này mà Văn vẫn chưa về ăn cơm tối . Vắng anh , Phương cảm thấy như thiếu mất một thứ gì đó rất quan trọng . Còn Quang , cô mong hắn đừng về nhà , vậy mà hắn lại lúc nào cũng có mặt để trêu chọc cô .

Quang nói , giọng hắn có vẻ rất thật .

- Ông Văn không thèm ăn , nhưng mà tôi lại thích ăn món xúp do cô nấu . Tôi khác , ông Văn khác .

- Tự dưng đòi ăn xúp là sao ?

Quang sờ vào trán mình :

- Tôi chắc sắp bệnh . Cô xem , tôi nóng đầu rồi đây .

Phương chợt cười vì cảm thấy tức cười . Quang giống một đứa trẻ con , thật ra hắn cũng đâu phải là "nhân vật nguy hiểm" như lời chị bếp đã dọa Phương . Trong mắt Phương , Quang là một chàng thích làm nũng cho người ta phải chiều chuộng mình . Quang dễ hiểu hơn anh Văn nhiều , Quang bộc trực cởi mở trong giao tiếp . Còn anh Văn là một người sống bằng tâm hồn khép kín , anh Văn rất khó hiểu .

- Ông mạnh như voi , làm gì có chuyện bệnh tật .

- Phương ! Tôi muốn bệnh thật mà . Hãy nấu xúp cho tôi ăn đi .

- Được rồi . Chuyện đó có gì khó đâu .

- Có thể xem tôi như ông Văn được không ? Ông Văn đâu cần năn nỉ , cô vẫn tình nguyện chăm sóc ổng . Cô bất công ghê đi .

Quang tỏ ý so đo với Văn , giống như một đứa trẻ con phân bì khi thấy đứa trẻ khác được chiều chuộng hơn mình vậy .

- Có gì là gọi mà bất công chứ ? Anh Văn suốt ngày làm việc mệt óc , lại không ai chăm sóc . Còn ông , ông toàn là đi ăn đi chơi , chăm sóc làm gì nữa ?

- Đừng nói oan cho tôi chứ Phương . Tôi đâu còn đi chơi nữa , tôi từ giã đám bạn tôi rồi . Phương không tin , hỏi ba tôi xem . Tôi muốn trụ hình làm ăn để sau đó thì . . . . . . . .

- Thì gì ?

- Cưới vợ .

Phương đỏ mặt . Cưới vợ mặc hắn , tự dưng đem nói với Phương làm gì chứ ?

Phương gắp miếng nước đá cuối cùng cho vào ly , nói :

- Tôi không tin chuyện anh sửa đổi đâu . Ông giống như . . . . . . . .

- Giống như gì ?

- Giống như quỷ sứ gắn đôi cánh thiên thần vậy , vẫn bị người ta gọi là quỷ sứ thôi .

- Phương ! Tôi trở nên tốt , Phương không muốn sao ? Chẳng lẽ Phương muốn tôi là một thằng ăn chơi , quậy phá ?

- Ông tốt hay không tốt , đâu liên can gì tới tôi .

- Vô tình , vô nghĩa dữ vậy Phương ?

Vừa lúc đó , ông Hưng với bà Lệ vào đến phòng ăn , cắt đứt câu chuyện của Quang . Quang im lặng , cười cười . Phương nói chuyện với Quang , chưa bao giờ hòa bình cả , cô chỉ dành cho hắn những câu cự nự , mắc mỏ . Chắng biết tại sao ? Quang thấy mình rất ngọt ngào trong cách trò chuyện , đẹp trai , hào hoa "hết ý" , vậy mà Phương xem Quang như . . . . . . oan gia khiếp trước . Lý do gì khiến cô "kỵ" hắn , có lẽ là do quá khứ không hay của hắn chăng ?

Ông Hưng hỏi :

- Hai đứa nói chuyện gì vui vậy ?

Quang đáp :

- Chuyện mấy món ăn thôi ba .

- Con cũng quan tâm đến vấn đề đó sao ?

- Da , có chứ ba . Ít ra là con biết món tôm lăn bột chiên này là do Phương làm ra . Con dám cá với ba là nó rất ngon .

- Cá bao nhiêu ?

- Cá hết dĩa .

Ông Hưng cười , mặt ngời lên nét rạng rỡ . Sự có mặt của Quang trong bữa ăn tối có ý nghĩa rất nhiều đối với ông . Ông nhủ thầm : Có lẽ vì con bé Mỹ Phương xinh đẹp kia .

Quang mời :

- Mời ba mẹ dùng cơm . Mỹ Phương ! Cô ngồi vào đi chứ ?

Ông Hưng trỏ chiếc ghế cạnh bà Lệ .

- Cháu ngồi đi Phương . Còn chị bếp và chị Hoa đâu ?

- Dạ , để cháu xuống bếp gọi họ .

- Ờ , nói bác bảo lên ăn chung cho vui . Ít người , bữa ăn tẻ nhạt nuốt không trôi .

Quang nói :

- Từ nay , con hứa sẽ có mặt trong bữa ăn cho ba ngon miệng .

Ông Hưng cười :

- Nói thì phải có đấy nhá Quang .

Quang nhìn theo sau lưng Phương :

"Ăn cơm với vua , thua ăn cơm với vợ" mà ba .

- Con nói vậy là sao ?

Quang trở đi :

- Là ba mẹ ăn cơm chung cũng đủ cho ba ngon miệng rồi .

- Ba nghĩ con còn có ý gì khác nữa đấy Quang .

- Có gì đâu ba .

Giọng Quang mơ màng . Trạng thái mơ màng của hắn không thoát khỏi ánh mắt nhận xét của mẹ . Chẳng có ai ngoài bà Lệ hiểu rằng Quang sửa đổi là vì hắn thích ở nhà trò chuyện với Mỹ Phương , cô gái xinh đẹp đó đã đủ sức kềm chân hắn ở nhà . Chỉ cần Quang làm cho ông bố hài lòng , bà Lệ sè có tiếp theo những yêu sách khác . Nhất định Quang của bà phải được phần quản lý trong cái gia sản kếch xù mà hiện tại đã nằm trong quyền thao túng của Văn , bởi ông Hưng luôn tin cậy Văn , vì Văn chăm chỉ làm việc , vậy thôi . Chứ thực ra Văn đâu có giỏi hơn Quang . Phiền một điều Quang là một con ngựa chứng , Quang khôNg giống như bà , chỉ lo ăn chơi lông nhông , không biết lo liệu cho tương lai . Quang như vậy , chắc chắn Văn sẽ chiếm cả công ty mất thôi . Bây giờ thì tình thế đã đổi khác rồi , bà nhất định sẽ thắng , bởi trong tay đã nắm một quân cờ , rất có lợi thế trên bàn cờ do bà "điều binh khiển tướng" .

Bà Lệ giả vờ gắp một miếng tôm chiên lăn bột , cắn , chậm rãi nhai như thưởng thức rồi gật gù :

- Ừ , ngon lắm . Mỹ Phương rất có khiếu nấu nướng món ăn . Nào , ăn thử đi anh Hưng . Quang chắc chắn sẽ khen đấy .

Quang gắp ngay một miếng cho vào miệng , vừa nhai , hắn vừa nói :

- Đúng là ngon thật . Mỹ Phương làm món gì cũng ngon . Mẹ có thưởng thức món xúp do cổ nấu chưa , rất tuyệt .

Mỹ Phương đỏ mặt :

- Bác đừng nghe lời ông Quang nói nha . Ổng đang làm bộ khen , thật ra mỉa mai cháu cho cháu tức thôi .

Bà Lệ nhăn mặt , cười :

- Sao gọi Quang là "ông" chứ Mỹ Phương ? Cháu khoảng tuổi em út của Quang , gọi bằng anh đi cho thân thiện . Quang có ý tốt đấy , bác biết mà , Quang rất tiết kiệm lời khen , chứ không vung vãi đâu . Đã sống chung một nhà với nhau rồi , hãy xem nhau là anh em đi nha .

Quang nhìn Phương , nheo mắt :

- Nghe "mẹ" nói chưa , Phương . Phải gọi anh là anh mới đúng , cô nhóc ơi .

Phương ấm ức trong bụng , nhưng khôNg dám cãi lại , vì có mặt ông Hưng với bà Lệ , cô đành im lặng nhai .

Quang gắp thức ăn cho vào chén Mỹ Phương , bảo :

- Phương ráng ăn thêm một chút xíu đi , trông Phương hơi gầy đấy .

Phương nhìn Quang , ánh mắt cô ngầm đe dọa hắn . Nhưng Quang vẫn cười , nhìn cô bằng ánh mắt dịu và ấm nồng nồng . Có lẽ tình cảm Quang dành cho cô là thật , hắn luôn nhịn thua cô . Nhưng mỗi khi cô chợt nhớ lại hôm hắn dẫn đám bạn về quậy , bắt cô phục vụ , hắn bảo hắn nhịn cô vì cô "xinh quá mà" , nếu cô xấu như ma lem , chắc là hắn đổi thái độ với cô rồi , so ra hắn cũng đâu có tốt lành gì .

Bà Lệ khuyến khích Quang :

- Ừ , Quang nói đúng rồi . Mỹ Phương mập lên một chút nữa , sẽ rất xinh đẹp .

Mỹ Phương ngưng trước câu nói nịnh của bà Lệ , cô lí nhí đáp :

- Cháu mà đẹp nỗi gì .

Quang nheo mắt , trêu :

- Ai nói Phương đẹp . Phương xấu như . . . . . . . . ma , chỉ bảo Phương gầy thôi .

Phương trừng mắt nhìn Quang . Ông Hưng uống một ngụm bia rồi đứng lên . Ông ăn rất ít , chắc đó là thói quen của ông . Bà Lệ còn gắp thêm một chút thức ăn rồi bảo :

- Mọi người tiếp tục ăn no đi . Quang xem Phương có mắc cỡ mà ăn ít không đấy , giao hai anh em lo săn sóc nhau nhau .

Quang cười :

- Nghe "mẹ" nói chưa Phương ?

Phương thì thầm : "Hãy đợi đấy !" .

Mấy người nhà cũng xuống bếp , trên bàn ăn chỉ còn Quang . Phương cũng đứng lên , nhưng Quang nói :

- Tới tủ lạnh , lấy giùm anh chiếc khăn đi Phương .

- Ông tự lấy đi , tôi còn dọn chén bát nữa .

- Nghe mẹ bảo không . Phương phải lo săn sóc anh , sao Phương cãi lời mẹ ?

Đúng là hắn cố tình trêu ghẹo cô . Cô quên mình có trách nhiệm phục vụ hắn , cô nói :

- Ông có tay có chân , đâu phải trẻ con ba tuổi mà bắt người ta phục vụ từ ly từ tý . Chẳng bao giờ anh Văn sai bảo người khác như ông :

Mắt Quang tối lại :

- Đừng có đem ông Văn ra so với anh .

- Sao lại không ? Anh Văn mới xứng đáng là một người đàn ông . Còn ông , ông tào lao vô tích sự , sao bắt người ta nể nang được ?

- Cô bé này hay lên mặt dạy đời thiên hạ quá đó nha . Ê , cô nhóc ! Cô chỉ đáng tuổi em út của anh Quang này thôi . Còn sự đời , cô nhó chỉ như đệ tử mới nhập môn so với hàng sư tổ , dám lên mặt dạy đời anh đấy hả nhóc ?

- Tôi nhỏ hơn ông , nhưng tôi nói có sai không ?

- Sai . Phương làm sao hiểu ông Văn mà vội vàng đem ổng ra so sánh với anh , ông Văn và anh khác nhau như hai thái cực vậy , cô bé không bao giờ hiểu đâu .

- Vậy thì anh Văn như thế nào theo cách suy nghĩ của ông . Nói đi . Chắc là ông thua kém anh Văn mọi phương diện , nên sợ người ta đem mình ra so sánh với anh Văn , đúng không ?

Quang nghiêm mặt :

- Cô nhóc lầm rồi . Nhưng cô nhóc hãy tự hiểu lấy về ông Văn đi , sau đó tự so sánh . Còn anh , anh không muốn nói gì về ông Văn cả , không khéo cô bé lại bảo anh nói xấu sau lưng người ta . Anh là đàn ông mà , đại kỵ chuyện nói khi vắng mặt một người mà mình đề cập đến . Còn bây giờ , ngoan , lấy giùm anh cái khăn nào !

Phương chợt nhớ lại nhiệm vụ của mình , cô im lặng đi lấy cho Quang chiếc khăn ướp - lạnh , trao cho Quang . Quang dịu dàng nói :

- Cám ơn Phương . Anh thích được người ta quan tâm , săn sóc , nhưng chẳng ai săn sóc anh cả . Chẳng hiểu tại sao lúc trước anh rất bướng bỉnh và cộc cằn , vì thế chẳng ai thích gần gũi , tâm sự với anh . Bây giờ . . . . . thì có Phương bên cạnh , anh cảm thấy cuộc sống thi vị hơn . Anh biết Phương tuy ngoài miệng hay nói móc họng anh , nhưng con người của Phương , bản tính của Phương rất hiền hậu . Sau này , ai lấy được Phương làm vợ , quả là rất tốt phúc .

Phương đỏ mặt :

- Ông lầm rồi . Tôi "rất hung dữ và thích mắng mỏ người khác" . Còn nữa nha , tôi "vô tích sự và hung dữ như một con mèo Nhật , sẵn sàng cào vào mặt nếu ai đó dại dột đụng vào" . Tôi không thể vừa hung dữ vừa dịu hiền như lời ông nói đâu . Sau này ai lấy nhằm phải tôi , quả là vô phúc thì đúng hơn !

Quang nhìn nét mặt giận dỗi của Phương , hắn cười cầu hòa . Cô nhóc đúng là giận dai và . . . . . . . nhỏ mọn , đã giữ trong bụng rất lâu những câu nói . . . . . . . . độc ác của hắn . Không hiểu sao lúc đó hắn có ác cảm với Phương . Còn bây giờ khác rồi , Phương đối với hắn "dễ thương như một con mèo Nhật" , tuy hơi có ba gai một chút nhưng cũng rất ngoan ngoãn .

Quang nhìn Phương , cười cười :

- Phương có thể quên những câu nói đùa đó , có được không ? Sao Phương giận dai vậy , chỉ một câu nói vô tình thôi mà ?

- Lúc đó thì cố ý , lúc này thì vô tình . Vô tình hay cố ý , chỉ một mình ông biết .

Quang có vẻ như năn nỉ :

- Tin anh đi Phương , anh nói thật lòng là anh không cố ý nói em như vậy đâu . Phương tha thì anh mừng , giận thì anh cam chịu , chứ biết nói sao bây giờ !

- Thánh thiện lắm . Nhưng tôi vẫn không tin .

- Anh phải làm sao , Phương mới tin đây ?

- Bao giờ ông giống như anh Văn , tôi mới tin .

Quang chợt nổi giận , bất chợt hắn ném cái khăn vừa lau mặt vào dĩa thức ăn còn thừa . Đứng lên , thái độ giận thấy rõ , Quang nói :

- Đúng . Với Phương , tôi chỉ là cái thứ rác rưởi xã hội , còn ông Văn là thánh nhân . Phương cứ tôn ông Văn làm thần tượng đi , ông Văn xứng đáng cho Phương tôn sùng . Còn tôi , tôi là như vậy đó , mặc tôi .

Quang quay lưng bỏ đi . Phương chợt cảm thấy hối hận trong lòng . Phương đã chạm tự ái của Quang khi cứ đem điểm tốt của anh Văn ra để làm nổi bật lên điểm xấu của Quang , dù Quang đã có nhiều sửa đổi . Phương thấy mình có lỗi với hắn . Chẳng phải lúc nãy , Quang đã chân thành bộc bạch tâm sự , mong được Phương thông cảm đó sao ?

Phương kêu lên :

- Anh Quang !

Nhưng Quang không thèm quay lại . Chắc chắn Quang đã giận Phương , giận rất nhiều rồi đây !

Chia tay !

Thật sự là chia tay rồi sao ?

Đoan đã nhất định bảo rằng cô chia tay với Văn và anh đừng nên làm phiền cô nữa . Giữa Văn với cô đà có một cái dấu chấm hết !

Văn ngồi sầu tư một mình trong phòng . Đã mấy ngày rồi , anh vẫn thấy buồn , nếu anh tự giam mình vào nỗi buồn vô tận như thế này , có lẽ Văn điên mất thôi .

Văn biết rất rõ rằng Đoan đã cố tình xem như chưa từng có Văn trong tình yêu của cô . Văn cũng thừa biết rằng từ giờ phút này , Đoan đã tự do vui chơi ở một nơi nào đó mà Đoan thích . Văn khôNg cần phải tìm Đoan để lôi kéo cô về nhà nữa . Đoan ngợp trong những cuộc vui , Đoan bây giờ không phải là Đoan của Văn nữa . Đoan là một con ngựa non bướng bỉnh không yên cương , vì lẽ gì , có phải là vì Văn không ? Văn tự xét mình không đủ trở thành nguyên nhân dẫn đến sự bộc phá thiếu suy nghĩ của Đoan . Đoan đã gạt Văn ra ngoài lề cuộc sống của cô rồi !

Tại sao Đoan lại có thể dễ dàng quên Văn như vậy , trong khi Văn vẫn còn tha thiết nhớ Đoan , vẫn còn đầy những giấc mơ có hình bóng Đoan , vẫn còn mong muốn được tay trong tay Đoan . Tại sao vậy chứ ?

Nếu cứ mãi như thế này , có lẽ Văn điên mất thôi . Anh phải tìm cái gì đó để khỏa lấp nỗi buồn . Văn chợt nghĩ đến Mỹ Phương , chắc chắn con bé sẽ sẵn sàng đi cơi với Văn . Nhìn thái độ của con bé , Văn thừa biết Phương dành nhiều cảm tình cho mình . Nếu đem Đoan ra so sánh với Phương , chỉ cần loại trừ cái "made in" tiểu thư con nhà giàu là Đoan thua Phương ngay . Đoan xinh đẹp , Phương cũng xinh đẹp không kém , Đoan khôn ngoan trong cách ăn nói , Phương lại ngọt dịu mềm mỏng đáng yêu . Phương khéo léo tận tụy trong công việc , Phương biết cách chiều chuộng mọi người , đến tên Quang nổi tiếng trái tính trái nết với mọi người , mà nay cũng đã trở nên một gã con trai chăm chỉ , đàng hoàng . Quang thay đổi một cách êm ái , êm ái đến nỗi chính Quang cũng chẳng hề nhận ra sự thay đổi của hắn . Nhưng cả nhà , ai cũng ngạc nhiên vì sự thay đổi của Quang . Đó chính là vì sự có mặt của Mỹ Phương trong gia đình này , mặc dù chẳng ai nói rằng hắn đã có chiều hướng thay đổi đáng kể .

Văn uể oải đứng lên , nhóng người qua cửa sổ . Buồn và lười nhác lạ . Ngoài kia , trời đã nhá nhem tối , Văn chỉ loáng thoáng nhìn thấy được chút sắc vàng của đám hoa huỳnh dưới bậu cửa . Phải tìm một cái gì đó để khuây khỏa thôi , nếu khôNg , Văn sẽ chết mất bởi sự dày vò , ray rứt , đau khổ khi chỉ biết ngồi không để nghĩ đến Đoan .

Phương đang lau mấy chiếc dĩa vừa rửa xong , đôi tay nhỏ nhẹ nhàng xoay xoay . Văn đến ngang cửa nhà bếp , dừng lại , im lặng nhìn Phương . Phương rất xinh , nhưng Phương không cho Văn một cảm tưởng nào giống như Đoan đã gởi cho Văn cả . Phương chỉ là một cô gái nhỏ . Với Phương , Văn chỉ thấy tội nghiệp cô thôi , không phải tội nghiệp vì lòng trắc ẩn , mà tội nghiệp vì thông cảm với hoàn cảnh chằng dặng dừng đang bó buộc cô nhỏ vào một công việc không thích hợp . Có lẽ ông trời đã ra một định luật "vay - trả" sòng phẳng , không thể chối cãi cho mọi nhân sinh trong cuộc đời này rồi . Tốt hơn hết là Văn đừng có nghĩ đến Phương nữa .

- Mỹ Phương !

Mỹ Phương giật mình , cô xoay người lại nhìn Văn , mắt ánh lên sự vui mừng :

- Anh Văn !

- Em còn làm gì nữa không vậy ?

- Dạ , xong rồi .

- Đi chơi với anh .

- Đi đâu ?

- Thì đi vòng vòng mấy con phố .

- Đi vòng vòng mấy con phố ? Chi vậy anh Văn ?

- Đi dạo cho mát một chút .

- Tự dưNg rủ Phương đi vòng vòng , anh Văn . . . . . bị gì vậy ?

- Chẳng bị gì cả .

- Nhưng . . . .

- Có thích thì đi chơi với anh , không thích thì thôi vậy .

Văn có vẻ giận . Phương đọc ngay sự giận hờn trên nét mặt Văn , cô hấp tấp nói :

- Đi thì đi . Chờ Phương thay quần áo nha .

- Ừ , mặc cái áo đầm anh mua hôm trước ấy .

- Đi dạo thôi , cần gì ăn mặc cầu kỳ , anh Văn ?

- Anh muốn Phương mặc đẹp để đi với anh . Phương hay cãi lời anh quá đi .

Phương nói :

- Được rồi , nhỡ gặp người quen , thấy Phương ăn mặc luộm nhuộm , họ cười anh Văn , đúng không ?

- Không hẳn là vậy . Anh muốn nhìn thấy Phương mặc mấy cái áo anh mua .

Văn nói dối . Phương chợt cảm động vì mấy câu nói dối của Văn , trái tim Phương đập rộn ràng trong lồng ngực . Hóa ra từ lâu Văn đã quan tâm đến Phương , anh mua áo cho Phương với mục đích được nhìn thấy Phương xinh hơn , hôm nay anh lại đề nghị cùng Phương đi dạo phố . Ôi ! Có phải là Văn đã để ý đến Phương rồi không ? Phương nghĩ đến Văn , nghe tình cảm thân thương dâng ngập trái tim . Liệu Phương có xứng với Văn không ?

Phương về phòng thay áo , cẩn thận trang điểm . Phương đẹp thật đó , có lẽ Phương rất xứng với Văn , chỉ sợ bác Lệ phản đối mối quan hệ này thôi . Mặc ! Bao giờ đến đó hẵng hay . Hiện tại , Phương đang lâng lâng vui sướng khi nghĩ đến chuyện được Văn đưa đi dạo phố cùng anh tối nay .

Chị bếp nhìn thấy Phương đang xoay xoay trước gương , thù đầu vào , ngạc nhiên hỏi :

- Phương định đi đâu mà diện đẹp quá vậy ?

- Em đi chơi với anh Văn .

- Cậu Văn ?

- Dạ , thì anh Văn rủ em đi dạo phố .

- Sao lại là cậu Văn ?

- Chị hỏi lạ ghê ! Anh Văn thì anh Văn , ảnh xem em như em của ảnh từ lâu rồi mà .

Chị bếp lắc đầu :

- Không phải chuyện đó , tôi tưởng Phương đi chơi với cậu ba Quang .

- Ai thèm đi chơi với hắn ?

- Cậu Văn . . . . . . mà thôi đi , chỉ có dạo phố thôi mà . Nhớ đòi về sớm nhé Phương .

- Có gì mà chị lo lắng vậy ?

- Không . . . . . . cậu Văn rất tốt đấy .

Phương ra khỏi phòng , hí hửng :

- Em đi nha , anh Văn chờ nãy giờ .

Chị bếp nhìn theo Phương , lẩm bẩm :

- Lạ thật ! Bỏ cô Đoan cho ai mà chở con bé Phương đi chơi kìa ?

Văn đón nơi bậc thềm , anh nói cho có lệ :

- Phương rất xinh .

- Phương nghe da mặt nóng ran vì cảm động , cô nói :

- Xinh đâu mà xinh . Phương xấu như ma lem .

- Ngồi lên xe đi Phương .

Văn ra lệnh , Phương ngoan ngoãn leo lên yên xe của Văn . Văn nhẹ nhà cho xe chạy ra cổng , vừa lúc Quang vừa về đến . Quang trợn tròn mắt nhìn hai người :

- Anh Văn với Phương đi đâu vậy ?

Văn nói hớt :

- Đi sinh nhật bạn anh .

- Sao lại đi với Phương ? Còn . . . . . .

- Có gì đâu , Quang .

Văn vừa nói , vừa chạy nhanh hơn . Phương không để ý đến ánh mắt trợn tròn của Quang cùng câu bỏ lưng của hắn , cô nói :

Không rủ ông Quang đi , ổng đâm tức thì phải à , anh Văn .

Văn nói :

- Sao rủ hắn được . Hắn đâu có thích đi dạo phố như anh . Hắn thích đi lông bông như con ngựa hoang vậy , bạn bè của hắn toàn là một lũ ôn dịch cả .

- Phương thấy . . . . . . ông Quang lúc này bớt đi chơi rồi , cũng chẳng thấy dẫn bạn bè về nhà quậy nữa .

- Đừng tin hắn mà lầm to đấy Phương . Hắn như con ngựa dừng vô một lúc để chuẩn bị "tế" đấy . Gọi hắn là một con ngựa tế mới đúng .

- Anh Văn có vẻ ghét ông Quang lắm hả ?

- Ai thèm ghét hắn . Hắn ham chơi , chẳng giúp ích gì cho ba của anh , để ba của anh đánh giá hắn được rồi .

- Nhưng bác Lệ luôn bênh vực ông Quang .

- Vì bà ấy rất ghét anh . Bà ấy sợ anh chiếm cả công ty , nên làm đủ cách cho hắn trụ hình một ít lâu để chiếm lấy lòng tin của ba . Trong kế hoạch đó , có Phương đấy .

Phương ngạc nhiên :

- Sao lại có em ?

- Em là món mồi bà ta dùng dụ dỗ hắn .

Phương kêu lên :

- Em ? Là món mồi ?

- Ừ .

- Vậy thì em phải làm sao đây ?

- Hắn có chiều hướng đúng theo kế hoạch của bà ấy rồi đấy . Phương phải biết cách giữ mình .

- Em phải giữ mình bằng cách nào ?

- Em thân thiện với anh . Quang sẽ không dám động tới em đâu .

Văn nói câu đó có vụ lợi , nếu Quang chừa Phương ra , hắn sẽ đi chơi trở lại . Quang chơi bời lêu lổng theo cách cũ , bà Lệ hỏng kế hoạch . Làm sao Văn chẳng biết Quang để ý Mỹ Phương chứ . Nếu Quang không vì Mỹ Phương , hắn đâu có mỗi ngày về nhà ăn cơm tối , mỗi ngày mỗi ngồi ít nhất mấy giờ đồng hồ trong văn phòng . Quang chẳng có ý định gì trên tài sản công ty , Văn biết rõ con người vô tư của Quang , chỉ có bà mẹ là tính toán thôi . Nhưng Văn không thể không triệt Quang , dù Quang là em một cha khác mẹ với Văn . Nếu Quang không có phần trong công ty của ba anh , Quang vẫn có trọn phần công ty riêng của bà Lệ . Còn anh , mất là mất trắng . Văn không thể không lo toan co tương lai của mình , dù biết làm như vậy là rất ích kỷ .

Phương cảm thấy muốn khóc . Văn chỉ bảo cô nên giả vờ thân thiện với anh , vậy thì anh đang nghĩ gì về Phương , và cuộc đi chơi hôm nay , có phải là vì lý do bất đồng giữa Văn và Quang mà có không ? Phương mơ hồ cảm thấy như Văn đang dùng cô để phá bà Lệ cho bõ ghét .

- Nhưng Phương . . . . . . Phương không muốn anh Văn vì Phương mà sống giả dối . Anh Văn khôNg cần phải làm bức bình phong để che đậy cho Phương , Phương lớn rồi . Phương đủ bản lãnh để bảo vệ Phương mà .

- Anh không có ý đó , hình như Phương đang hiểu lầm anh đấy . Anh rủ Phương đi với anh , không có mục đích gì cả , chỉ là thích đi dạo với Phương thôi . Có Phương bên cạnh , anh cảm thấy đỡ đơn độc hơn .

Câu này thì Văn nói thật . Phương cũng không làm sao biết được uẩn khúc nào trong tình cảm của Văn . Tội nghiệp Phương . Phương vui mừng vì câu Văn vừa nói , cô bấu nhẹ vào vai Văn :

- Vậy mà làm Phương nghĩ anh Văn vì sợ ông Quang hại Phương , mới giả bộ đưa Phương đi dạo để cứu Phương .

Văn nhủ thầm : "Con bé này đúng là ngây thơ lạ" .

Văn nói :

- Thôi , biết thì giữ kín trong lòng . Bây giờ Phương muốn đi đâu , hay là ăn món gì , anh đưa Phương đi nè ?

- Tùy ý anh Văn , Phương đâu rành Sài Gòn mà chọn lựa .

Văn nói ngay :

- Vậy thì Phương cứ yên trí ngồi sau lưng anh đi nha .

- Dạ .

Phương dạ ngoan , lòng cảm thấy tin tưởng Văn . Ít ra Phương cũng có mặt trong tình cảm của Văn , chẳng phải Văn đã bảo rằng có Phương bên cạnh , anh đỡ đơn độc đó sao ?

Văn rất lạ , giống như anh chở Phương đi tìm ai đó thì phải . Văn chở Phương đi vòng vòng hoài không thôi , một lúc anh ghé quán cà phê này , chưa kịp ngồi , đã bảo Phương ra xe đi tiếp , một lúc anh ghé quán kem nọ , lại chê ở đây kem không ngon , khôNg chịu ăn . Phương đi với Văn hết khoảng . . . . hai chục cái quán như vậy . Cuối cùng , Văn dẫn Phương vào môt . . . . . . vũ trường có tên là "Đêm Màu Hồng" . Phương định hỏi Văn tại sao vào đây , nhưng cảm thấy không tiện nên thôi , không nói gì . Phương hồi hộp theo Văn , bởi cô đâu có biết khiêu vũ , những trò ăn chơi này rất lạ lẫm đối với một cô bé ngây thơ như cô . Văn hỏi nhưng hình như anh chẳng chú ý đến câu trả lời của Phương :

- Phương biết khiêu vũ không ?

- Dạ không , anh Văn .

- Thử là biết ngay . Đi vào đây với anh .

- Thôi , Phương sợ lắm , thiên hạ cười cho .

- Đâu ai để ý tới mà sợ , anh dắt cho Phương từng bước , nhé !

Phương ngoan ngoãn gật đầu :

- Dạ .

Văn nói vậy , chứ anh không dẫn Phương ra sàn nhảy . Văn chọn một góc bàn tối tối , gọi hai ly cocktail , bảo :

- Phương uống đi .

Phương kề ly lên môi , hớp một ngụm nhỏ , ngậm trong miệng , Phương không quen vị rượu , dù chỉ là rượu rất nhẹ pha trong ly , len lén Phương nhổ vào khăn .

Văn không hề chú ý đến Phương , anh có vẻ như là tìm kiếm ai vậy . Phương nhận ra ánh mắt tìm kiếm của Văn trong đám khách nhảy , nhưng cô không dám nói gì .

Dàn nhạc nổi lên một giai điệu thật giậm giật , đám khách trẻ ùa ra sàn , họ nhảy hết mình với nhau . Văn chợt đứng bật dậy , theo ánh nhìn của Văn , Phương thấy mấy cặp thanh niên nam nữ ăn mặc hết sức . . . . .bụi . Nổi bật lên giữa đám con tra con gái đầy vẻ bụi đời , đó là một cô nàng rất xinh , nét thanh tú và quí phái của cô nàng phản lại với đám bạn bụi đời của cô ta . Văn như bị thôi miên , anh tiến ra sàn nhảy , giật cánh tay cô gái ấy . Phương quả đối ngạc nhiên vì hành động của Văn , chỉ biết ngồi im nhìn theo Văn thôi .

Văn và cô gái giằng co với nhau , hình như họ cãi nhau rất dữ . Sau đó Văn bị tên con trai đi chung với cô gái tát mạnh vào mặt làm anh chới với , Phương kêu lên :

- Anh Văn !

Bất chấp bọn họ , Phương chạy về phía Văn , cô kéo tay anh :

- Anh Văn ! Sao họ đánh anh vậy hả ?

Văn gạt tay Phương , anh nói , giọng dữ dội :

- Chỉ là một sự hiểu lầm thôi , không có gì .

Đột ngột , Văn ôm ngang người Phương , ghì chặt cô vào ngực anh , hầu như anh đang xoay một con búp bê vậy . Phương bị anh ghì chặt trong hai cánh tay , nhưng cô không phản đối Văn , bởi cánh tay Văn đủ sức làm cho trái tim Phương chơi vơi . Cứ thế , Phương bị Văn cuốn đi . . . . . .

Đang trong cánh tay Văn , Phương chợt bị ai đó nắm lấy rồi giật mạnh . Kẻ đó nói bằng một giọng lạnh và nghiêm :

- Anh Văn ! Mau buông Phương ra .

Phương kịp hoàn hồn . Chẳng ai khác hơn là Quang . Quang lôi Phương ra khỏi cánh tay Văn , nói lớn bằng giọng ra lệnh :

- Phương mau theo tôi , ra khỏi nơi này đi , không hợp với Phương đâu .

Phương giật tay lại , cô vẫn còn bị mê hoặc bởi vòng tay cứng cáp mạnh mẽ đầy sức quyến rũ của Văn :

- Sao lại không ? Ở đây có anh Văn mà .

- Anh Văn , anh Văn . Cô ra khỏi đây ngay nghe không ?

Phương nhìn Văn :

- Anh Văn ! Sao lại bảo Phương về ?

Văn với mắt tóe lửa , hình như Văn đang tức tối một điều gì đó lắm . Anh nói :

- Quang ! Mày về đi . Phương không muốn nghe mày đâu .

Gạt Phương ra sau lưng , Quang đứng sát vào Văn , mặt đối mặt . Hắn lạnh giọng :

- Anh Văn ! Anh là một cái thứ ngụy quân tử . Anh hèn lắm , anh lợi dụng lòng tin và sự ngây thơ của Phương , anh định dùng Phương làm cái ngòi nổ chứ gì ?

- Quang ! Mày lầm rồi . Chưa bao giờ tao có ý định hại Phương cả . Chỉ khiêu vũ với nhau thôi mà Quang , chuyện tầm thường trên tất cả mọi sự tầm thường đấy , Quang ạ .

- Từ nay về sau , anh có "giận cá" thì xin đừng có "chém thớt" nhá . Phương hoàn toàn vô tội trong vụ này mà , anh Văn .

Phương bị Quang lôi đi ra cửa . Văn im lặng không phản đối . Tự dưNg tên ôn dịch này ở đâu ra phá đám Văn , hắn làm gì ra vẻ bảo vệ Phương ghê vậy chứ ? Văn trở lại bàn , gọi một ly rượu mạnh và nốc cạn .

Quang lôi tuột Phương ra khỏi vũ trường , hắn quát :

- Cô có điên không vậy ? Nhìn bộ dạng cô kìa . Thật là dị hợm , người không ra người , ngợm không ra ngợm , giống như con khỉ bạc má ấy .

Phương cảm thấy tự ái dồn dập . Hắn dám so cô với con khỉ bạc má trong sở thú . Cô quát lại :

- Ông nói vậy là sao ?

- Còn phải hỏi . Cô thừa thông minh để nhận xét mình mà . Cô nghĩ Sài Gòn này là sân khấu điện ảnh ấy hả ?

- Tôi đã làm gì lố lăng chứ ?

- Hay ! Biết nói hai chữ "lố lăng" là có óc nhận thức "siêu" đấy !

- Ông đủ rồi nha !

- Lên xe tôi chở về nhà . Ai cho phép cô tự do đi chơi vậy hả ? Nhớ hợp đồng với mẹ tôi không ?

Quang ấn Phương lên xe , sau đó hắn rú ga vọt mạnh khiến Phương chíu nhỉu vào lưng hắn . Cô cự nự :

- Tôi đi với anh Văn đàng hoàng mà .

- Đi khiêu vũ , vậy mà gọi là đàng hoàng đó hả ? Đàng hoàng sao lại . . . . ôm ấp nhau thế ?

- Nhưng là đi chung với anh Văn , ông hiểu chưa ?

- Cũng lại là anh Văn , anh Văn . Bộ cô tưởng cô đem cái tên Văn ra là tôi phải nể sao ? Cô hiểu rõ ông Văn chưa ? Cô biết cô đang bị người ta đem ra làm cái thứ gì không ? Đồ ngốc ạ ! Cô chỉ là một cái thứ dùng để chọc tức kẻ khác mà ông Văn đem ra sử dụng thôi , đừng ngỡ ông Văn có thể yêu cô , nghe rõ chưa ngốc ?

- Đừng xúc phạm tôi nha . Còn bảo tôi là đồ ngốc nữa , tôi sẽ trả thù ông đấy .

Quang cười lớn . Cười xong , hắn hầm hừ :

- Thách cô trả thù đấy . Tôi sẽ gọi cô là đồ ngốc đến trăm lần , ngàn lần . Cô khờ khạo lẫng ngốc nghếch , thật là không trách được .

- Tại sao lại trách tôi ? Anh Văn chỉ tập cho tôi khiêu vũ thôi mà . Ông mới đúng là cái thứ phá đám cho có .

- Hết thuốc chữa ! Nghe này cô nhóc . Trong trái tim ông Văn chẳng có chỗ nào dành cho cô đâu , đừng có ngủ mơ nữa , mau tỉnh dậy đi , kẻo hối không kịp đấy , ngốc ạ .

Phương hét lớn :

- Tôi đâu có bảo là tôi yêu anh Văn . Ông mới chính là đồ điên đấy !

- Ánh mắt cô không giấu nổi tôi đâu , dối lòng làm gì . Cô dừng lại còn kịp đấy Mỹ Phương . Tôi nghĩ là cô đủ thông minh để hiểu lời khuyên chân thành này của tôi , đừng có làm tôi thất vọng vì lời nói vô ích nha .

Quang dừng xe trước cổng , bấm chuông , sau đó cho xe vào sân . Từ lúc ấy Quang không nói câu nào với Mỹ Phương nữa và bỏ lên lầu .

Gió se se lạnh , trời đã vào đông . Tháng mười một ta rồi , còn gì nữa ?

Vậy mà Quang đứng như pho tượng gần hai giờ đồng hồ trên sân thượng , người hắn chỉ mặc độc có một cái . . . . . quần short . Quang đưa chiếc lưng trần ra hứng gió , tựa vai vào cột , mắt nhìn xuống phố . Phố đêm , xe cộ như những vệt nhỏ , sáng và di động liên tục giống như đàn kiến dưới mắt Quang . Gió lạnh , mặc , Quang chẳng thèm để ý , nỗi buồn cứ gay gay trong tim , ray ray rứt rứt khó chịu . Giá mà Quang có thể không nghĩ đến Phương nữa , có lẽ hay hơn nhiều .

Từ lâu rồi , giữa Văn và Quang không có tình cảm anh em . Con người Văn khá ích kỷ hẹp hòi , Văn chi li , chăm chỉ trong công việc ở công ty , không phải là Văn có mục đích sống cho gia đình này . Thật ra , Văn đang chứng tỏ mình , để tranh thủ tình cảm của cha . Tất nhiên ông Hưng đã nhiều lần so sánh khả năng , tính cách giữa hai đứa con trai , Văn làm như thế chỉ với một mục đích là chiếm thế thượng phong trong quyền điều khiển công ty sau này . Văn luôn đối nghịch với mẹ của Quang , tất cả những kế hoạch mẹ Quang đặt ra , Văn luôn tìm cách phá vỡ . Quang rất hiểu chuyện Văn không thích Quang sống đàng hoàng chăm chỉ . Thời gian gần đây Quang ít ra ngoài quan hệ chơi bời với đám bạn cũ là vì Phương , vì Quang thích Phương . Văn rất hiểu điều đó , vậy mà Văn còn cố ý phá Quang , bởi Văn biết Phương dành sự ưu ái cho mình . Cũng đúng với Phương thôi , cô nhỏ chẳng có chỗ dựa , còn Văn là người luôn tỏ ra thân thiện và che chở cho Phương . Tất nhiên tình cảm trong lòng Phương phải ít nhiều dành cho Văn , dù Phương chưa hiểu chút nào về con người của Văn . Xét diện mạo , tính cách bề ngoài của Văn mà không hiểu rõ con người thật của anh ta , ai cũng có cảm tình cả . Còn Quang , Quang sống sôi nổi , đôi khi quậy phá , Quang chưa bao giờ nói một câu dịu ngọt với Phương , dù đối với Quang , Phương là một cô nhỏ dễ yêu . Phương gởi cho Quang một tình cảm chân thành và một cảm giác được yên ổn khi gần gũi trò chuyện với cô . Phương sống chân thật , Phương khác xa đám bạn bè . . . . . . hoang đàng chi địa , chỉ biết xài tiền và luôn bốc phét của Quang . Vì cô nhỏ , Quang đã "xoay một trăm tám chục độ" , thế mà Văn nỡ phá hoại tình cảm của Quang . Trong khi Văn chẳng hề có chút ưu ái nào khả dĩ dành cho Phương , vì Văn rất yêu Đoan , họ dự định cưới nhau , cho nên chuyện Văn gây tình cảm với Phương là chẳng chính đáng chút nào . Vậy mà Văn cũng làm được , Văn thỏa mãn lòng tự ái của Văn , chỉ tội nghiệp Mỹ Phương . Mỹ Phương ngây thơ khờ khạo quá , Mỹ Phương không hiểu tí ti nào về những mâu thuẫn nội bộ trong gia đình này . Mỹ Phương ái một Văn vì giữa cái gia đình có một người mẹ thiên vị và một gã con trai lập dị như Quang . Văn nổi bật lên giữa cái tập thể nhiều tính chất ấy như một "cánh lan giữa rừng cỏ dây leo chằng chịt và rắn rết" , chẳng trách được cô nhỏ , chỉ trách Văn hơi tan nhẫn thôi .

- Quang này . . . . . .

Quang nghe nhói tim một cái . Tiếng Mỹ Phương sau lưng hắn , cô hơi rụt rè . Vì dù sao hắn cũng đang phơi chiếc lưng trần có bờ vai rộng ra trước mặt cô nhỏ mà .

Quang không xoay lại , hắn nói :

- Gì nữa vậy ?

- Bác Lệ bảo tôi đi tìm ông . . . . .

- Tìm tôi chi ?

- Vì bác chẳng thấy ông ở đâu , nhưng cũng chẳng thấy ông đi ra khỏi nhà . Ông biến mất đột ngột như vậy , bác Lệ sợ ông bị . . . . .

- Bị gì ?

- Bị ma giấu .

- Ai cha ! Lắm mồm thật . Tôi đâu phải là trẻ con . Cô đặt điều , chứ mẹ tôi làm gì nói kỳ vậy .

- Cũng may , tôi tìm khắp nơi , ngoài vườn , khắp các phòng , cuối cùng thì ông ở đây . Thiếu chút nữa tôi đi đến đài truyền hình thành phố để nhờ họ rồi đấy .

- Nhờ họ ?

- Ừ , đăng tin "tìm trẻ lạc" . Cái mặt ông rất giống . . . . . . .

- Giống gì chứ ?

- Giống bệnh tâm thần .

Quang xoay lại , la lên :

- Đủ rồi nhe cô nhóc .

Mỹ Phương đứng nhìn Quang , môi cô trề trề ra trêu tức hắn , nhưng trên tay cô có chiếc áo của Quang . Thì ra Phương sợ mình bị lạnh , cô đem áo cho mình mặc đây mà . Quang định nói thêm vài câu để trả đũa Phương , nhưng trái tim chợt cảm động . Quang im lặng nhìn Mỹ Phương , không biết nói thế nào cho phải .

Một lúc sau , Quang nói :

- Đưa áo đây cho tôi .

- Cũng biết lạnh nữa hả ?

- Tất nhiên rồi . Cô không cảm thấy gió buốt da sao ?

- Cứ ngờ ông không có cảm giác chứ .

- Định nói tôi là thứ gì nữa đây ?

- Là thứ gì , tự ông biết lấy .

- Phương ác cảm với tôi lắm hả ?

- Ông thấy vậy sao ?

Quang nhăn mặt :

- Còn gì nữa mà chẳng thấy . Lúc nào Phương cũng hung dữ với tôi cả , Phương chẳng chịu dịu dàng chút nào . Con gái mà hung dữ không hay đâu .

Phương trợn mắt :

- Có liên quan gì tới ông ?

- Tất nhiên là không rồi .

Giọng Quang buồn buồn . Đối với Quang , Phương hay gây sự , Phương giống như một con nhím con sẵn sàng phóng mũi tên vào kẻ nào muốn chạm vào nó vậy . Thấy Phương cầm áo của Quang , ngỡ cô sợ Quang lạnh , nào ngờ cô lại tỏ ra dửng dưng với . . . . . tình cảm của Quang . Nếu là mẹ , mẹ đã cuống quít chạy đến bắt hắn mặc áo vào người rồi . Chuyện đem áo , cũng do mẹ sai bảo , chứ có phải do Phương tự nguyện lo lắng cho Quang đâu nào .

Phương nạt nhỏ :

- Nói lạnh , sao không xuống nhà hả ?

- Tôi thích đứng đây .

- Có điên không vậy ?

Quang lắc đầu :

- Không có điên . Tôi muốn bị lạnh cho cóng cả người , sau đó chết ngoài gió tuyết như con chim én bị thương trong truyện cổ tích vậy .

- Ông làm khổ nhục kế là vì cái gì ? Định vòi vĩnh gì của mẹ ông đấy hả ?

- Lúc nào cũng nghĩ xấu cho tôi cả .

- Chứ để làm gì , nếu không có mục đích ?

- Xem có ai tỏ ra thương hại tôi không ?

- Thật là hoang tưởng . Tự hành hạ mình để mong được có ai đó thương hại , sống không anh hùng chút nào .

- Kẻ thiếu tình cảm , cần gì phải anh hùng ?

- Coi bộ cuộc sống ông bi đát lắm . Ông bị gì vậy ?

- Chẳng bị gì cả , ai hiểu thì hiểu , không hiểu thì thôi vậy .

- Không giống ông chút nào .

- Tôi thì sao ?

- Ông hay rầy rà , mắng mỏ , la lối , nạt mộ , ông dữ như ngáo ộp . Thôi , đừng giả vờ bi lụy nữa , chẳng ai tin đâu nha .

- Tôi dưới cái nhìn của Phương tồi tệ quá đi mất .

- Không thể nói tốt hơn được đâu , xin đừng buồn .

- Cám ơn . Tôi cố nhìn thẳng vào sự thật vậy . Phương còn gì để nói nữa không ?

Phương lắc đầu :

- Không .

- Vậy Phương xuống nhà đi .

- Quên một chuyện . Bác Lệ bảo ông trở về phòng , gió khuya lạnh cộng với sương đêm sẽ làm cho ông cảm đó .

- Nói giùm , tôi muốn đứng đây suốt đêm .

Phương la lên :

- Đúng là ông điên thật rồi , để tôi gọi cho bệnh viện tâm thần vậy .

Không một lời an ủi , Phương bỏ đi . Quang tức đến muốn . . . . . . . ngưng thở . Cô nhỏ quả thật ác tâm và vô tình làm sao . Hình như trong mấy ngăn tim đó , chẳng có ngăn nào dành cho Quang . Ôi ! Tình yêu quả là rắc rối , quả là sui khiến cho con người ta trở thành kẻ dại khờ . Ai đã vì ai đứng trong gió lạnh hàng giờ vô ích như thế này để rồi bị người ta đối xử một cách phũ phàng như vậy chứ ?

Nếu giả như anh Văn đứng trong gió lạnh như Quang , có lẽ Mỹ Phương cuốn quít lo lắng , cuống quít năn nỉ anh ấy trở xuống nhà , cuống quít tìm hiểu tại sao Văn buồn như vậy ? Đứng một mình trong gió lạnh , giữa trời đêm , tất nhiên là phải có nỗi buồn rồi . Nếu không buồn , tội gì Quang chẳng nằm cuộn mình trong chăn để xem phim hoặc nghe nhạc chứ ?

Có tiếng chân người sau lưng , trái tim Quang đập rộn ràng trong lồng ngực . Có lẽ Phương không nỡ bỏ Quang đứng trong gió lạnh và cô đang sắp năn nỉ hắn xuống nhà cũng nên . Quang chưa chi đã vội nghĩ xấu cho cô nhỏ rồi .

Một cánh tay êm ái choàng qua vai Quang làm hắn chợt hồi tỉnh , vỡ mộng .

- Quang ! Bộ con điên sao vậy hả ? Xuống nhà mau lên !

Quang gượng cười cho đỡ . . . . . quê độ :

- Có sao đâu mẹ ? Đứng "hóng mát" chút thôi mà .

- Mẹ tìm con khắp nơi luôn . Có chuyện gì buồn , nói mẹ nghe đi ?

- Làm gì có chuyện để buồn hả mẹ ?

- Không buồn , sao con giống như một tên thất tình vậy ? Hay là thất tình cô nào rồi ?

- Mẹ ơi ! Con không để ý bọn con nhái đâu , bọn họ tào lao lắm .

- Từ trước đến nay , con luôn yêu đời , vô tư , sống thoải mái lắm kia mà ?

- Mẹ phiền quá . Mặc con đi !

Bà Lệ cười mơn trớn con :

- Thôi , không có gì thì thôi . Làm ơn xuống nhà cho mẹ nhờ . Chín , mười giờ đêm rồi chứ còn sớm lắm sao ? Sương xuống ướt cả tóc , cả vai rồi đây này . Sáng nay ở công ty , có bị ba rầy không ?

- Không có .

- Đừng giấu mẹ . Chắc cũng lại là thằng Văn nói ra nói vào với ổng chứ gì ?

Bà Lệ xoay mặt Quang , mắt bà long lên dữ tợn lạ . Chỉ cần bà nghĩ đến Văn , đã nghe tức tối trong lòng rồi . Càng ngày , bà càng ác cảm với Văn hơn :

- Nó định hất cẳng con một cách hợp tình hợp lý để chiếm trọn công ty đấy , Quang ơi . Làm ơn ráng chịu khó làm việc đàng hoàng một chút đi , bao giờ ổng giao công ty cho con , mẹ mới yên tâm , Quang ạ .

Quang tránh ánh mắt nhìn khó chịu của mẹ , hắn gắt nhẹ :

- Lúc nào mẹ cũng đem chuyện tài sản công ty ra mè nheo con . Mặc ông Văn đi . Con đâu cần của cải như mẹ với ông Văn , hai người tranh chấp nhau làm con mệt óc quá rồi . Mẹ ơi ! Sống có nhiều tiền mà không được vui vẻ thì sống làm gì chứ ?

Bà Lệ la lên :

- Đồ ngu ! Không tiền lấy gì sống vui vẻ thoải mái chứ ? Con không cần nhiều tiền bạc của cải , nhưng mà mẹ cần . Rất cần , con nghe chưa ?

Quang lắc đầu . Điều hắn cần , chẳng bao giờ họ nhắc đến , đó là tình cảm , một cuộc sống gia đình đầy thân ái . Họ mặc nhận điều đó để ngày nay qua ngày khác sống chung nhà với nhau , mệnh danh là một gia đình , một gia đình chứa đựng sự mâu thuẫn và tranh chấp vì vấn đề tiền bạc , của cải vật chất . Ôi ! Quang chán quá . chẳng phải Quang đã tìm cách thoát ra khỏi bầu không khí ngột ngạt này từ lâu rồi sao ? Quang đã cố phi tang sự có mặt của nó bằng cách bức lên , lồng lên như một con ngựa chứng . Quang phản kháng họ , Quang chống lại họ bằng cách thả trôi thả nổi cuộc đời của mình bao nhiêu năm qua . Quang chẳng thèm làm gì cả , Quang muốn trả thù sự nhẫn tâm của họ bằng cách ăn chơi quậy phá . Còn bây giờ , Quang đã thực sự muốn sống một cuộc sống đầy thân ái , ít ra là trong gia đình này . Quang muốn điều không thể có , mẹ và ông Văn vẫn tiếp tục chống đối nhau . Và Quang , hắn đã bị đem ra làm con cờ trong ván cờ giữa mẹ và ông Văn .

- Con đừng trốn tránh trách nhiệm nữa , Quang ạ . Mẹ đặt lòng kỳ vọng nơi con , chỉ có mỗi điều đó thôi . Nếu con biết thương mẹ , đừng có làm cho mẹ thua thằng oắt con đó nha .

- Mẹ về phòng ngủ đi . Con muốn đứng một mình , con không muốn nghĩ đến chuyện tranh giành tài sản với anh hai , ít ra là đêm nay .

- Nếu con không xuống nhà , mẹ bắt buộc phải gọi ba đấy nhá .

- Mẹ không cần gọi đến đây nhiều người như vậy . Con có sở thích riêng của con , con được tự do làm điều gì con thích , nếu điều đó không phương hại đến ai là được rồi .

Bà Lệ tròn mắt :

- Mẹ có gọi ai bao giờ đâu mà con bảo mẹ gọi đến đây nhiều người chứ hả ?

Bây giờ đến lượt Quang ngạc nhiên :

- Chiếc áo này có phải do mẹ bảo Mỹ Phương đem đến không ?

- Mỹ Phương ? Lúc nãy con chẳng có mặc áo hở ? Con định làm cho lạnh đến chết cóng là vì ai vậy ? Con điên rồi chắc ?

- Mẹ không bảo Mỹ Phương đi tìm con sao ?

- Không . Lúc nãy Phương bận làm yaourt , chính mẹ mới đi tìm con khắp nơi . Mỹ Phương tự đi tìm con đó hả ? Biết điều đấy , nếu mà nó để cho con trần lưng dưới sương đêm , nó chẳng được yên thân với mẹ đâu .

Trái tim Quang chợt nghe ấm lại . Hóa ra nãy giờ Quang trách lầm cô nhỏ rồi . Cô nhỏ tuy ngoài mặt luôn chọc tức hắn , nhưng cô nhỏ có ý quan tâm đến hắn . Sợ hắn đánh giá , cô nhỏ mượn danh mẹ hắn để đem áo cho hắn . Cô nhỏ sợ hắn biết cô nhỏ có quan tâm đến hắn như thế sinh ra mất mặt , vì thế cô tỏ ra lạnh lùng với hắn . Nhưng mà giờ đây Quang không nghe ấm ức vì giận hờn Mỹ Phương nữa . Quang muốn chạy bay xuống nhà tìm Mỹ Phương để nói với cô vài câu ngọt ngào một chút , ngặt một nỗi bà mẹ còn đứng đây , nên thôi .

Quang nói :

- Xin mẹ đừng xem Mỹ Phương như kẻ ăn người ở , dù ba của cô mắc nợ để cô phải làm việc trả bớt nợ theo điều kiện bắt buộc của mẹ . Mỹ Phương là một người có học thức và lòng tự trong , xin mẹ chớ coi thường cổ .

- Mẹ vẫn xem nó như một đứa cháu , con không thấy mẹ đối xử tốt với nó sao ? Mỹ Phương làm việc như thế đâu có đủ trừ số nợ cha nó còn mắc với mẹ . Ở đây , nó chỉ thua mẹ một chút thôi , so ra nó còn sống khá hơn con gái mấy gia đình đủ ăn nữa kìa . Nó khác nào một cô tiểu thư , con còn xin cho nó nỗi gì chứ ?

- Mẹ có cần gì chuyện giam lỏng Mỹ Phương như vậy hả mẹ ? Có phải mẹ làm như thế là vì muốn thỏa mãn lòng tự ái , sự kiêu ngạo của mẹ không ? Tại sao mẹ bắt Mỹ Phương phải xa cha của cổ ? Mẹ làm gãy đổ cả tương lai của cổ , mẹ không thấy vậy là tàn nhẫn sao ?

- Con không thể hiểu thâm ý của mẹ

đâu ? Đối với mẹ , Mỹ Phương rất có lợi , dù nó chẳng làm gì cân xứng với món nợ cha nó đã vay của mẹ cả .

- Mẹ dùng thâm ý trong lúc sử dụng cổ à ? Mẹ nói đi . Mẹ định làm gì Mỹ Phương ?

Bà Lệ nói , giọng rất bình tĩnh :

- Mẹ làm gì , cũng vì con thôi , chỉ cần con bảo con thích Mỹ Phương , mẹ cho phép con được tùy nghi . Con bé dễ yêu đấy chứ Quang ?

- Mẹ nói vậy là có ý gì ?

- Nếu con thích Mỹ Phương , mẹ không cấm , chỉ cần con chịu làm tốt công việc ở công ty , cho ba con nhìn thấy con không thua kém thằng Văn là đủ rồi .

Quang la lên :

- Mẹ không được xem thường Mỹ Phương . Mỹ Phương là một cô gái đàng hoàng và có giáo dục , không nên xúc phạm đến phẩm giá và danh dự của cổ .

- Hôm nay con ăn nói lạ lắm đấy , hình như con trở thành một nhà đạo đức thì phải à ?

- Con không bảo mình sống có đạo đức , nhưng con biết chắc chắn rằng mình chưa làm điều gì táng tận lương tâm khiến người đời nguyền rủa cả . Xin mẹ đừng tính toán gì trên Mỹ Phương . Con tôn trọng cô ấy và xem cô ấy như một người bạn tốt vậy , và con sẽ chống lại bất cứ ai có ý định làm hại cổ .

Quang nói xong , bỏ mặc bà Lệ đứng đó , chạy nhanh xuống thang lầu . Quang đâu có ngờ mẹ dụng ý sâu sắc như vậy . Bà đã xem thường tình cảm của hắn , bà đã xô đẩy Quang vào cái bả nhục dục thấp hèn duy để đạt được tới mục đích thôi . Đó là thằng Văn . Điều khiến Quang đau lòng nhất chính là chuyện bà đã đầy đạp lên danh dự của Mỹ Phương , và xem thường Quang . Một người mẹ chẳng những không dạy cho con sống có đạo đức và nhân ái , trái lại còn xúi giục con làm điều không đúng , cả đời bà lặn ngụp trong nỗi đam mê thâu tóm của cải , để làm gì chứ . Làm gì chứ ? Dù gôm thâu tất cả của cải trên thế gian này , bà vẫn không hề mảy may nghĩ tới hạnh phúc của đứa con trai độc nhất là hắn , có lẽ bà xem hắn như một con robot mất thôi .

Bà Lệ quát lớn :

- Quang ! Đứng lại đây cho mẹ bảo .

Quang không trả lời . Hắn đi xuống mấy bậc thang đã chạm phải Mỹ Phương . Cô nói :

- Sao ông lâu xuống phòng quá vậy . Tôi sợ ông đã chết cóng ở trên đó rồi chứ ?

Tay Mỹ Phương cầm chiếc áo gió , cô trao cho Quang , cự nự :

- Ông sống thật là lập dị và khó hiểu , lúc mưa lúc nắng , sống cạnh ông , có ngày tôi điên mất . Bác Lệ bảo tôi đem áo này cho ông . . . . .

Thay vì cầm chiếc áo gió , Quang nắm bàn tay Mỹ Phương . Nhớ lời mẹ nói Mỹ Phương lúc nãy , Quang cảm thấy thương Mỹ Phương làm sao .

- Mỹ Phương ! Đừng có nói dối nữa . Tôi đâu có khờ đến nỗi không biết cô nói dối chứ ?

- Ai nói dối ?

Mỹ Phương rụt tay lại . Quang buộc lòng buông tay cô nhỏ một cách luyến tiếc , bàn tay Mỹ Phương nhỏ và mềm như một nắm bông .

- Cô đừng có mượn danh mẹ tôi nữa . Cô làm mây việc đó là vì tôi , sao cô không dám nói thật chứ ?

- Tôi có nói dối đó , nhưng tôi làm mấy việc kia không phải vì ông .

- Chứ vì ai ?

- Vì trách nhiệm của tôi . Ông mặc vào đi rồi về phòng ăn chén xúp nóng cho ấm người lại , kẻo cảm lạnh .

Quang nhăn mặt :

- Cô nấu xúp cho tôi cũng là vì trách nhiệm sao hả ?

Mỹ Phương nhướng mắt :

- Đúng . Lúc nào tôi cũng tự nhủ mình phải "nhớ đến hợp đồng với bác Lệ" .

Đúng là Mỹ Phương đang nói "mát" Quang . Nhớ hôm hắn đến vũ trường "Đêm Màu Hồng" để bắt Mỹ Phương ra về , hắn đã bảo cô có nhớ đến hợp đồng đã giao kết với mẹ hắn không . Có lẽ Mỹ Phương để bụng và giận Quang vì câu nói bất ngờ ấy , Mỹ Phương là chúa giận dai mà . Hôm ấy Quang đến với mục đích ngăn Văn không cho anh ta mê hoặc Mỹ Phương , nhưng nếu không viện lý do đó ra , Quang vịn vào cớ gì buộc Phương rời Văn đây . Đành phải làm cho Phương tự ái , kết quả hôm nay Quang lãnh đủ sự hờn mát của Phương .

- Phương làm ơn đừng có nhắc đến chuyện đó nữa , được không ?

- Tôi cần phải nhắc nhở mình đừng bao giờ quên thân phận . Con người tệ hại nhất là sống mà quên đi thân phận của mình đấy , ông ạ .

- Phương có thể cho Quang này xin lỗi được không ? Phương hãy bỏ lỗi cho tôi đi nha . Thực tế tôi luôn quý trọng Phương , đó là lời nói chân thành xuất phát từ đáy lòng , Phương ạ .

Phương im lặng , cô xoay lưng đi , Quang theo sau Phương . Hình như câu nói thành khẩn của Quang đã làm cho Phương cảm động .

Sau khi ép Quang uống hết chén xúp nóng , cô bảo Quang lên giường đi ngủ rồi nhẹ nhàng kéo chăn đắp tận cổ cho hắn . Quang nằm im không phản đối cử chỉ săn sóc của Phương , đó là lần đầu tiên hai người không cãi nhau .

Ông Hưng xếp tập hồ sơ lại , mỉm cười đầy vẻ mãn nguyện rồi ngước lên nhìn cậu con trai đang đứng cạnh . Vỗ vỗ vai con , ông gật gù :

- Con khá đấy . Ba không ngờ có ngày con chịu chăm chỉ giúp ba như vậy . Đàn ông con trai , đến một lúc nào đó rồi cũng hiểu cần phải tạo cho sự nghiệp . Được vậy ba mừng , cố như thế mãi nhé Quang ?

Quang nhún vai , cử chỉ phớt đời đó như một thói quen rồi . Hắn đâu có thích người ta khen tặng mình , vấn đề là ở chỗ làm được hay không được thôi , cần gì phải khen chứ ?

- Ba nói không đúng sao ?

- Ba đừng khen tới khen lui , con không thích nghe ai khen mình đâu .

- Làm việc tốt phải có lời khen mới động viên được tinh thần người ta chứ Quang ?

- Vấn đề con muốn nói với ba là không phải ở chỗ đó . . . . . .

- Vậy chứ ý con thế nào ?

- Ba . . . . . . .

Quang cắn môi . Ông Hưng ngạc nhiên :

- Có gì khó nói lắm hả ?

- Ba . . . . . khi một đứa con gái ghét mình , có bao giờ chịu quan tâm săn sóc mình không ?

- Làm gì có . Đàn bà con gái họ ít giả dối hơn giới đàn ông chúng ta , khi ghét , họ không thèm nhìn đến mặt nữa là .

Ánh mắt Quang ngời sáng . Hắn đâu qua mặt được ông bố , ông đã biết tẩy là Quang muốn gì rồi , nhưng giả vờ hỏi :

- Bộ con để ý đứa con gái nào thật sao ?

- Có chứ ba . Chẳng những để ý , mà đúng hơn là sẽ cưới .

- Ái chà ! "Song hỉ lâm môn" rồi đây . Văn cũng nói với ba nó muốn cưới vợ , bây giờ đến lượt con , cũng tốt thôi . Hôn nhân sẽ giúp cho người đàn ông vững vàng hơn đấy .

- Nhưng mà . . . . . . .ba ơi ! Cổ chưa có yêu con .

- Vậy sao cưới được ?

- Con cũng không biết nữa .

- Con trai à ! Ở đời có câu "muốn là được" . Mình là nam nhi mà , thích thì cứ đeo đuổi , thế nào cũng được thôi . Có thể nói cho cha biết cô ta là tiểu thư con nhà ai không ?

- Nếu cổ không phải là một tiểu thư con nhà giàu như trong ý nghĩ của bà thì ba nghĩ sao ?

- Ồ ! Đâu có gì quan trọng , quan trọng là cô ta tốt hay xấu thôi .

- Ba ! Cổ là Mỹ Phương đó .

Ông Hưng tròn mắt :

- Mỹ Phương , cô cháu họ xa của mẹ con đấy à ? Mỹ Phương xinh , ngoan , chăm chỉ , cũng tốt thôi . Nhưng có điều ba lo là mẹ con không đồng ý đâu , con với con bé có họ hàng với nhau mà .

- Bà à ! Pháp luật qui định hẳn hoi giới hạn trong hôn nhân , không phải bà con cô cậu ruột , bạn dì ruột , chú bác ruột thì đâu cấm lấy nhau chứ ba ?

- Con trai ơi ! . . . . . . . .

Ông Hưng cười :

- Điều đó có gì quan trọng đâu . Người ta chưa yêu con kia mà , chưa chiếm lấy được phân nửa trái tim con bé mà bày đặt đòi cưới . Xa vời lắm , con trai ơi !

- Con tin rồi đây Mỹ Phương sẽ yêu con , cổ quan tâm săn sóc con nhiều lắm , bà à . Chỉ cần ba mẹ không phản đối thôi .

- Được , ba khôNg phản đối . Ba hứa thuyết phục mẹ , nhưng ba muốn đặt điều kiện với con . Một là phải giữ mối quan hệ trong sáng đến bao giờ có thể cưới nhau , hai là con phải cố gắng làm việc , sửa đổi tính ham chơi lông bông , xa lánh đám bạn quậy phá tào lao của con đi nha .

- OK . Tưởng chuyện gì . Chuyện đó thì con xin hứa với ba .

- Được rồi , đừng có nôn nóng quá mà hư việc đấy . Mỹ Phương chưa có yêu con , đúng không ? Để ý con gái người ta thì cũng phải từ từ , khéo léo , giống như ba hồi đó vậy , mẹ con thương ba lúc nào ba cũng chẳng hay , thế là ba tự nhiên tỏ tình và được chấp thuận ngay . Phải biết thời gian nào là tình cảm chín mùi , con trai ơi .

- Con thích ba , nể ba là ở chỗ đó . Ba giống như bạn của con vậy , tâm sự với ba , luôn được ở ba những lời khuyên và những kinh nghiệm chia sẻ . Còn anh Văn , ảnh xa cách con quá , hình như anh Văn không ưa con thì phải .

- Ưa hay không ưa gì cũng là anh em ruột thịt với nhau , đừng để người ngoài nhìn thấy hai đứa xào xáo nha .

- Đối với con sẽ chẳng có chuyện đó đâu . Con không thích phiền hà vì chuyện tiền tài vật chất :

- Nhưng thằng Văn và mẹ con thì có đó , Quang ạ .

- Rất tiếc là anh Văn muốn ăn thua đủ với mẹ .

- Thôi , chuyện tài sản để ba tính . Bao giờ hai đứa yên bề gia thất rồi , ba phải chia cho hợp lý thôi .

- Con không muốn nghĩ tới chuyện tài sản , ba ạ . Từ trước đến nay , anh Văn phụ ba coi sóc công ty , ba cứ giữ chuyện địa vị của ảnh đi . Con chỉ cần "một túp lều tranh với hai quả tim vàng" thôi .

- Được , ba đi đây . Con cứ ngồi đó tự do mơ "túp lều tranh với hai quả tim vàng" trong tương lai của con đi , ba không phiền con nữa .

Ông bố nói xong , ra khỏi phòng , đóng nhẹ cửa lại . Hắn đã "trụ hình" rồi , cũng nhờ hắn biết yêu một cô gái tốt . So ra , yêu một cô gái không quá giàu sang và gia đình tử tế , có lẽ là điều hay nhất của cánh đàn ông đấy . Chỉ cần một người vợ tử tế , người đàn ông sẽ được hưởng một cuộc sống gia đình hạnh phúc . Như ông , cả đời chưa tìm được điều lý tưởng đó , bởi mẹ của Văn tính hơi ích kỷ và lại vắn số , còn mẹ của Quang thì rất đổi ham tiền . Đối với Lệ , chẳng bao giờ cho đồng tiền hiện có trong tay là đủ cả , Lệ luôn tìm kiếm , tìm kiếm không mỏi mệt . Quang không muốn giống mẹ của nó , nếu giống , có lẽ nó không chọn Mỹ Phương . Theo sự hiểu biết và sự suy nghĩ của ông thì gia đình Phương chắc chẳng lấy gì làm khá giả vì nếu khá giả , Mỹ Phương đâu có cần đến giúp việc cho vợ của ông . Theo lời bà Lệ thì Phương là một đứa cháu họ của bà , Phương xin lên đây để có mục đích vừa làm vừa học , mong sau này tìm được một việc khá hơn . Ông chỉ biết về Phương bao nhiêu đó thôi , công việc tấp nập ở công ty đôi lúc khiên ông Hưng không nhớ có MỸ Phương trong nhà . Nhưng cô gái dễ thương ấy gây được ấn tượng với ông vì tính cô rất siêng năng chăm chỉ và cần mẫn , không nệ khó , luôn làm vừa lòng mọi người . Cô có lễ độ , học thức khá , như vậy là tốt rồi .

Giữ lời hứa với Quang , hôm nay ông Hưng về nhà sớm hơn mọi khi . Đôi với Lệ , cần phải thuyết phục cho bà chấp nhận một cô gái không tiền bạc lẫn địa vị như Phương . Muốn vậy , phải giở chiêu nịnh vợ ra mới được .

Ông tìm thấy bà đang chăm sóc da mặt trong phòng riêng . Công nhận là bà còn rất đẹp , tuổi bốn mươi bảy , trông bà trẻ như người đàn bà bốn mươi . Ông giở chiêu nịnh :

- Trông em chẳng khác nào cô gái mười tám .

Lệ liếc chồng :

- Làm gì nịnh em dữ vậy ông xã , "có vấn đế" rồi đây .

Lệ quả thông minh , đến ông đôi khi còn sợ trí thông minh của vợ . Người đàn bà thông minh thường lắm thủ đoạn nguy hiểm khó lường .

Ông đứng sau lưng ghế của Lệ , vòng tay quấn nhẹ quanh vai bà , cười :

- Mỗi lần anh muốn khen vợ của anh đều phải vì mưu mô gì sao hả , bà xã ?

- Đột nhiên hôm nay về sớm nè , rồi lại còn kiếm chuyện khen tặng người ta , ông xã ơi , em nghi ông lắm đó .

- Thấy đẹp thì mình khen đẹp . Vợ mình , mình khen , đâu khen vợ thiên hạ mà ngại ngùng chứ .

Bà cười mơn trởn :

- Nói thật không đó ?

Ông xoa xoa vai bà một cách dịu dàng :

- Thật . Nhớ ngày mình mới để ý nhau , sao cuộc sống đơn sơ và hạnh phúc quá , phải không em ? Mình thương nhau , chẳng cần nghĩ đến chuyện của cải hay là tay trắng , đúng không ?

- Hôm nay anh nói chuyện lạ lắm đó nha . Anh lạ thật đấy anh Hưng , đừng làm em sợ chứ , anh Hưng .

- Không phải anh đột ngột nói đến chuyện cũ , có nguyên nhân anh mới nói chứ Lệ .

- Nguyên nhân gì , anh ?

- Là do anh liên tưởng đến con trai của mình ?

- Ai ? Văn hay Quang ?

- Cả hai .

- Chúng có chuyện gì khiến anh bận tâm vậy ?

- Cả hai đứa đều bảo cho anh biết là chúng muốn lấy vợ .

Bà Lệ xoay người lại , tròn mắt nhìn chồng :

- Văn muốn lấy ai và Quang muốn lấy ai , nói em nghe xem nào ?

- Bình tĩnh , bà xã ơi !

Ông Hưng nhập đề được câu chuyện rồi . Không vội nói , ông kéo ghế ngồi cạnh bà , choàng tay qua vai bà , giọng thủ thỉ :

- Văn thì nói với anh lâu rồi . Văn muốn cưới con gái anh chị Việt Nhân , cháu Hạnh Đoan đó mà . Chúng yêu nhau cũng vui vẻ chấp thuận mối tình tốt đẹp của chúng . Em tán đồng ý kiến nha ?

Bà Lệ thoáng im lặng . Hạnh Đoan là con gái ông bà Việt Nhân , chủ hãng xe du lịch lớn trong Sài Gòn này . Hạnh Đoan là con gái một , rất mực được cưng chiều . Ái cha ! Văn sa vào gia đình đó , giống như "chuột sa hũ nếp" vậy . Tức thật !

- Ồ ! Tất nhiên là em phải tán đồng rồi chứ , anh Hưng .

- Cám ơn em . Con nó sẽ biết ơn em lắm đó .

- Còn thằng Quang ?

- Quang thì . . . . . . .

- Thì sao ?

- Quang để ý một đứa con gái , tuy không thuộc hàng thiên kim tiểu thư như Hạnh Đoan , nhưng là một đứa con gái rất tốt , con bé khá xinh , ngoan ngoãn , chăm chỉ trong côngv việc , có học thức khá . . . . . nói chung , đó là một cô gái tốt , Lệ ạ .

Bà Lệ nóng nảy :

- Nhưng con gái nhà ai mới được ? Gia cảnh ra sao , có xứng hợp với thằng Quang con nhà mình không ?

- Ồ ! Nhìn là thấy xứng ngay , chúng rất đẹp đôi .

Bà Lệ nhăn mặt :

- Em hỏi xứng là xứng về địa vị lẫn vật chất kìa ?

Ông Hưng cổ nén khó chịu :

- Con bé . . . . có lẽ khôn giàu bằng mình . Nhưng anh nghĩ chuyện đó không thành vấn đề gì đâu , em ơi . Chỉ cần một cô gái tốt là đủ rồi .

Bà Lệ xô ghế ra xa để nhìn vào mặt ông Hưng , giọng bà rít lên :

- Anh chỉ biết thằng Văn tốt phúc vớ được một đứa con gái cưng để hưởng trọng gia tài bên vợ là đủ rồi . Anh chẳng lo gì cho thằng Quang cả sao anh Hưng ? Quang có phải là con của anh không chứ ? Một đứa con gái tốt và không có chút của cải hồi môn mà anh cho là được à ? Cái tốt của nó có đem ra ăn được không ?

- Em quá đáng lắm . Quang chọn vợ theo ý nó , đâu phải theo ý chúng ta . Thằng Văn yêu Hạnh Đoan , đâu phải vì của cải gia đình Hạnh Đoan . Em đừng đem thằng Văn ra so với thằng Quang , chẳng có đúng đâu . Hơn nữa , hôn nhân là duyên nợ ông trời định sẵn rồi , muốn vợ giàu , nhưng trời định phải lấy một cô vợ tay trắng , vẫn phải chịu thuận theo ý trời thôi . Anh cần một điều là thằng Quang "trụ hình" , chăm chỉ làm việc . Gia đình mình có tài sản , đâu cần thằng Quang hưởng của bên vợ . Đàn ông lấy vợ mà nhắm vào tài sản bên vợ , thiên hạ gọi là kỹ sư . . . . . . . . đấy .

- Kỹ sư gì ?

- Kỹ sư đào mỏ .

- Nãy giờ anh chỉ nói vòng vo mà chưa trả lời điểm chính cho em . Vậy chứ em hỏi anh thằng Quang quen với con cái nhà ai , gia cảnh ra sao ?

- Có ai lạ đâu . Quang nó thích con Mỹ Phương trong nhà mình đấy .

Bà Lệ nghiến răng :

- Mỹ Phương à ? Chúng yêu nhau lúc nào mà em chẳng biết vậy ?

- Chỉ có con trai em để ý con gái người ta thôi , Mỹ Phương chưa biết chuyện này .

- Vậy sao có chuyện cưới nhau được ?

- Thì do đó , anh mới nói cho em biết , để giúp em giúp con một chút . Chẳng chóng thì chày , con bé cũng yêu Quang thôi , chúng luôn gần gũi nhau và con bé do em sai khiến săn sóc cho thằng Quang , lâu ngày ắt sinh ra tình cảm chứ gì ?

Bà Lệ nuốt giận vào lòng . Chưa chi Quang đã làm hỏng kế hoạch của bà , bà sẵn sàng để cho hắn chiếm lấy Mỹ Phương , nhưng chuyện cưới hỏi thì thật là chuyện không thể có đấy . Quang rõ ngốc !

Suy nghĩ một chút , óc bà Lệ chợt tóe lên một kế hoạch mới , đã có cơ hội vòi vĩnh chồng , phải thực hiện ngay kẽo lỡ việc lớn :

- Được rồi , em đồng ý . Nhưng để cho Quang tập tành làm ăn , sau này biết cách lo liệu cho cuộc sống riêng tư của nó . Em có với anh một đề nghị nha ?

- Em cứ nói đi !

- Em đề nghị như thế này . Anh giao dần quyền điều hành công ty cho thằng Quang . Lúc này Quang chịu làm việc rồi còn gì , anh cũng gần đến tuổi nghỉ hưu an hưởng thú điền viến rồi , nếu không giao cho con thì ai kế thừa đây ?

Ông Hưng cảm thấy khó chịu trong lòng . Bà Lệ cố tình loại bỏ Văn ra khỏi công ty , bà chẳng thèm nhắc gì đến Văn cả .

- Anh nghĩ là chia cổ phần cho hai đứa , nhưng khôNg phải là bây giờ , Lệ ạ . Bao giờ chúng thành gia thất đàng hoàng kìa .

- Anh không thấy thằng Quang đòi cưới vợ tới nơi rồi sao ? Quang đã lớn , anh mạnh dạn giao ngay cho nó đi là vừa .

- Nói vậy có nghĩa là em đồng ý cho Quang tiến tới với Mỹ Phương rồi , phải không ?

- Vâng .

Bà Lệ gật đầu , sau cái mím môi . Nhưng ông Hưng cứ nghĩ là bà vì cưng Quang cho nên phải buộc lòng chiều con tất cả , ông Hưng đâu có biết trong lòng vợ đang tính toán một kế hoạch ngược lại , cho nên ông thoải mái đứng lên tháo cà vạt , cởi bỏ quần áo đi làm rồi nằm nhẹ ra mệm . Ông khoan khoái ngắm sau lưng vợ . Quả là hôm nay ông gặp hên , chẳng cần phải tốn nhiều công phu để thuyết phục vợ , ông vẫn thành công trong cuộc nói chuyện như thường . Chắc là Quang hắn mừng lắm đấy !

Mọi người đều đã ngồi vào bàn , họ vừa trò chuyện vừa chờ nhà bếp mang thức ăn lên . Ông Hưng gọi món bành mì nóng với hột gà ốp - la , một ly cacao , bà Lệ thì thích ăn đơn giản vừa thơm vừa cay nồng . Bà Lệ kêu lên khi chẳng thấy mặt Quang đâu cả :

- Ồ ! Thằng Quang đâu , Phương ?

- Da , để cháu đi xem , thưa bác .

Phương lễ phép nói , cô vội lên lầu tìm Quang . Ông Hưng gật gù :

- Con bé khá ngoan đấy chứ hả ?

Bà Lệ thoáng cau mày , bà im lặng cắm cúi ăn món phở , không có ý kiến gì cả . Văn nói :

- Hình như Quang nó thích Mỹ Phương . Quang có vẻ nghe lời con nhỏ , mấy đứa giúp việc lúc trước đâu có được yên thân như vậy ?

Bà Lệ trừng mắt với Văn :

- Thôi đi , con giỏi nói bậy . Quang đâu phải là người không biết điều đâu , chỉ vì Mỹ Phương là bà con họ xa với nó .

Văn im miệng , tiếp tục ăn . Một lúc sau Mỹ Phương trở xuống :

- Thưa bác , ông Quang bảo bệnh .

Bà Lệ nạt nhỏ :

- Cháu thôi cái tiếng "ông" đi nha . Bộ Quang nó già bằng tuổi ông của cháu hay sao chớ ?

Đó là sự bực bọc vô cớ bà Lệ trút lên đầu Phương . Cô nói :

- Cho cháu xin lỗi .

- Cháu hỏi xem nó bệnh ra sao , rồi đi lo gọi bác sĩ đến khám và làm món ăn cho người bệnh riêng nhé , nhớ chưa ?

- Dạ , để cháu lo .

Mọi người rời bàn ăn và đến công tay của họ . Còn lại Phương , cô dọn dẹp tất cả tô , chén , ly tách xuống bếp . Trong lúc đó , Quang còn nằm trong chăn , lim dim giả vờ ngủ .

Xong việc , cô trớ lên , gõ cửa phòng hắn . Tiếng Quang vọng ra :

- Phương mở cửa vào đi . Tôi vẫn còn trùm chăn đàng hoàng mà .

Phương đẩy cửa vào , nói :

- Mặc kệ ông chứ liên can gì đến tôi . Tôi đi mời bác sĩ nha , ông muốn ăn gì để tôi lo liệu ?

Quang mở mắt nhìn Phương :

- Thôi , cảm xoàng , không cần gọi bác sĩ làm gì mất công . Phương có thể nấu xúp . . . . . . . giống như cái hôm ông Văn bệnh không ?

Phương trợn mắt , chìa tay :

- Xúp . . . . . . tim người đó hả ? Moi tim ông đưa đây đi .

Quang cười , hắn đã gài bẫy được Phương nói theo ý hắn nên nói ngay :

- Thôi , nấu bằng trái tim của Phương đi . Tim Phương chắc ngon lắm .

Phương nghênh mặt :

- Nấu cho anh Văn ăn mất rồi . Còn ông , ăn tim . . . . . . . heo đỡ đi nha ?

Quang nhăn mặt , cười . Đột nhiên hắn ngồi dậy , giả bộ mọi nơi tim rồi đặt vào tay Phương , sẵn dịp Quang nắm lấy bàn tay mềm ơi là mềm của Phương . Phương vội trụt tay lại , la lên :

- Không đùa kiểu đó nha . Nói thiệt đi . Ông có bệnh không vậy ?

Quang bước xuống đất , hắn rũ rũ mái tóc rối bồng đến dễ thương :

- Cọp vật tôi cũng không chết , nói gì đến mấy con vi khuẩn tầm thường đó , Phương ơi .

Phương nhìn Quang , cô tròn mắt kinh ngạc . Không bệnh , tại sao hắn giả bệnh để gạt mọi người , hắn đang giở trò gì đây chứ ?

- Ông giống như trẻ con , đùa vô ý thức .

Quang đến gương , lấy chiếc lược , nghiêng mình , cào cào vào mớ tóc trên đầu . Nhìn Phương trong gương phản chiếu , hắn nheo mắt :

- Bệnh thì giả , nhưng muốn ăn xúp do Phương nấu là có thật đấy . Phương có thể nấu giùm . . . . . . anh một tô xúp không ?

Tiếng "anh" ngọt như đường cát , mát như đường phèn của Quang chợt làm Phương đỏ mặt . Rõ ràng , Quang đối với cô có cái gì đó rất lạ . . . . . . . . như là nũng nịu để mong được cô chiều chuộng vậy . Từ khi có Phương , Quang thay đổi hẳn tính nết , Quang ra vẻ đàn ông hơn .

Phương nói , giọng dịu hẳn đi :

- Tôi nấu đâu có ngon lành gì , để tôi ra nhà hàng mua vậy .

- Không . Nhà hàng họ nấu đồ dở hơn Phương nhiều .

- Ông đừng có đùa dai nha Quang .

- Hay là anh chở Phương đi ăn sáng . Phương thay đổi xiêm y đi , anh chờ , hả ?

Phương chợt hiểu ý Quang , cô đỏ mặt , lắc đầu . Tính hung hăng biến mất , nhường vào đó là một cô nhỏ Phương nhát như thỏ :

- Thôi . Tôi còn phải giúp chị bếp nhiều việc lắm , không đi với ông được đâu . Ông đi một mình đi .

- Thôi . Đi một mình buồn lắm , ăn uống không ngon .

"Ý đồ" quá rõ ràng rồi , còn gì nói nữa chứ . Phương tìm cách trốn Quang :

- Tốt hơn hết là ông đi làm đi nha . Bác Hưng , bác Lệ và anh Văn đã đi lâu rồi . Ông báo hại cả nhà lo lắng , nếu ông còn ở nhà , mọi người sẽ không yên tâm vì ông đâu .

Quang nhìn Phương , mắt hắn nồng nồng :

- Nếu Phương nhắc nhở anh suốt đời , anh cũng muốn làm một gã lười nhác để chờ Phương nhắc nhở suôt đời đấy , Phương ạ . Phương hiểu không ?

Quang tiến gần Phương khi Quang gần chạm vào người cô , cô nói nhanh :

- Tôi không thèm hiểu đâu .

Rồi xoay người , cô chạy ra cửa .

Một lúc sau , Quang xuất hiện ngang ngưỡng cửa nhà bếp . Quang đã ăn mặc đàng hoàng , rất đẹp trai bởi nụ cười đáng yêu của hắn . Hắn nhìn Phương , cười rồi đi ra . Một lúc sau , Phương nghe tiếng xe rời khỏi cổng . Quang đã đi làm . Ôi ! Nếu bác Hưng , bác Lệ phát hiện ra tình cảm của Quang dành cho Phương , có lẽ họ phản đối ghê lắm . Phương dù sao cũng chỉ là một cô bé giúp việc cho gia đình họ . Phương chợt buồn . Quang không giống như những lời đàm tiếu của mọi người và cũng không phải là một "ông ngáo ộp" trong ý nghĩ của Phương . Quang có tâm hồn trong sáng , có tình cảm đáng mến , Quang hiền hòa và ít rắtc rối hơn anh Văn , Qaung dễ hiểu hơn anh Văn và có lẽ tình cảm Quang dành cho Phương chân thật hơn anh Văn . Tự dưng nghĩ đến Quang , trái tim Phương chợt nghe nhoi nhói đau , xôn xao tình cảm lạ thường . Hình ảnh anh Văn chợt trôi xa . . . . . . . . trôi xa . . . . . .

Bà Lệ dừng xe , sau đó đi thẳng vào "Salon d auto" của công ty Việt Nhân , giả vờ ngắm nghía mấy chiếc xe bốn bánh đời mới như muốn mua sắm vậy . Bà Việt Nhân thấy khách , vội chào mời :

- Mời chị xem đi nha , có cần gì , cứ hỏi , chúng tôi sẽ sẵn sàng trả lời .

Bà Lệ lấy gọng kính gõ gõ trên một chiếc màu sữa , nói ;

- Dự định đối cho ông nhà một chiếc , tôi đi xem trước về báo cáo với ổng . Ổng bận bịu công việc suốt ngày hà .

- Vâng , xin cứ tự nhiên .

- À , chị này ! Chị biết Công ty Hoàng Hưng chuyên ghề làm hàng da không ? Công ty nhà tôi đấy .

Bà Việt Nhân giật mình :

- Nhìn chị trông quen quen , có phải chị là . . . . . . . chị Hưng không ?

- Đúng , tôi là vợ anh Hưng , là mẹ kế của thằng Văn . Nghe ông nhà nói Văn muốn cưới cháu Hạnh Đoan của chị đấy hả ?

Khách hàng , giờ hóa ra chỗ thân tình , cho nên bà Việt Nhân mời bà Lệ vào nhà trò chuyện . Bà cũng muốn hiểu thêm về gia đình Văn đây mà . Sau khi yên vị trên salon , bà Lệ nói :

- Chị Nhân có định gả cháu Đoan cho thằng Văn không vậy ?

Bà Việt Nhân cười :

- Văn với Đoan quen nhau và dự định tiến đến hôn nhân đấy , chị ạ .

- Ý chị thế nào ?

- Cháu thương ai thì mình gả nấy . Hơn nữa , Văn rất tốt tính và biết điều , tiếng tăm anh Hoàng Hưng , ai cũng nể mặt . Ông nhà tôi có biết về anh Hoàng Hưng .

- Cha của nó tốt đấy . Nhưng ở đời lại có nhiều điều trớ trêu lắm , chị Nhân ơi . . . . .

Bà Việt Nhân nhìn bà Lệ , thắc mắc :

- Ủa , chị nói vậy là sao ?

- Là thằng Văn nó chẳng có giống cha của nó tí nào cả . Mới đây thôi , nó đã làm chuyện tai tiếng . . . . . . . .

- Khoảng bao lâu , và Văn đã làm chuyện tai tiếng gì ?

Bà Việt Nhân hỏi dồn , lòng nghi ngờ khi nghĩ đến thời gian gần đây Văn với Đoan có lục đục với nhau . Đoan nói với cha mẹ rằng cô đã chính thức chia tay cùng Văn rồi , có lẽ là có nguyên nhân .

- Văn nó quan hệ không trong sáng với con bé giúp việc nhà tôi , con bé Phương ấy mà . Tội nghiệp con bé . Bây giờ thì Văn nó lại định chạy chối trách nhiệm đấy , chị ạ .

Bà Việt Nhân kinh hãi :

- Trời ơi ! Có thật vậy sao ? Khổ cho cháu Đoan nhà tôi rồi . Vì chuyện đó cho nên Đoan đổi tính ăn chơi quậy phá lung tung , tôi cứ ngỡ Đoan theo bạn bè xấu nên hư , nào ngờ là vì thằng Văn . Tại sao lại có chuyện như vậy , chị không gạt tôi chứ ?

- Làm gì dám gạt chị . Gạt chị , còn gì uy tín của tôi . Tôi là mẹ kế , nhưng cưu mang Văn từ lúc nó còn nằm trong nôi . Bây giờ , Văn đối xử với tôi cũng đâu có ra gì . Tính nó đạo đức giả lắm , tại chị với cháu Đoan nhận xét lầm người đó thôi .

Bà Việt Nhân tái mặt :

- Đoan nó phá bĩnh vì thất vọng thằng Văn , không khéo nó theo bạn bè xấu hư mất . Tôi phải làm sao khuyên nó đây ? Chị có thể chỉ cho tôi một cách thuyết phục con gái tôi không ?

Bà Lệ cười nham hiếm :

- Có gì khó đâu . Cứ gả chồng cho tiểu thư , sẽ yên ổn ngay .

- Ai cưới mà gả ? Hơn nữa , Đoan chưa tốt nghiệp đại học , mà nếu tốt nghiệp đại học xong , Đoan vẫn phải ra nước ngoài du học một thời gian rồi mới tính đến chuyện hỏi cưới . Lúc trước , Đoan và Văn thỏa thuận chờ nhau mấy năm , sao tự dưng Văn sinh tật xấu vậy kìa ?

Bà Lệ giả vờ thở dài sườn sượt :

- Ôi ! "Sông sâu sào vắn khó dò , đố ai lấy thước mà đo lòng người" , ông bà ngày xưa đã nói rồi mà . Biết người , biết mặt , khó biêt lòng dạ họ nông , sâu , chị Nhân ạ !

- Đã đành chuyện thế thái nhân tình như vậy , nhưng đâu có nghĩa là tất cả mọi người đều giống nhau . Văn quen con Hạnh Đoan nhà tôi cũng hơn một năm trời rồi còn gì , và Văn tỏ ra rất quân tử , đâu thể giả bộ lâu như vậy chứ ?

- Bao giờ mục đích chưa đạt , con người nham hiếm vẫn có thể giả vờ . Chị biết thằng Văn mới một năm , còn tôi biết nó những hai mươi mấy , ba mươi năm rồi . Ai hiểu nó hơn ai ?

Bà Việt Nhân nhăn mặt , nói bằng giọng lo âu ray rứt , cầu cứu :

- Chị nói em phải làm sao bây giờ đây ?

- Gả chồng cho Hạnh Đoan .

- Gả cho ai mới được ?

- Gả cho con trai tôi , em một cha khác mẹ với thằng Văn . Quang , con trai tôi rất tốt , giỏi giắn , nay mai sẽ nắm toàn bộ quyền điều khiển công ty Hoàng Hưng . Nếu mà cháu Đoan chịu ưng lấy Quang , tôi về tiến hành ngay .

Bà Việt Nhân lắc đầu :

- Có lẽ nó không đồng ý đâu . Lớp trẻ bây giờ không dễ cưới nhau , nếu không thông qua chuyện quen biết tìm hiểu rồi yêu đương vì cảm thấy tâm đầu ý hợp . Hơn nữa , Đoan nó có lòng tự trọng chứ , vì con trai chị lại là em của Văn .

Bà Lệ im miệng , một lúc mới nói :

- Vậy thì cứ lo cho hai chúng nó gặp nhau thử xem . Quang rất đẹp trai và ăn nói có duyên , lại chưa có người yêu . Đời bây giờ sống hiện đại hóa , đâu còn câu nệ nữa , bọn trẻ yêu nhanh như chớp và cũng chia tay nhanh như chớp , chỉ cần thấy đủ điều kiện là lập tức yêu ngay thôi .

Bà Việt Nhân lắc đầu :

- Em không tin bọn trẻ thực dụng quá mức như lơinòi của chị đâu . Đoan chưa quên Văn , chưa cảm tình với Quang , sao có thể ưng lấy Quang được ?

- Nếu chị đồng ý , chúng ta cùng hợp tác tạo điều kiện cho Đoan với Quang quen nhau .

- Để dò xét tình hình của chúng một thời gian , chị Hưng ạ . Em không muốn áp đặt con cái đâu .

- Nhưng chị nhớ đừng gả Đoan cho thằng Văn nghe . Văn rất tác tệ , gả Đoan cho nó , làm khổ đời con bé .

Bà Nhân kêu nho nhỏ :

- Trời ạ ! Làm sao ngờ được .

Bà Lệ vuốt theo :

- Đúng . Làm sao ngờ được .

Câu "làm sao ngờ được" của bà Nhân không giống như sự suy nghì của bà Lệ . Bà Nhân có ý bảo "làm sao ngờ được trên đời này có một người ác như kế mẫu của Văn , con chồng mà cũng hại được" . Bà Nhân không bao giờ tin những câu nói xấu về Văn , có lẽ bà Lệ "thừa nước đục thả câu" thôi . Văn rất tốt với Đoan và cũng rất yêu Đoan , tác phong , ngôn phong đều không có gì chê trách , làm sao Văn có thể hành động tệ hại như vậy . Điều này cần phải hỏi cho ra lẽ mới được .

Bà Lệ ngỡ bà Nhân đã chán ngán Văn , nên bảo :

- Em sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ mời anh chị cùng cháu Đoan đến chơi cho biết nhà . Ôi ! Chị đừng ngại chuyện của thằng Văn , nhất định vì xấu hổ , nó sẽ tránh mặt thôi .

- Để "hạ hồi phân giải" , nha chị Hưng ? Hay là mình ra xem xe đi ?

Bà Nhân đuổi khéo bà Lệ . Chưa kịp nhìn bà Lệ đứng lên , bà Nhân đã đi ra cửa hàng . Buộc lòng bà Lệ phải đi theo , sau đó bà Lệ giả vờ xem mấy chiếc xe , hỏi giá cả rồi kiếu ra về .

Mục đích của bà Lệ là không phải gì khác hơn chuyện phá Văn . Bên gia đình Đoan từ chối lời cầu hôn của Văn sẽ khiến Văn phải khổ sở , Văn phải vỡ mộng bà Lệ mới vui . Nếu đứng yên nhìn Văn ung dung cưới Đoan rồi hưởng cả tài sản bên vợ , sau đó lại chia đôi tài sản với Quang , bà tức tối chịu không được . Tất nhiên ông Hưng phải chia đôi tài sản mới công bình , làm sao ông Hưng để cho Văn hưởng của bên vợ để chuốc lấy tiếng thị phi mà không lo liệu cho Văn chứ ? Bà Lệ thừa biết chồng chẳng nghe lời mình nếu không hiểu tường tận vấn đề . Ông Hưng không lệ thuộc đàn bà , ông để cho bà làm ăn riêng , chẳng qua là muốn kềm hãm bớt tính ganh tỵ của vợ với con riêng thôi . Ông rất yêu Văn , và cũng chưa bao giờ ông yêu Quang hơn Văn . Bà Lệ cảm thấy bất lực và ganh tỵ bởi ông Hưng không tỏ ra ưu ái Quang hơn Văn , từ đó sinh ra ghét Văn .

Anh Văn ! Có cô Đoan muốn gặp .

Thư ký vừa báo , Văn đã chạy bay ra đón Đoan . Ôi ! Văn cảm thấy mọi phiền muộn tiêu tan cả . Đoan đã hết lỳ lợm với anh , Đoan tự đến đây làm hòa với anh rồi đó . Thật là hạnh phúc . Văn liên tưởng đến buổi tối nay tay trong tay , không còn hờn giận , lại chất ngất thương yêu , nhất định Văn sẽ hôn Đoan . . . . . . một trăm lần cho bõ nhớ nhung .

Văn đã nhìn thấy Đoan đứng trước sân công ty . Đoan ăn mặc rất . . . . . . quậy với một cái quần jean bó chẽn và một chiếc áo . . . . . . . . . khỉ , tuy vậy , nhìn Đoan càng đẹp hơn .

Văn kêu lên bằng giọng sung sướng :

- Đoan ! Vào đây đi em .

Đoan khoanh tay , kênh . . . . . .sì - po với Văn , nghênh mặt :

- Không cần . Tôi đứng đây nói chuyện với ông mấy câu rồi ra về .

Văn tối mặt :

- Gì kỳ vậy ? Sao lại mấy câu chứ ? Chẳng phải Đoan đã hết giận anh sao ?

- Hết giận ông ? Đừng có nằm mơ nha .

- Anh không hiểu Đoan muốn nói gì ?

- Ông có thể . . . . . . . . . . xích xích ra gần cổng chút xíu không , ngừa lúc tôi nóng , nói lớn tiếng , thiên hạ họ cười ông thối mũi đấy .

Ai cha ! Thì ra cô nhóc đến đây để gây sự . Đã bảo vĩnh viễn chia tay nhau , sao còn kiếm chuyên nữa vậy kìa ? Văn vừa buồn , vừa tức cười . Đoan là một cô nhóc chúa bướng , muốn làm theo ý của Đoan thôi . Văn nghĩ mãi cũng không biết mình đã "phạm thêm tội" gì với cô nữa đây ?

- Đoan à !

Văn nhỏ nhẹ , cố ý dấu dịu với Đoan :

- Có chuyện gì thì cứ từ từ nói nha . Anh không chạy trốn đâu mà Đoan lo .

- Đúng rồi . Ông không chạy trốn đâu , mà ông học thói sở khanh , định quất ngựa truy phong thôi .

Văn tròn mắt . Đoan nói gì , thật sự Văn không hiểu nổi .

Đoan đi ra cổng , buộc lòng Văn phải đi theo . Đoan nói :

- Tại sao ông lừa dối tôi chứ ? Ông lợi dụng lòng "thơ ngây vô tội" của tôi để . . . . . . . bắt cá hai tay . Ông ác đến nỗi bắt tôi đi sắm quần áo cho "họ" , còn bảo là mua cho đứa em gái bà con dưới quê lên .

Đoan thút thít và cô quẹt ngang mấy giọt nước mắt đang chực chảy ra , nghênh nghênh mặt ra chiều tức tối lắm :

- Ông là đồ phản bội !

- Đoan nói rõ ra đi . Đoan nói gì kỳ quá vậy ?

- Ông . . . . . ông . . . . . .với cô ta . . . . . . . làm điều tác tệ , còn nói nữa hả ?

Văn tròn mắt :

- Cô ta nào ?

- Ai vào đây ? Là con bé em bà con họ dưới quê lên , hay đúng hơn là con nhỏ giúp việc cho nhà ông . Đừng làm bộ ngây thơ "cụ" nữa .

Văn chợt nhớ đến Mỹ Phương . Tự anh đã hại anh , rồi còn hại đến Mỹ Phương . Đêm ở vũ trường , Đoan với Văn cãi vã nhau và Đoan nhìn thấy rất rõ Văn ôm Phương rất chặt , chặt đến nỗi Phương sắp chết ngạt . Thảo nào Đoan đến đây bài tội Văn . Nhưng mà chuyện đó xảy ra lâu rồi , có lẽ gần một tháng trời , tại sao đến bây giờ Đoan mới tìm Văn để mè nheo anh chứ ? Thật khó hiểu vô cùng .

Văn cười gượng , miệng méo xệch :

- Đoan hiểu lầm anh rồi . Phương còn rất ngây thơ mà . Thú thật , hôm đó vì Đoan giận anh dai quá , đến nỗi anh làm hòa không được . Vừa giận vừa buồn , anh rủ con bé đi chơi , dẫn con bé vào . . . . . . . tập cho nó mấy bước . Anh với Mỹ Phương có gì đâu ?

Đoan hét lên :

- Tôi không tin .

- Chuyện anh nhờ Đoan chọn bộ quần áo là vì thấy Phương mặc ba cái thứ quần áo dưới quê không hợp thời trang thôi , có gì lớn chuyện đâu .

- Tôi không tin ?

- Phương chỉ xứng với thằng Quang nhà anh thôi . Chúng nó đang có cảm tình với nhau , đừng nói bậy , Quang nó giết anh đấy .

- Tôi không tin ! Tôi không tin !

- Đoan không tin thì không tin , anh chẳng có nói dối Đoan điều gì cả . Quang yêu Phương đấy .

- Cô ta là thứ con gái hư , vơ vào một lúc cả anh lẫn em , đó không thể là yêu được . Cái loại con gái hạ cấp .

- Xin , Đoan đừng nặng lời với Mỹ Phương . Mỹ Phương có học và tốt tính , chỉ vì hoàn cảnh bắt buộc , Mỹ Phương mới phải đến giúp việc cho gia đình anh thôi . Cô bé không mất tư cách như lời Đoan nói đâu , Đoan ạ .

Đoan quá đối trẻ con trong cách đối xử . Lúc giận , Đoan không giấu giếm điều gì trong lòng , cô nói tuốt luốt ra hết mọi suy nghĩ , chẳng úp mở , chẳng rào đón , nghĩ sao , lập tức phát biểu ngay . Đoan nói linh tinh thêm nhiều thứ nữa , Văn cảm thấy hơi khó chịu . Thật ra , Mỹ Phương vô tội , chỉ có anh là có lỗi thôi . Lỗi với Mỹ Phương nhiều hơn là lỗi với Đoan .

Văn nghiêm mặt . Chiều quá , Đoan sinh hư , nếu không sửa Đoan mấy câu , Đoan sẽ "được đàng chân , lân đàng đầu" mất .

- Đoan im đi . Đoan nói toàn những câu bất lịch sự vậy mà Đoan nghe được à ?

Đoan ức quá . Nghĩ Văn ra mặt bênh vực Phương để ăn hiếp Đoan , cô hét lớn :

- Ông nghĩ tôi chia tay ông rồi muốn làm gì thì làm sao hả ? Ông chưa có quyền đó đâu nha .

- Tại sao ?

- Bao giờ tôi cho phép , ông mới có quyền quen với kẻ khác , ông nghe rõ chưa ? Nếu cãi lời tôi , ông khó sống đấy .

- Đoan giải thích lý do cho anh nghe đi ? Chia tay rồi , đường ai nấy đi , Đoan có quyền gì ra lệnh cho anh ?

Đoan nói một câu hết sức trẻ con , và cũng chính câu nói ấy khiến trái tim Văn suýt chút xíu nữa đã nhảy ra ngoài :

- Tôi chia tay ông , nghĩa là tôi không còn yêu ông , nhưng tôi cấm ông yêu người khác . Ai đến gần ông , thậm chí nói ngọt với ông , hoặc liếc ông một cái là có chuyện lớn với tôi ngay .

- Văn giơ tay lên trời , cười rồi kêu lớn :

- Trời ạ ! Không thể nào hiểu nổi vì sao mình bị "tước quyền công dân" như vậy nữa . Được rồi , Đoan không cần phải lo lắng . Ngày mai anh sẽ vào chùa tu , làm hòa thượng luôn cho Đoan vừa lòng .

Nói không còn yêu , nói thực sự chia tay , vậy mà còn cấm không cho Văn yêu bất cứ ai , thậm chí không cho ai đến gần Văn , nói ngọt với Văn , cả một cái liếc mắt cũng cấm nốt , vậy là sao ? Đoan không còn xem Văn là người yêu của cô , Đoan cần gì phải "quản lý" Văn ghê vậy chứ ? Đoan đúng là trẻ con , giận thì giận dai và "nư" thì lớn . Đoan nói chia tay và không còn yêu Văn là để Văn phải năn nỉ ỉ ôi năm lần bảy lượt , chứ nào phải Đoan hết yêu Văn . Đoan "quậy" để làm cho Văn phải chú ý đến Đoan . Đoan chúa "ghen" nên vừa nghe mẹ kể Văn mách chuyện Văn . . . . . dan díu với một cô giúp việc tên Phương , lập tức Đoan đi tìm Văn ngay , để cấm Văn không được "qua lại" với Phương , cấm Văn kông được dành trái tim cho ai ngoài Đoan . Còn chuyện Đoan yêu Văn hoặc là không yêu Văn là quyền của Đoan . Đoan vừa trẻ con , vừa độc tài vô cùng , và cũng vì điều đó , Văn mới phát hiện ra rằng chuyện chia tay với Đoan là không bao giờ có thật , cũng như chưa bao giờ xảy ra và sẽ không bao giờ có thể xảy ra . Ô la la ! Văn cảm thấy trái tim lâng lâng như người đang bay trên mây vậy . Văn cứ thế mà cười , cười mãi .

Đoan nạt :

- Ông cười cái gì chứ ? Có gì đáng để cho ông cười đâu ?

- Cười gì mặc anh , liên quan chi tới Đoan ?

- Nếu ông cười tôi là có liên can đấy ?

- Tự Đoan thấy mình đáng cười hả ?

- Ai bảo với ông ?

- Vậy thì mặc anh đi .

- Không . Ông phải thú thật cho tôi biết . Ông có cười tôi không ? Nếu ông không nói , tôi sẽ chẳng để ông yên đâu .

- Quyấy nhiễu ghê vậy cô nhóc ?

- Tôi không phải là cô nhóc của ông nữa .

- Anh cũng đâu có bảo Đoan là của anh đâu nào ? Hình như chúng ta chính thức chia tay rồi mà , Đoan ?

Văn cố tình trêu Đoan , và cảm thấy thích thú với trò chơi cút bắt này . Văn giữ Đoan như người ta giữ một chiếc bóng bay , muốn cho bong bóng bay xa hay đến gần , chỉ cần giữ hoặc thả sợi dây cột bóng . Có một sợi dây vô hình như thế giữa tình cảm Đoan dành cho anh , nhưng mà hiện tại , Đoan nhất định phủ nhận điều đó . Văn rất hiểu tình cảm của Đoan dành cho Văn , và anh thích thú trêu cô . Bây giờ nếu Đoan có giận hờn hay kiếm bao nhiêu chuyện quấy nhiễu Văn , Văn cũng đâu thèm lo lắng chi cho mệt . Trước sau gì thì Đoan cũng vẫn là Đoan thôi mà .

Đoan nhìn Văn , ánh mắt có lửa :

- Tôi đâu có phủ nhận chuyện chia tay với ông , cần gì nhắc nhở ?

- Riêng anh , anh thấy mình cần phải nhắc lại cho Đoan nhớ . Anh sẽ không lệ thuộc Đoan nữa , anh làm gì , yêu ai là mặc tình anh . Đoan không có quyền can thiệp , rõ chưa ?

- Tôi thách ông đó .

Cô nhỏ tức quá , đổ quạu , la lớn :

- Ông hãy đợi đấy .

- Làm gì anh nào , cô nhóc ? Hay là cô nhóc sẽ khóc hết nước mắt ?

- Đời nào tôi thèm khóc chứ ? Mà tôi sẽ trả thù ông cho bõ ghét .

- Anh chờ cô nhóc trả thù đây này .

- Ông là một cái thứ đáng ghét . Tôi ghét ông , tôi hận ông . Ông ác lắm !

Văn giả vờ làm mặt nghiêm , nhìn Đoan , lắc đầu . Muốn trị cho Đoan bỏ thói đỏng dảnh , chỉ có một cách là tỏ ra dửng dưng trước những cơn làm mưa làm gió của Đoan . Không "trị" Đoan bây giờ , mai này sẽ khổ với Đoan mất thôi . Người ta có câu : "Dạy con dạy thuở còn thơ , dạy vợ dạy thuở ban sơ mới về" , chưa là vợ , nhưng dạy . . . . . . dần dần là vừa rồi đấy .

Đoan nói , Văn biết Đoan đang kiếm chuyện .

- Ông đừng nghĩ rằng tôi đến đây là còn tiếc nuối tình cảm của ông .

Văn nhún vai :

- Anh đâu có nghĩ .

- Đừng nghĩ là tôi còn thương ông .

- Cũng không nghĩ .

- Đừng nghĩ là tôi . . . . . . ghen .

- Chưa bao giờ nghĩ .

- Đừng nghĩ là tôi không chia tay với ông .

- Cũng chẳng nghĩ nốt .

Đoan tức quá , òa khóc :

- Ông . . . . . .

- Thì anh đây , cứ nói cho hả giận trong lòng Đoan đi . Đoan cứ xem anh là một cái . . . . . hồ lô phép của Tề Thiên , anh có thể chứa tất cả những nỗi giận hờn Đoan muốn trút mà .

Đoan tức không thể chịu được . Văn chẳng có một lời năn nỉ Đoan , trái với dự đoán của Đoan , làm sao không tức cho được chứ ?

Quả là Văn hết thương Đoan rồi . Nếu còn thương , anh ta đâu lạnh lùng như một con robot vậy chứ ?

- Sao Đoan không nói ?

Đoan bướng bỉnh gạt mấy giọt nước mắt đáng ghét đang lăn trên má , nghênh mặt :

- Tôi khóc không phải vì ông đâu nha .

- Tất nhiên rồi .

Đoan đi ra cổng , Văn rất muốn chạy theo và ôm Đoan vào lòng để dỗ dành cô . Nhưng thôi , với Đoan cần phải cho uống một loại thuốc thật đắng , càng ngọt ngào , càng khó khuất phục được con ngựa chứng trong Đoan , Đoan giống như một con ngựa chứng vậy . Rốt cuộc rồi cô cũng tự đến tìm Văn thôi , bởi còn "ghen" tức là còn thương .

Đoan đang ngồi "sầu đời" thì có tiếng mẹ gọi :

- Đoan ơi ! Có điện thoại .

Đoan uể oải :

- Dạ .

Mấy ngày nay , Đoan buồn ghê lắm . Quả là Văn đã thay đổi thật sự rồi , Văn chẳng còn để ý đến những chuyện vui , buồn của Đoan nữa . Lúc trước , chỉ cần Đoan khẽ cau mày là Văn đã hỏi han Đoan , tìm hiểu xem tại sao Đoan buồn , tại sao Đoan giận , rồi Văn nói đủ chuyện trêu chọc Đoan cho Đoan vui , lúc nào Văn cũng chiều ý Đoan , chiều một cách vô điều kiện . Thế mà bây giờ Đoan bảo Đoan khóc , Đoan buồn không phải là vì Văn , Đoan không còn thương Văn , Đoan ghét Văn , Đoan hận Văn . . . . . . . . Văn cũng dửng dưng , còn khoanh tay khinh khỉnh nhìn Đoan và nhe răng cười , mấy câu trêu tức của Văn còn ác hơn dao búa , nó cứa nát trái tim Đoan , cứa . . . . . . . ngấu cứa nghiến vào lòng tự ái vốn luôn cao như núi của Đoan .

Giọng Đoan ỉu xìu :

- Alô ! Đoan đây . Ai ở đầu giây kìa vậy ?

Một giọng nói phụ nữ ngọt như . . . . . .đường cát êm dịu cất lên :

- Alô ! Có phải Hạnh Đoan đó không con ?

- Bà là ai vậy ?

- Bác là mẹ của thằng Văn .

- A , bác Lệ . Có chuyện gì không bác ?

- Nói cho con nghe chuyện này nha . Văn nó lại đi dan díu vớicon nhỏ giúp việc nhà bác nữa đấy . Hôm nay , chúng nó chở nhau về Bình Dương đấy .

Đoan cảm thấy choáng váng . Ghen ơi là ghen ! Văn không còn nể mặt Đoan nữa rồi , và con nhỏ hạ cấp chết tiệt kia đã qua mặt Đoan mà không thèm cả . . . . . . . . .bóp còi . Tức thật ! Đoan như thế này , lại đi thua một con bé giúp việc nhà Văn sao ? Tự ái bùng lên trong lòng Đoan như xăng bắt vào lửa vậy , Đoan nói lớn :

- Tại sao bác không đuổi quách nó đi cho rồi chứ ? Bác có quyền mà ?

- Ôi ! Bác không có quyền gì đâu , con nhỏ đó là do bác trai mướn về đấy , và thằng Văn cũng đâu có xem bác là mẹ của nó , Văn muốn làm gì thì làm , Đoan ạ !

Đoan nói một cách bướng bỉnh :

- Cám ơn bác . Bảo cho cháu biết nơi họ đến đi , nhất định cháu sẽ theo vạch mặt cho bõ ghét .

- Được rồi . Để bác nói cho . Đừng có bảo là bác "mạch" với Đoan , Văn sẽ làm giặc trong nhà , bác trai chẳng tha cho bác đau , Đoan ạ !

- Dạ , nhất định là cháu sẽ không để lộ chuyện này .

Bà Lệ nói địa chỉ nhà Mỹ Phương , hướng dẫn rõ ràng cách đi ra sao cho tới nơi , nói cả tên cha Mỹ Phương .

Đoan thay nhanh quần áo , dắt xe ra cửa . Bà Việt Nhân ngạc nhiên nhìn con gái :

- Ủa ! Hôm nay chủ nhật , con không ở nhà ăn cơm với mẹ sao ?

- Con bận đến nhà bạn , mẹ ba ăn trước đi nha .

- Hay là rủ bạn con đến ăn cho vui , con khỏi phải đến nhà nó ?

Đoan lắc đầu , nóng nảy nói :

- Không được đâu , mẹ ơi . Tụi con hẹn nhau đi chơi rồi .

- Con lại đi với bọn du thủ du thực à , Đoan ?

- Không có .

Đoan đáp gọn lỏn , sau tiếng "không có" , Đoan đã tếch ra cửa , bà Việt Nhân nhìn theo , lo lắng . Dạo gần đây , Đoan với Văn giận hờn nhau , chẳng thấy làm hòa , và Đoan thường xuyên đi chơi với một nhóm ba đứa con trai , hai đứa con gái ăn mặc thật "quậy" . Bà Việt Nhân muốn nói chuyện này với Văn , nhưng Văn biệt không thấy đến . Hôm nay có ai đó vừa gọi điện thoại cho Đoan , sau khi nghe điện thoại , Đoan liền đi ngay . Hình như Đoan có điều gì đó bực bối trong lòng lắm . Nhưng chẳng hiểu Đoan đi đâu và đi với ai , bà mẹ cảm thấy lòng hết sức lo lắng khổ sở . Chắc chắn là Đoan đã nói dối rồi .

Trong khi bà mẹ ngồi nhà lo lắng , Đoan đã trực chỉ trên đường lên miền đông . Đoan không cảm thấy một chút gì sợ hãi khi đường lạ , lại một mình dong ruổi trên quãng đường vắng . Buổi trưa không thấy bóng người hoặc xe cộ nào lai vãng , hai bên toàn là rừng với rừng , rừng cao su bạt ngàn .

Đoan đi theo sự hướng dẫn của bà Lệ , mỗi lần không biết hướng đi , Đoan dừng lại , móc điện thoại di động ra gọi để hỏi rồi đi tiếp . Mãi đến ba giờ chiều , Đoan mới tìm được trang trại của ông Vinh mà ở đây ngươi ta quen gọi là "Ba Vinh" . Đoan đứng trước giàn hoa tigôn , thầm thán phục khi giật mình vì gia thế của "con bé hạ cấp chết tiệt" tên Mỹ Phương . Tại sao Mỹ Phương có điền sản , trang trại lớn lao như vậy , lại còn đi giúp việc cho nhà của Văn ? Bên trong bờ rào đầy dãy tigôn leo là một ngôi nhà ngói đỏ thật đồ sộ , họ đâu có nghèo đến nỗi phải bỏ xứ xuống Sài Gòn làm thuê làm mướn cho người chứ ?

Đoan đang thắc mắc thì bị một con chó lớn nhảy chồm chồm lên sủa inh ỏi , Đoan hoảng thật sự , dù con chó ở trong bờ rào , nhưng bờ rào chỉ làm ngang mặt tiền , cho nên con chó còn có thể chạy vòng qua phía ngoài để sủa Đoan . Đoan la lên :

- Có ai trong nhà không ?

Tiếng thét của Đoan làm cho người trong nhà nghe thấy . Lập tức , một chàng trai da đen sạm , dáng mập chắc đi ra cổng , vừa đi . Anh chàng vừa lên tiếng rầy chú cầu .

Đến gần cổng anh ta hỏi :

- Xin lỗi , cô tìm ai ?

Đoan hất mặt :

- Tôi tìm anh Văn ?

- Văn nào ? Ở đây đâu có ai tên Văn ?

- Anh Văn vừa đến đây , đừng giả vờ ngây thơ cụ nữa , ông bạn à !

Chàng trai tròn mắt :

- Văn . . . . . . chủ trang trại bên kia chứ gì ?

Đoan gật bừa :

- Ừ , gọi ổng ra cho tôi gặp đi .

- Nhưng cô là ai mới được ?

- Nói có người gặp là đủ rồi .

Sam nhìn Đoan từ đầu đến chân để dò xét . Sau đó , Sam nói :

- Có vẻ dân Sài Gòn . Cô là bà con sao với ông Văn ?

- Vợ sắp cưới .

- Vợ sắp cưới ? Sao người đi trước , kẻ đi sau , lạt nhách vậy ?

Đoan nạt :

- Gọi giùm đi , còn ở đó nhiều chuyện tào lao .

- Cô nhờ tôi hay ra lệnh cho tôi ? Đây là xứ của tôi hay xứ của cô ? Nói cho cô biết lễ độ một chút nha : "Rừng nào cọp nấy" đấy , cô muốn làm cọp beo gì thì về sở thú mà làm .

Trời ạ ! Tức muốn điên ruột , nhưng Đoan biết mình đã gặp phải tay sừng sỏ rồi đây , cần phải hạ mình một chút mới xong việc . Đoan cố . . . . . . nhe răng cười , nuốt giận vào bụng . Sau khi nghiến chặt răng cho bớt tức , Đoan giả vờ nhỏ nhẹ nói :

- Xin lỗi anh nha , vì tôi rất nóng lòng gặp anh Văn để kể tội ảnh , cho nên mới bất lịch sự với anh . Bây giờ anh làm ơn thông cảm gọi anh Văn ra đây cho tôi nói chuyện một chút .

Hai câu "vợ sắp cưới" và "nóng lòng gặp anh Văn để kể tội" khiến cho Sam cuống quít vì lo lắng . Phương với Văn khắng khít như có keo gắn vậy , Văn về đây , lúc nào cũng chở theo Phương , họ không đối với nhau như chủ với tớ , trái lại đối với nhau có vẻ thân thiện lạ . Còn cô gái này lại xưng là vợ sắp cưới của Văn , Văn với Phương về lúc sáng , bây giờ cô ta lên đây và đòi "hỏi tội" , Văn có tội gì với vợ sắp cưới , nếu đây là không phải một cuộc "bắt ghen" thì còn là gì nữa chứ ?

Sam nói :

- Hỏi tội , sao lại hỏi tội chồng sắp cưới của cô chứ ?

- Là vì ảnh lừa dối tôi .

- Sao cô biết ông Văn qua đây mà tìm ?

- Có người mách bảo chính xác là hôm nay anh Văn chở con nhỏ bồ của ảnh về đây . Vậy chứ tôi hỏi anh . Có phải Mỹ Phương là con gái ông ba Vinh không ?

Sam giật thót tim khi nghe nói đến hai chữ "Mỹ Phương" . Trời ạ ! Tại sao Mỹ Phương lại làm chuyện dại dột đến như vậy chứ ? Làm thân con gái , mang tiếng đi dan díu với một gã đàn ông đã có vị hôn thê , mà là một vị hôn thê dữ như . . . . . . . . chằn thế này , quả là gây nên chuyện rắc rối rồi đây .

Sam còn đang lúng túng với ý nghĩ với ý nghĩ của anh chàng , Đoan nói :

- Cho phép tôi vào nhà đi , tôi muốn gặp họ để nói cho ra lẽ .

- Rất tiếc , Văn vừa chở Mỹ Phương về Sài Gòn rồi cô ạ .

- Anh giấu diếm họ cũng chẳng giúp gì được họ đâu . Tôi nhất định làm cho ra lẽ là phải làm cho ra lẽ đấy .

- Tôi nói thật , họ đi cách nửa giờ thì cô đến . Tin hay không tin là tùy cô thôi .

- Nếu đúng là như vậy , tôi sẽ nói chuyện với cha của cô ta . Anh là gì của cô ta vậy hả ?

- Tôi là . . . . . anh em họ .

- Chuyện không liên can đến anh , đừng có ngăn trở tôi nha .

Sam đành mở cổng cho Đoan vào . Sam không nói dối Đoan , Văn đã đưa Phương trở lại Sài Gòn , có lẽ giờ này họ đi đã khá xa rồi đấy .

Đoan hăm hở dắt xe vào sân , dựng xe trước cửa , Đoan sấn vào nhà . Sam nói :

- Chú ơi ! Có cô này ở Sài Gòn lên tìm ông Văn .

Chú Vinh đang ngồi uống trà , thấy Đoan đi vào , vẻ mặt hầm hầm đáng sợ , chú nhìn Đoan :

- Cậu Văn về rồi , cô ạ . Cô tìm cậu ấy có việc gì quan trọng không ?

Đoan ngồi vào ghế , không chờ mời mọc , cô nói :

- Tôi lên đây tất nhiên là có chuyện rồi . Tự giới thiệu : tôi là vợ sắp cưới của anh Văn . Anh Văn sắp cưới tôi , cho nên tôi có quyền quản lý ảnh . Con gái chú là Mỹ Phương , phải không ?

Ông Vinh đâu biết cơ sự gì , tròn mắt nhìn Đoan . Đoan nói chuyện không đầu không đuôi , chú Vinh chẳng thể hiểu nổi cô muốn nói gì .

- Cô nói vậy là sao ?

- Tôi lên đây tìm anh Văn , hôm nay ản chở con gái chú về nhà . Họ dan díu với nhau đấy , nếu chú không biết thì để tôi nói cho chú biết để dạy con lại nhá . Nếu Mỹ Phương không buông anh Văn ra , đừng có trách tôi sao không nương tay .

Trời đất ! Quả là một cái tin động địa thật . Mỹ Phương ngoan ngoãn của chú đã làm điều tác tệ như vậy sao ? Mỹ Phương ở Sài Gòn làm gì , nếu Mỹ Phương làm việc cho bà Lệ như hợp đồng đã giao , sao lại có chuyện dan díu với Văn ? Văn rất tốt , nhưng Văn đã là chồng sắp cưới của cô gái này , chẳng lẽ Mỹ Phương luôn có lòng tự trọng của chú lại nhắm mắt lao vào sao ?

- Con gái tôi làm công cho mẹ cậu Văn , cho nên cậu Văn lên thăm trang trại của gia đình cậu ấy , con gái tôi xin được quá giang về thăm cha . Cô đừng hiểu lầm , tội nghiệp nó cho con gái tôi .

Đoan trợn mắt :

- Tôi không bao giờ hiểu lầm đâu nha . Tôi nói có bằng chứng , có nhân chứng vật chứng đàng hoàng , chính mẹ của anh Văn bảo với tôi là Mỹ Phương đã dụ dỗ , quyến rũ anh Văn . Chưa hết đâu nha , cô ta còn quyến rũ cả anh Quang là em anh Văn , hiện tại hai anh em họ tranh giành nhau có mỗi cô ta . Cô ta là loại gái không đàng hoàng .

Chú Vinh không chịu nổi mấy câu nói của Đoan , chú đập mạnh tay lên mặt bàn :

- Cô im đi . Con gái tôi có ăn học đàng hoàng , con gái tôi không bao giờ bán rẻ danh dự vì những chuyện mất tư cách như vậy . Cô đem bằng chư"ng ra đây đi rồi hãy kết án con gái tôi .

- Vậy chứ tôi hỏi chú tại sao chú có đất điền , có tài sản như thế này , lại để cho con gái đi làm thuê cho nhà anh Văn ? Đó không phải là có ý đồ sao ? Một lúc quyến rũ hai anh em , không được người này cũng được người kia chứ gì ?

- Chuyện Mỹ Phương đi giúp việc cho gia đình cậu Văn là chuyện riêng của gia đình tôi , cô không thể biết được đâu . Nhưng tôi dám đem danh dự mình ra cá với cô là con gái tôi tuyệt đối không có làm gì sai với lương tâm . Mỹ Phương rất trọng danh dự cá nhân , nó đâu có thèm làm mấy chuyện đáng khinh ấy .

- Ông đừng có mù quáng bênh vực con gái của mình . Cô ta đã dan díu với anh Văn lẫn anh Quang , nếu tôi nói mà ông không chịu tin , sau này ông đừng trách nha .

- Tôi không tin .

Đoan la lên :

- Chú bảo không tin . Vậy thì chú làm ngơ cho con gái mình chen vào phá hoại hạnh phúc của tôi với anh Văn sao hả ?

Đoan nói xong , ức lòng quá , cô òa khóc . Khi khóc , Đoan nghĩ đến chuyện mất Văn là một , mất mặt là hai . Đoan như thế này mà phải thảm bại dưới tay một đứa con gái chẳng ra gì , rất nhục với mọi người , nhất là với Văn .

Nước mắt của Đoan làm chú Vinh với Sam cuống quít . Chỗ yếu của cánh đàn ông là vậy , không chịu nổi khi nhìn phụ nữ đau khổ . Chú Vinh dịu dọng :

- Cô nín đi , từ từ rồi giải quyết mà .

- Tại chú không chịu nói chuyện công bình , cho nên tôi tức , tôi mới khóc chứ bộ .

- Cô lấy gì ra bảo đảm lời nói của cô ?

- Tôi lấy danh dự của tôi ra bảo đảm và uy tín của "mẹ chồng tôi" nữa . Chú không tin , cứ hỏi mẹ anh Văn đi !

Chú Vinh ôm trán . Cô gái xinh đẹp này chắc chắn là vợ sắp cười của Văn rồi . Nếu không phải , cô ta cần gì phải lặn lội lên xứ khi ho cò gáy này chỉ để đòi sự công bình chứ ?

Tại sao Mỹ Phương lại tệ như vậy ? Tệ hơn nữa là chuyện "một lúc quyến rũ cả anh lẫn em" . Bà Lệ không rầy dạy Mỹ Phương như lời hứa với ông Vinh trước khi rước Mỹ Phương về Sài Gòn , trái lại còn gây mâu thuẫn giữa Mỹ Phương với cô gái này . Vậy thì chú đành phải thí thân thí của để giữ con thôi . Chú Vinh nghĩ ngay đến giải pháp cuối cùng là bán đi trang trại này , bán nó sẽ trả đủ phần vốn chú đã vay trên khế ước với bà Lệ . Còn phần lãi thì không cần phải bận tâm , chẳng có luật pháp nào bắt một kẻ bất khả thi trước một món tiền lãi cắt cổ của chủ nợ như vậy . Bà Lệ có thưa , chú Vinh nhất định . . . . . . . đi hầu tòa .

Chú Vinh ngước nhìn Đoan . Lúc này Đoan đã nín khóc , nhưng mặt phụng phịu như trẻ con bị ăn hiếp vậy .

Chú Vinh nói :

- Thôi , được rồi . Cô mau về Sài Gòn đi , kẻo trời tối , đường vắng vẻ đi nguy hiểm lắm . Tôi sẽ có cách giải quyết cho cô , nếu con tôi thật sự làm chuyện xấu như vậy .

Đoan híc mũi :

- Tôi có điện thoại cầm tay nè , chú không tin , gặp mẹ chồng tôi nói chuyện đi .

Đoan móc điện thoại cầm tay đưa cho ông Vinh . Ông Vinh khổ sở cầm lấy , lo lắng khi nghe tiếng phụ nữ kia đầu dây :

- Alô ! Chú Vinh đó hả ?

- Dạ , bà chủ . . . . . . . . Tôi muốn hỏi về Mỹ Phương , bà cứ nói thật cho tôi biết mà dạy dỗ nó nha ?

Bà Lệ đằng hắng trong máy :

- Tôi định giấu chú , để rầy con bé dần dần , xem nó có sửa đổi gì không , chẳng phải tôi không quan tâm nha chú Vinh . Ai bảo cho chú biết "chuyện gì" rồi hả ?

Ông Vinh tức quá :

- Sao bà chủ giấu tôi ? Chờ bao giờ hai anh em cậu Văn với cậu Quang hại con tôi rồi mới nói hả ? Báo cho bà biết nha . Mỹ Phương có chuyện gì , tôi không tha cho các người đâu , đừng có tưởng tôi mắc nợ các người đến nỗi không có cách trả nhá , tôi sẽ trả nợ và bắt con tôi về đây .

- Bớt nóng đi chú Vinh , từ từ dàn xếp mà .

- Con trai các người là thứ đểu cả , đừng có đụng vào con gái vàng ngọc của tôi nha . Tôi liều mạng già này đấy .

Bà Lệ cười nham hiểm :

- Ai làm gì đâu nào ? Chắc là vợ sắp cưới của thằng Văn ghen bậy chứ gì ? Ghen thì ở Sài Gòn mà ghen , ngốc ơi là ngốc !

Ông quẳng chiếc điện thoại lên mặt bàn , giận dữ thật sự . Họ đổ lỗi cho Mỹ Phương của ông . Chẳng biết tại sao con bé lại dại dột nghe theo lời dụ dỗ của mấy tên con trai nhà giàu đó vậy . Nếu ông không mau mau có biện pháp để gỡ Mỹ Phương ra khỏi cái cạm bẫy đó , có lẽ Mỹ Phương khổ thân mất thôi . Ôi ! Con gái vàng , con gái ngọc của ông !

Đoan bỏ về , ông Vinh bảo Sam :

- Sam ! Gọi người bán trang trại này cho chú cấp tốc nhá . Chú không thể giữ của cải và để Mỹ Phương sống trong hang hùm nọc rắn như vậy được . Mất tài sản , cha con chú đi làm thuê làm mướn sống qua ngày cũng được nữa mà .

Sam đấm nắm tay lên mặt bàn làm ly tách nẩy nghe loảng xoảng :

- Chú cần gì bán trang trại , để cháu đi Sài Gòn cứu Mỹ Phương về . Nếu lúc trưa biết được chuyện này , chúng ta sẽ nhất định giữ Mỹ Phương lại . Chú còn tin công tử mặt trắng mà đạo đức giả đó nữa không hả ?

Sam nghe giận bốc lên tận đỉnh đầu . Nếu lúc sáng biết chuyện , Sam sẽ đấm một cái vỡ mặt tên công tử ấy cho biết thân . Sam đi đi , lại lại không yên , mặt hầm hừ . Chú Vinh buồn rầu :

- Thôi đi Sam ạ . Chú quyết định bán trang trại này rồi . Cháu đừng có nghĩ chuyện đối địch với họ . Họ có quyền , có tiền , có thế , chúng ta không thắng đâu Sam .

- Nhưng mà cháu tức lắm .

- Chuyện đâu còn có đó , từ từ giải quyết . Có lẽ họ không dám làm hại đến Mỹ Phương đâu Sam ạ .

Sam đi ra cửa , ngoái đầu lại nói :

- Bán quách trang trại này đi , trá nợ cho bà ta . Chú với Phương sang bên cháu mà ở , ăn nhiều chứ ở bao nhiêu , chú lo lắng làm gì ? Mỹ Phương xin đi dạy lớp Mần Non của xã trở lại , chú cùng cháu trồng cây , nuôi gà , nuôi thỏ , đâu có đói mà sợ .

Chú Vinh buồn buồn :

- "Hạ hồi phân giải" , Sam ạ . Chú luôn mong một cuộc sống yên ổn và vui vẻ . Mình đâu cần phú quí hả Sam , chỉ cần một cuộc sống thư thải an nhàn thôi , thế mà vẫn không xong .

- Thôi , chú nghỉ ngơi đi . Cháu ra Bưu điện xã , gọi điện thoại về cho người bà con dưới Lái Thiêu , ông ấy có dặn nếu ai sang nhượng trang trại thì báo cho ông ấy hay ngay .

- Ừ , đi giùm chú nha . Ở đời "ngộ hiến phải tùng quyền" thôi , Sam ạ !

- Đừng lo lắng quá nha chú Vinh , lo nhiều sinh bệnh thì nguy .

- Cám ơn Sam . Chú không sao đâu mà .

Chú Vinh nói xong , giả vờ xoay mặt vào trong , cố kềm một giọt lệ đang rơi ra khóe . Những lúc như thế này , chú Vinh mới thấy rõ hơn tấm lòng của Sam . Giá mà Mỹ Phương chịu ưng Sam làm chồng , có lẽ hay biết mấy ?

Chín giờ đêm , rồi chín giờ ba mươi . . . . . .

Thời gian cứ trôi , Quang ngồi trên chiếc ghế , tai hắn lắng nghe từng tiếng động ngoài cổng . Mỗi lần có tiếng còi xe , Quang đều nhỏm dậy . Nhưng chỉ là tiếng xe ngoài phố thôi , Mỹ Phương vẫn chưa về .

Quang cảm thấy nóng ruột vô cùng . Hồi chiều nay , bà Lệ đem Mỹ Phương đi dự buổi dạ tiệc , có lẽ ở nhà một người bạn của bà . Lúc Quang hỏi , bà giả vờ nói lảng đi để khỏi cho Quang biết địa chỉ nơi bà sắp đưa Mỹ Phương đến . Quang thừa biết mẹ mình là một người đàn bà đa mưu túc kế , tuy Quang là con , nhưng hắn không cùng một quan điểm với bà mẹ . Mẹ của hắn chỉ biết lấy vật chất làm chính trong cuộc sống , có tiền , là có tất cả . Còn Quang , đồng tiền chỉ là một vật dụng bình thường , có tiền hay không có tiền đều chẳng thành vấn đề gì đối với Quang cả . Đêm nay , bà ra lệnh cho Mỹ Phương trang điểm và ăn mặc đẹp , đẹp đến nỗi Quang cũng không thể ngờ , đẹp đến nỗi từ lúc Mỹ Phương theo mẹ ra khỏi nhà đến bây giờ , Quang vẫn còn thấp thỏm lo lắng , lo lắng nhỡ trong buổi dạ tiệc đó có một gã con trai nào nhận ra được Mỹ Phương của Quang là một viên ngọc quí thì nguy . Chẳng biết ba đã nói với mẹ thế nào về tình cảm Quang dành cho Mỹ Phương . Tại sao mẹ lại đem Phương đi mà không hỏi ý kiến của Quang . Kẹt một chuyện là Quang chưa thể ra mặt ngăn cản Mỹ Phương đi chung với mẹ của mình , đi đến một nơi mà Quang chắc chắn nơi đó bất an cho Mỹ Phương của hắn .

Quang đứng lên , hắn đi tới đi lui rồi gõ cửa phòng cha :

- Bà à ! Ba có nói với mẹ chuyện giữa con và Phương không ?

Ông Hưng ngạc nhiên :

- Ba có nói chứ .

- Mẹ con nghĩ sao ?

- Mẹ con không phản đối .

- Vui hay buồn ?

- Không buồn , không vui . Nhưng mẹ con đề nghị ba giao quyền quản lý công ty cho con , để con tập tành với công việc .

- Còn anh Văn thì sao ?

- Đó mới chỉ là ý kiến của mẹ con thôi mà Quang .

- Con hiểu ý ba .

- Con lo lắng cho Mỹ Phương hả ?

- Vâng . Vì mẹ không tiết lộ địa điểm buổi tiệc .

Ông Hưng lắc đầu :

- Ba quên hỏi , vì ba sợ hỏi nhiều sinh ra bất lịch sự với bà ấy . Có lẽ là tiệc tùng gì đó của một người bạn làm ăn chung .

- Ba làm chồng mà vô tình với vợ như vậy sao ?

- Xin lỗi con , ba với mẹ quen đối xử như vậy lâu rồi , mỗi người đeo đuổi một sự nghiệp riêng , dần dần trở nên độc lập về vấn đề kinh tế , kéo theo cả những vấn đề khác , trong đó có tự do cá nhân . Xét ra , ba cũng có hơi vô tình một chút . Hình như con đang lo lắng lắm thì phải ?

- Vâng . Con rất lo cho Mỹ Phương . . . . .

- Con không tin mẹ con sao hả ?

- Không phải . . . . .

Ông Hưng phì cười :

- Thôi , ba biết rồi . Con sợ thiên hạ nhìn ngắm Mỹ Phương chứ gì ? Đáng lý ra mẹ con không nên đem con bé đi phô trương như vậy .

- Hồi đó ba thế nào ?

Ông Hưng nheo mắt cười :

- Cũng "ghen" như con .

Nhưng Quang không cười nổi , mặt hắn nặng trình trịch , mắt có lửa . Hắn rất sốt ruột , vì kim đồng hồ đã chỉ sang con số mười rồi .

- Con phải đi tìm Mỹ Phương .

- Biết đâu mà tìm . Ba nghĩ có lẽ Mỹ Phương không bị ai "hớp hồn" đâu . Có lẽ nó có tình cảm với con đấy , Quang ạ . Ba thấy con bé ân cần lo lắng cho con .

- Con có linh tính chuyện gì đó không hay đang xảy ra với Mỹ Phương .

- Tuỳ ý con . Hay là con thử gọi điện thoại đến công ty của mẹ con , hoặc là mấy người làm chung hỏi xem sao ?

- Có lẽ con hỏi chú Tâm vì chú Tâm thân với mẹ như tay mặt tay trái vậy .

- Con cứ làm theo cách con suy nghĩ đi nha .

- Chào ba .

Quang ra khỏi phòng . Gia đình này mọi người sống khá độc lập với nhau , không phải mọi người tôn trọng sự tự do của nhau , mà đúng ra là ít quan tâm đến công việc riêng của nhau , mạnh ai nấy sống , hoàn toàn tự do , một thứ tự do chết người .

Quang gọi điện thoại đến nhà chú Tâm . Thì ra chú đi chung với mẹ , thím Tâm cho Quang biết là họ đi dự sinh nhật ông Lý , một khách hàng làm đại lý cho công ty của mẹ Quang . Ai chứ ông Lý thì Quang đã biết , ông ta chưa già , khoảng tuổi bốn mươi sáu , bốn mươi bảy thôi , nhưng rất giàu và góa vợ .

Quang lấy xe ra đi . Hắn chẳng ngại ngùng vì đi thẳng vào nơi đang lao nhao quan khách toàn là hạng có tiền và là dân làm ăn kinh doanh cả . Lúc đó , họ đang khiêu vũ , Quang chẳng nhìn thấy mẹ của mình và Mỹ Phương đâu cả , chỉ thấy chú Tâm .

Vừa nhìn thấy Quang , chú Tâm vội chắn ngang lối đi :

- Quang ! Sao biết ở đây mà đến vậy hả ?

- Mẹ tôi đâu , chú Tâm ?

- Mẹ cháu đang bàn công việc làm ăn với ông Lý . Hay là cháu về trước , để chú báo lại mẹ cháu nhé ?

- Chú biết tôi tìm mẹ tôi có chuyện gì chứ ? Mẹ tôi đang ở đâu ?

- Ơ . . . . . . . .

- Chú tránh ra đi .

Quang đi ngang mấy bàn tiệc , vẫn không gặp Mỹ Phương . Tức quá , hắn chạm mặt ông Tâm , gằn giọng :

- Chú mau chỉ chỗ mẹ tôi , nếu không thì đừng trách đó nha .

Ông Tâm thừa biết thành tích của Quang . Quang nói thì làm , nhỡ hắn quậy lung tung mất mặt với thiên hạ . Ông Tâm xuống giọng năn nỉ :

- Cháu gắng chờ chút xíu nữa đi Quang . Mẹ cháu đang bàn công việc làm ăn kia mà ?

- Tôi không tin ! Mấy người đang làm gì Mỹ Phương vậy hả ? Hết thời gian bàn công việc rồi , sao phải bàn giữa lúc tiệc tùng như thế này chứ ?

Quang đi lên cầu thang . Ông Tâm hoảng hốt kéo tay hắn lại , Quang vung mạnh khiến ông ta loạng choạng suýt té . Quang đi thẳng lên lầu , ông Tâm không dám theo Quang , chỉ biết nhìn theo vóc dáng cao to đang hùng hổ của Quang thôi .

Quang lên lầu , chợt hắn nghe tiếng đàn ông lè nhè :

- "Năm" được rồi chị Lệ ơi !

Tiếng đàn bà , chính là mẹ hắn :

- Không . Tôi nhất định phải "mười" là mười . Anh giàu quá mà , mười cây vàng đối với anh thì có nghĩa gì chứ , anh Lý ?

- Tôi muốn cưới cô ta đàng hoàng mà . Cô ta là cháu ruột của chị , làm vợ tôi , cô ta hưởng cả cái gia sản này , chị chưa vừa lòng sao hả ?

- Làm vợ thì làm vợ . Chú hưởng con bé này , tôi chả sơ múi gì , thù lao chút ít xem như trả công cho bà mai vậy . Mỹ Phương cháu tôi là một báu vật đấy , xinh đẹp như tiên , dù có bỏ cả gia tài , cũng không mua nổi một cô vợ vừa trẻ mơn mởn , vừa ngây thơ trong trắng như Mỹ Phương đâu nhá .

Tiếng cười hềnh hệch của gã già . . . . . . vọng ra làm Quang nóng mũi . Hắn tông mạnh vào cửa phòng :

- Mở cửa đi !

Tiếng bà Lệ hốt hoảng :

- Chết rồi ! Quang đến .

- Mẹ mau mở cửa ra đi . Nếu khôNg , con tông sập đấy .

Bà Lệ rối rít :

- Được , được . Để mẹ mở mà . Làm gì dữ vậy Quang ?

Mây phút cánh cửa mới được mở , Quang bung mạnh một cái , đã nhìn thấy Mỹ Phương nằm ngay ngắn trên nệm trắng muốt , tóc hơi rối , say sưa ngủ .

Quang hỏi :

- Tại sao mẹ đưa Mỹ Phương vào đây ? Mẹ đang có ý định gì với Mỹ Phương , phải không ?

Bà Lệ chối . Còn ông Lý thì ngồi sượng mặm im lặng . Họ đang bị Quang vạch trần một âm mưu mờ ám .

Bà Lệ nói :

- Không có . Quang ! Lúc đang ăn tiệc , Mỹ Phương bị choáng , vì nó có dùng chút rượu do người này người kia ép uống , mẹ và chú Lý đưa Mỹ Phương lên phòng nằm nghỉ thôi mà .

Quang tức lắm , vì đã nghe toàn bộ những chuyện mặc cả giữa mẹ với ông Lý . NhưNg dù sao đó cũng là mẹ của Quang mà , Mỹ Phương của anh vẫn còn ngây thơ trong trắng như lời mẹ hắn đã bảo với lão Lý , chứng tỏ họ chưa làm gì hại đến cô nhỏ cả . Vậy thì Quang cũng nên giữ danh dự cho mẹ , mặc dù trong lòng Quang , cơn giận đang trào sôi như đại dương trong một ngày bão lớn vậy .

Quang nói :

- Sao mẹ để cho cô ấy uống rượu chứ ?

Quang biết đó không phải là rượu , mà là một ly nước ngọt có pha thuốc mê . Họ quả có mưu mô với nhau từ trước rồi đây .

Bà Lệ nói :

- Vì mọi người ép quá nên Mỹ Phương nể mặt , nó uống có vài ngụm nhỏ thôi .

- Con phải đưa Mỹ Phương ra khỏi nơi đây ngay lập tức . Con yêu cô ấy .

Quang nói xong , tiến đến chỗ Mỹ Phương đang nằm , bế thốc cô trong hai cánh tay rắn chắc của Quang , đưa xuống lầu .

Bà mẹ im lặng nhìn theo , không dám có một lời tỏ sự phản ứng . Một lúc sau , Quang bế Mỹ Phương đặt vào xe và lái ra khỏi cổng . Mỹ Phương bị xốc nhẹ nên cựa mình , cô ngạc nhiên khi thấy mình đang nằm trong xe , bên cạnh Quang .

- Em tỉnh rồi đó à , Phương ?

Mỹ Phương nhớ lại lúc bà Lệ giới thiệu cô cho ông Lý và bảo rằng ông Lý rất ái mộ cô , còn bảo cô nên ưng làm vợ ông ta . Phương òa khóc , cô hiểu ra tại sao cô đang ở trong xe bên cạnh Quang như vậy . Cô kêu lên :

- Anh Quang !

Quang ngừng xe , ôm Mỹ Phương vào cánh tay , dỗ dành :

- Nín đi Phương . Mọi việc đã xảy ra , em cứ xem như là giấc mơ , có được không Phương ? Anh van em , hãy quên nó đi , được không Phương ?

Phương vùi mặt vào vùng ngực rộng của Quang . Đến giờ phút này , Phương mới hiểu được tình cảm chân thành Quang đã dành cho cô . Nếu không yêu cô và lo lắng quan tâm đến cô , có lẽ Quang đã bỏ mặc cho Phương bị họ hại rồi . Nhưng mà dù sao thì người đó cũng chính là mẹ của Quang . Phương gật đầu . Quang hôn lên tóc Phương , lau nước mắt cho cô . Sau đó khẽ nâng mặt cô , hắn âu yếm hôn vào bờ môi của cô , thì thầm :

- Phương ! Nhận lời lấy anh nha ? Anh yêu em , anh muốn cưới em làm vợ , được không ?

- Nhưng mà . . . . .

- Không có nhưng mà . . . . . . . . gì cả . Anh đã lớn , anh có quyền tự do cá nhân . Ba đã đồng ý cho chúng ta cưới nhau . Hãy bỏ qua cho mẹ của anh , dù sao đó cũng là mẹ chồng tương lai của em , nha Phương ?

Phương xấu hổ cụp mi xuống . Chất thuốc ngủ còn ngây ngây , pha lẫn cảm giác bồng bềnh êm ái trong vùng ngực rộng của Quang . Cô lơ mơ gật đầu và lơ mơ cảm thấy nụ hôn ngọt ngào của Quang tiếp tục rơi trên môi mình .

Văn còn trong phòng tắm thì nghe tiếng Quang réo :

- Anh Văn ! Có điện thoại .

- Nghe giùm xem ai đó Quang , bảo một chút gọi lại đi . Anh bận rồi mà .

- Ừ .

Quang nghe điện thoại . Đó là mẹ của Đoan , bà muốn gặp Văn , hình như có chuyện gì đó đang xảy ra cho Đoan thì phải ?

Một lúc sau , Văn ra khỏi phòng tắm , Quang nói :

- Mẹ Đoan bảo anh gọi lại cho bà ấy , hình như có chuyện .

Văn hấp tấp đến nỗi chưa kịp chải cả đầu . Sau khi gọi cho bà Việt Nhân , Văn cũng hấp tấp thay quần áo rồi lái xe đi , nói với Quang :

- Anh đi tìm Đoan .

- Có chuyện gì sao ?

- Mẹ Đoan nhờ anh thôi . Theo lời mẹ cô bảo thì Đoan đi chung với một nhóm bạn gồm ba đứa con trai , hai đứa con gái , ăn mặc rất quậy . Đám bạn anh đã có dịp đối đầu một lần ở nhà Đoan và một lần khác ở vũ trường "Đêm Màu Hồng" , đám bạn lai lịch bất mình mà Đoan bảo "tứ hải giai huynh đệ" ấy đã khiến cho bà mẹ rất lo âu , Đoan thật là tệ !

Văn dừng xe trước vũ trường . Đoan cùng đám bạn quái chiêu thường xuyên đến đây để . . . . . .quậy , tin tức này do Tín báo với Văn . Tín bảo họ quậy theo kiểu . . . . . . choai choai , nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy làm điều gì "bậy bạ" cả , vì thế nên Văn mặc nhận chuyện của Đoan . Dù sao Đoan cũng là người có học . Nhưng với Đoan rất khó làm hòa , Đoan mâu thuẫn làm sao ấy . Năn nỉ Đoan , Đoan làm mình làm mẩy , phớt lờ Đoan , Đoan tìm Văn kiếm chuyện mè nheo đủ thứ , cho nên Văn chờ thái độ hòa hoãn của Đoan . Chỉ khi nào Đoan thật lòng đến với Văn , Văn mới có thể nói cho Đoan biết Đoan sai điều gì . Còn bây giờ thì dù Văn có nói đúng , Đoan vẫn cứ cãi lại Văn thôi .

Văn gặp Tín trong quầy thu ngân . Tín nói ngay :

- Đoan vừa ở đây , sau đó đi với bọn choai choai . Chẳng lẽ mày để cho Đoan mãi lông bông như vậy sao văn ?

Văn nhún vai :

- Hết thuốc chữa rồi .

- Sao hôm nay đi tìm ?

- Mẹ Đoan gọi điện cho tao , nhờ tao đi tìm cổ , bà ấy nghi ngờ bọ họ dụ dỗ Đoan làm chuyện bậy bạ . Đoan quá đáng khiến tao hơi chán , giá mà cổ ngoan một chút . . . .

- Loại con gái nhà giàu , được cưng chiều thường hay mang tính trái khuấy như vậy đấy Văn .

- Thôi , tao cần phải tìm Đoan , có lẽ cổ cũng đi lòng vòng đâu đó thôi ?

- Lúc nãy tao thấy Đoan đi về hướng quận 11 .

- Cám ơn . Tao đi nha .

Văn lái xe theo hướng Tín nói . Lúc nãy , mẹ Đoan bảo với anh rằng bà nghi ngờ bọn chúng lắm , chúng ra ám hiệu gì đó khi Đoan vào trong thay áo để chuẩn bị đi chơi , bà nghe được vài câu : "Nhớ đừng có làm cho nó bị gì nghe , chỉ lấy xe thôi" . Chúng nói nho nhỏ với nhau , nhưng không ngờ bà mẹ có đặt máy ghi âm dưới bàn . Lần này , bà đã xác định chúng không tốt rồi . Nghĩ thế , bà cấp tốc gọi điện thoại cho Văn ngay .

Văn còn đang tìm kiếm thì nghe tiếng gọi :

- Anh Văn ! Tụi em ở đây này .

Tiếng của Quang . Quang lái chiếc môtô của hắn , sau xe là Đoan và Mỹ Phương . Đoan như một con mèo ướt , lả người trong cánh tay Mỹ Phương . Văn dừng sát lề , mở cửa xe , cuống quít hỏi :

- Đoan sao vậy ?

Quang nói :

- Đoan gặp tai nạn , bị tụi nó gạt cướp xe rồi .

- Sao Quang với Mỹ Phương biết mà đến cứu Đoan vậy hả ?

- Lúc em nghe anh bảo bác Nhân nhờ anh đi tìm Đoan , em nghi ngờ , vội rủ Mỹ Phương đi ngay . Em biết sơ qua về đám bạn du thủ du thực mà Đoan giao du , nhưng em đến trễ , chúng đã hành động xong rồi . May mà Đoan chỉ mất xe , cổ chẳng hề gì , ăn mấy tát tai đã chới với rồi , đó là bài học nhớ đời với Đoan . Mình sẽ báo cho bên công an xử trí với chúng . Còn bây giờ anh nên dùng mấy câu nhẹ nhàng an ủi cổ rồi đưa cô về nhà đi nha . Đoan đang bị khủng hoảng tinh thần , đừng có rầy rà cổ , thêm rắc rối đấy , anh Văn .

Đoan khóc thút thít , từ nãy giờ , Đoan không dám nhìn mặt Văn . Văn cảm thấy tội nghiệp Đoan , anh nhẹ nhàng bảo :

- Thôi , vào xe đi . Anh chở về nhà . Mất của còn người là may lắm rồi , để "hạ hồi phân giải" , Đoan ạ !

Đoan làm thinh , tuột xuống xe của Quang , sau đó ngoan ngoãn chui vào xe của Văn . Văn đóng nhẹ cửa rồi ngồi vào tay lái , không dám nói gì nữa cả .

Quang nói :

- Xong rồi . Em đưa Phương về , sẵn dịp hai đứa em ghé hiệu áo cưới xem kiểu luôn nha . Anh lo cho Đoan nhá , anh Văn ?

Văn nói , giọng đầy cảm kích :

- Ừ , hai đứa đi đi . Chúc vui vẻ , anh cám ơn nhiều .

Văn đưa Đoan về đến nhà , Đoan vẫn im lặng . Lúc đó có mặt ông bố , ông bảo :

- Con đã biết lỗi của mình chưa ? Chỉ có cách để cho con dùng chính bài học kinh nghiệm rút ra từ những hành động lỳ lợm ngang bướng của con thôi , Đoan ạ .

Đoan phụng phịu nói , mắt cụp xuống :

- Ba nói thật nhức xương .

Bà mẹ nói :

- Không nhờ anh Văn , con đã khổ rồi đấy .

Cô lại phụng phịu , lỳ lợm .

- Nhờ ổng hồi nào ?

- Chớ nhờ ai , còn ráng bướng .

Bà mẹ trừng mắt với con gái .

Đoan híc mũi :

- Nhờ anh Quang với Mỹ Phương cho có . Họ đi ra hiệu áo cưới , tình cờ gặp con bị bọn nó cho leo cây .

- Còn ráng nói .

Văn bào chữa :

- Đoan nói đúng đấy bác ạ . Là do Quang chở Mỹ Phương giúp con đi tìm Đoan . Họ đi tìm chứ chẳng phải tình cờ .

Bà mẹ ngạc nhiên :

- Quang cưới cái cô bé . . . . .

- Dạ , Mỹ Phương . Cổ là cô bé giúp việc cho gia đình nhà cháu .

- Tại sao ? . . . . . .

- Chuyện dài dòng lắm bác ạ . Nói chung Mỹ Phương rất tốt và Quang đã yêu cổ .

Đoan xen vào :

- Họ sắp cưới nhau đấy .

Bà mẹ tròn mắt :

- Sao mẹ nghe chị Hưng bảo rằng Văn với . . . . . . .

Đoan la lên :

- Là do bà ấy dựng chuyện hại anh Văn . . . . . . của con thôi . Anh Văn xem Phương như đứa em gái và con bé sắp làm em dâu của ảnh . Mẹ đừng khinh Mỹ Phương nha , nhà Mỹ Phương có cả một trang trại lớn ngút ngàn ở Bình Dương đấy .

- Sao con biết ? Con có đến đó à ?

- Ơ . . . . dạ có ạ .

- Đến làm gì ?

- Mẹ . . . . . biết rồi , còn phải hỏi .

- Quá quắt và bướng bỉnh ! Cần phải giải thích và xin lỗi đó nha , Đoan .

- Mẹ à . . . . . . Đoan phụng phịu kêu lên :

- Mẹ à . . . . . không ghen , không phải là yêu đâu .

Văn quay chỗ khác , giáu nụ cười . Đoan đúng là một đứa con gái quá quắt và bướng bỉnh đúng như lời mẹ mắng . Đoan đã quậy tung mọi chuyện cả lên .

Ông Việt Nhân nói :

- Văn ngồi đây , nghebác bảo nè .

Văn dạ , không dám cười nữa .

Ông Nhân cũng nghiêm giọng :

- Cháu lo liệu chuyện rước con bé này về làm vợ "dạy dỗ" nó giùm bác đi , cứng đầu hết chịu nổi rồi . Nó như chú ngựa đến tuổi cần ghìm cương rồi đấy , để lâu nó quen chứng hoang đàng .

- Ba nói quá đáng . Con biết sai rồi mà ba vẫn ích kỷ , nhỏ mọn không tha .

- Dám nói ba ích kỷ nhỏ mọn hả Đoan ?

Ông bố la lên , Đoan chu môi . Chẳng ai thèm bênh vực cô nửa câu .

Bà mẹ nghiêm mặt :

- Nếu con muốn Văn cưới , phải đàng hoàng đoan trang lại đi nhá . Con gái lớn rồi , không phải muốn làm gì là làm đâu . Phải biết suy nghĩ một chút đi Đoan ạ .

Ông bố nói :

- Bác giao toàn quyền cho Văn được "chỉ giáo" con Đoan đấy . Cưới nhau xong , sang phụ bác , anh Hưng còn cháu Quang , ảnh đâu cần tranh giành cháu với bác đâu mà sợ .

Văn nói :

- Thưa để cháu suy nghĩ al .i .

- Suy nghĩ chuyện cưới hay là chuyện giúp bác ?

Văn hóm hỉnh nhìn Đoan . Trong lúc cô nhỏ đang giương mắt chờ đợi câu trả lời của Văn , ánh mắt đầy lo lắng , sợ Văn từ chối .

- Dạ , cả hai .

Đoan đứng lên , giậm chân chạy xuống bếp , giận dỗi nói :

- Tết Công - gô tôi mối ưng lấy ông .

Ba người nháy mắt với nhau , cười rồi khẽ lắc đầu . Rốt cuộc , tính đỏng đảnh của Đoan vẫn bất di bất dịch , có câu "giang sơn thay đổi , bản tính khó dời" rồi mà .

Ông bố nói , đột ngột thay đổi cách xưng hô :

- Hai đứa cưới nhau rồi , Văn liệu liệu về lo công việc cho "ba" . "Ba" cảm thấy cần có nhiều thời gian để nghỉ ngơi . Có con , "ba" sẽ đưa "mẹ" đi đây đi đó du lịch , còn gì an nhàn thư thải cho bằng . Nhất định như vậy nghe Văn ?

Văn cười cười . Để sau này rồi hẵng tính . Đâu phải Văn lấy Đoan vì tài sản của ông bố , mà Văn lấy Đoan vì Đoan là Đoan . Mà nghĩ lạ thật ! Đoan như vậy , sao Văn vẫn yêu Đoan ?

Chị Hoa đưa vào nhà hai người khách , một người đàn ông trạc năm mươi và một gã trai trẻ khoảng hăm mấy , ba mươi , họ có vẻ không phải là dân thành phố .

Họ được chị Hoa chỉ dẫn ngồi ở phòng khách và đi mời chủ . Từ trên lầu , ông Hưng đi xuống . Chưa xuống tới , ông đã ngạc nhiên kêu lên :

- Ồ , chú Vinh ! Bao nhiêu năm nay chú ở đâu ?

Ông Vinh nhìn ông Hưng , cũng tròn mắt ấp úng :

- Ông . . . . . ông chủ đó hả ? Không ngờ lại là ông chủ .

Ông Hưng vỗ vỗ vào vai ông Vinh , thân tình :

- Dạo chú đi đến nay , tôi vẫn nhớ chú luôn . Sao , làm ăn như thế nào ?

- Da , tôi lên rừng khẩn hoang lập nghiệp cũng mười lăm năm rồi , thưa ông chủ .

- Có lẽ là chủ một trang trại tiêu , điều , hay cao su gì đó phải không ?

- Dạ , cũng tạm tạm chứ chưa thể gọi là trang trại được .

- Chú đến thăm tôi chơi , hay có việc gì không ?

Bà Lệ xuống tới , nhìn ông Vinh , vẻ mặt ngượng ngượng . Ông Vinh bảo Sam trao cho mình chiếc túi giấy . Đặt túi giấy trước mặt bà Lệ , ông Vinh nói :

- Thưa bà , đây là số vàng tôi đã vay mượn của bà lúc trước . Nay bà vui lòng cho tôi hoàn lại để chuộc con gái tôi về .

Ông Hưng ngạc nhiên :

- Chú nói vậy là sao ?

- Dạ , tôi muốn trả nợ cho bà chủ để rước con gái tôi là cháu Mỹ Phương về . Tôi cam phận trắng tay , nhưng không cam lòng mất con . Môi trường này không phải là chỗ cho Mỹ Phương , con gái tôi còn dại khờ ngây thơ lắm , mà tình đời thì cam go trăm nỗi , khó lường hết lòng dạ con người nông sâu , ông chủ ạ .

Ông Hưng nói :

- Chuyện gì khiến chú đắng cay mai mỉa cuộc đời , chú hãy nói cho tôi nghe đi . Chú nói triết lý như vậy , tôi làm sao rõ trắng đen được chứ ?

- Dạ , là con gái tôi bị buộc xuống đây "ở đợ" để trừ nợ . Bây giờ tôi bán trang trại chuộc nó về , nếu không , có lẽ nó bị hại mất .

- Mỹ Phương là con gái của chú à ?

- Đúng rồi .

Ông Hưng nhìn bà Lệ :

- Sao em bảo với tôi Mỹ Phương là một đứa cháu họ ở quê lên ? Em giấu tôi chuyện làm ích kỷ của em được mãi sao hả ? Đồng tiền làm cho em mờ mắt , quên mất tình nghĩa con người rồi , phải không Lệ ? Mỹ Phương là con của chú Vinh , dù chú Vinh không có huyết thống với tôi , nhưng gia đình chú có ơn với tôi . Ngày xưa , cha của chú Vinh đã có lần cứu ông nội thằng Văn thoát nạn ăn cướp . Ơn đó , gia đình tôi nguyện nhớ mãi , thế mà em đã lấy oán trả ơn họ .

Bà Lệ im lặng . Ông Vinh đẩy túi đựng vàng vào tay bà Lệ :

- Xin ông chủ đừng có nói nhiều làm chi . Chuyện gì ra chuyện nấy , tôi vay nợ của bà chủ thì phải trả cho bà chủ . Xin bà kiểm đủ số vàng giùm và cho tôi với cháu Sam rước con Phương về .

Bà Lệ cụp mắt xuống một lúc cho đỡ ngượng với mọi người . Sau đó , bà nhè nhẹ đẩy ngược túi vàng về phía ông Vinh .

- Thôi , chú mang về chuộc trang trại lại đi , không cần phải trả nữa đâu . Xem như tôi làm sinh lễ hỏi vợ cho cháu Quang vậy mà .

Bây giờ đến lượt ông Vinh ngạc nhiên :

- Tôi không hiểu bà chủ muốn nói gì ?

Ông Hưng cười :

- Định vài hôm đem rượu lên nhà ba mẹ cháu Phương để hỏi cháu về làm vợ cho con trai tôi , nào ngờ Mỹ Phương là con của chú . Bây giờ sẵn dịp mình giáp mặt nhau , tôi xin có lời cầu hôn cháu Phương cho thằng Quang nhà tôi , chú đồng ý không ?

Ông Vinh la lên :

- Đờinào tôi chịu gả . Con gái tôi là con vàng con ngọc , con trai nhà này ăn chơi trác táng , cả anh lẫn em đều không tốt .

- Sao chú lại nói vậy ?

- Chính miệng con dâu cả của ông chủ đã bảo với tôi . Cô ta còn bảo tôi phải mau mau dạy dỗ bé Phương , nếu còn để cho bé Phương quyến rũ cậu Văn thì đừng trách cô ấy sao chẳng nương tay . Chính bà chủ cũng có ý bảo con bé Phương như vậy nữa đấy . Nhưng thật ra , con trai của ông mới dụ dỗ con gái của tôi .

Lúc đó , tiếng Đoan lẫn Phương cùng nói một lượt sau lưng ông Vinh :

- Ba ơi ! Không phải như vậy đâu .

- Chú ơi ! Cho phép cháu được đính chính .

Ông Vinh và Sam quay lại . Đoan đang đứng cạnh Quang . Quang đưa mắt khuyến khích Đoan nói :

- Cháu xin lỗi chú , là vì cháu hiểu lầm nên đổ oan cho Mỹ Phương . Thật ra , Mỹ Phương với anh Văn đâu có gì , bây giờ thì anh Quang yêu cổ và sắp xin cưới cổ làm vợ , mong chú bỏ lỗi cho những lời nông nết của cháu nha ?

Mỹ Phương chạy đến bên cha , cô nói :

- Cha ơi ! Không phải như vậy đâu . Con sống trong nhà này , làm công việc bình thường . Anh Văn và anh Quang là người tốt , xin cha đừng có hiểu lầm , tội nghiệp họ . Nếu cha không tin , cha xuống đây sống chung một thời gian thì biết ngay thôi mà .

Ông Vinh nạt nhỏ :

- Con ăn phải bùa mê của họ rồi chắc ? Sao bênh họ , bỏ cha vậy ? Mau theo cha về đi , Phương ?

- Con không về đâu . Con . . . . . . con thương anh Quang , xin cha cho con ở lại đây với ảnh . Cha còn anh Sam , mai này , anh Sam lâyvợ , ảnh lo cho cha thay con .

Sam im lặng , không nói gì cả . Bởi vì từ trước đến bây giờ , Mỹ Phương không là của Sam , có lẽ duyên nợ là do trời định thật .

Quang đến gần chú Vinh :

- Con xin bác chấp nhận tình yêu của chúng con , Phương là điều rất cần thiết hay nói đúng hơn . Phương chính là cuộc sống của con . Con hứa với các sẽ đối xử tốt với Phương suốt đời . Nhất định con sẽ thường xuyên đưa Phương về thăm bác mà .

Ông Hưng cười :

- Chú còn gì nữa mà không đồng ý gả cháu Phương cho thằng Quang chứ ?

Ông Vinh im lặng một lúc , nhẹ nhàng nói :

- Được rồi . Nhưng với điều kiện là cháu Phương phải theo tôi về quê .

Quang ngỡ ông Vinh lập kế bắt Mỹ Phương về , mặt hắn . . . . . méo lại thật tội nghiệp .

- Bác ơi ! Con van bác mà . Con thương em Phương thật lòng , xin bác đừng chia rẽ hai đứa tụi con ?

Ông Vinh nhìn Quang , nhướng mắt :

- Bộ cháu không muốn rước dâu sao hả ? Phương có nhà cửa , có gia tiên , dù sao trước khi làm vợ cháu , nó phải lạy xuất gia đó nha ?

Quang chợt hiểu , mắt hắn sáng rỡ . Ôm Mỹ Phương trong tay , hắn xoay cô nhỏ đến chóng mặt . Sau đó buông cô nhỏ xuống đất , hắn rập chân , nói lớn :

- Dạ , con thành thật cám ơn nhạc gia .

Cả nhà đều cười . Trong lúc mọi người bàn chuyện đám cưới sôi nổi không chú ý đến Quang , hắn kéo tay Mỹ Phương chạy ra vườn hoa , hai đứa cùng ngồi trên chiếc ghế xích đu , khẽ đung đưa , Quang nói :

- Có lẽ ông trời đã định sẵn em là của anh , cho nên tự dưng ngày đầu tiên gặp em , anh đã muốn gọi em bằng hai tiếng . . . . . .

- Hai tiếng gì ?

- "Nương tử" .

Mỹ Phương xô vào ngực Quang :

- Có phải không đó , hay ông thích gọi tôi là "con mèo Nhật" , "con nhím con" hay là một "cơn ác mộng" chứ ?

Quang kéo tay Mỹ Phương , hắn cười cười :

- Mấy từ đó bây giờ đều không còn hợp với Phương nữa . Bây giờ anh phải gọi Phương là "má sắp nhỏ" mới đúng .

Phương đỏ mặt , cô đánh lung tung vào ngực Quang . Bằng một bàn tay , Quang đã gom gọn hai tay Phương , ghì nhẹ một cái , cô nhỏ ngã vào lòng hắn . Mỹ Phương cố nhoài người lên , chạm phải nụ cười chúm chím trêu chọc của Quang . Hắn nheo mắt :

- Đúng không , "má sắp nhỏ của anh" ?

Mỹ Phương không thế thoát ra khỏi cánh tay như hai cái càng cua khổng lồ của Quang . Quang lại dịu dàng siết lấy Phương , Quang không hôn Phương , chỉ bắt cô đối diện ánh mắt nheo nheo của hắn . Trước khi yêu hắn , cô đã thừa biết rồi mà . Quang đôi khi dễ ghét như một ông ngáo ộp , đôi khi Quang đáng yêu như một ông bé con . Quang của cô là như vậy , như vậy mới là Quang của cô .

Hết

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Danh Sách Chương


Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám