Vào một buổi chiều ngày tháng không còn nhớ, tôi một mình đến rạp Casino xem phim ”Hiệp sĩ mù nghe gió kiếm” tập 6 . Đây là bộ phim nhiều tập, đã xem tập này thì không thể không chờ xem tập khác. Nói chung là tập nào cũng hấp dẫn. Trong 6 tập có đoạn hiệp sĩ mù xuất kiếm giải cứu cho một nàng Kiều xinh đẹp. Cứ mỗi tuyệt chiêu xuất ra là nghe có một tiếng nói bình giả ca ngợi. Đường kiếm như có thêm sức mạnh mỗi lúc một uyển chuyển huy hoàng hơn. Sau khi cứu được nàng Kiều, hiệp sĩ mù quay về phía tiếng nói vái tay chào hỏi. Hoá ra bên vệ đường dưới gốc cây to có một người mù khác đang ngồi xếp bàn, trên hai chân có cây đàn bọc trong bao vải gác ngang. Người nghệ sĩ mù có nhã ý chơi một bản đàn tặng hiệp sĩ mù. Hai người bèn kéo nhau vào một khu rừng gần đấy. Hình như rừng vào thu nên các cành đều trơ lá, chỉ thấy một đám lá vàng đỏ trải dài trên mặt đất. Hai người ngồi tựa vào hai gốc cây đối diện nhau. Tiếng đàn cất lên như một lời than thở ngậm ngùi về đất trời, về kiếp người. Tiếng đàn nửa chừng bỗng đứt giây. Người nghệ sĩ mù nói : có kẻ bất thiện dang nghe lén. Quả đúng như vậy, có một tên gian đang rình rập hiệp sĩ mù. Thế là hai người lặng lẽ chia tay.
Hết phim, tôi tản bộ ngang trên đường phố. Không hiểu sao cái đoạn phim ngắn ngủi ấy khiến tôi buồn buồn. Chiều tôi về nhà, sau khi ăn, tôi ngồi đọc lại cuốn “ Zorba le Grec”. Đến đoạn Zorba than thở : “ Chim đa đa ơi thôi đừng hót nữa, tiếng hót mày làm tan nát tim ta”, tôi bỗng gập sách lại và không đọc nữa. Có một cái gì đó thật trùng hợp trong cùng một buổi chiều. Một nỗi buồn hay một điều gì đó gần với sự rời xa ly biệt đang cựa mình thức dậy trong tôi.Tôi lại ra đường tìm một góc quán quen thuộc ngồi. Trên đường trở về nhà, trong đầu bỗng vang lên một tiếng hát. Tôi lập đi lập lại nhiều lần trong đầu, hát thành tiếng khe khẽ. Đến khi về nhà ghi lại thì bài hát đã gần như hoàn chỉnh. Sáng hôm sau mang hát cho một số bạn bè nghe, hầu như ai cũng thích.
Đó là câu chuyện sự ra đời của bài “ Cát bụi”.
Mỗi bài hát đều bắt nguồn từ một duyên cớ nào đó. Có khi từ một câu chuyện không đâu.
Bây giờ thì người hiệp sĩ mù kia đã chết rồi. Khoảng hai năm nay. Người viết Zorba đã qua đời dĩ nhiên con chim đa đa kia cũng đã chết. Và nếu Zorba là một con người có thật được Nikos Kazantzakits tỉểu thuyết hoá thì nay ông cũng mất rồi.
“ Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi…”
Thời gian đã nghiền nát tất cả thành cát bụi hết rồi.
Tạp chí Thế Giới Âm Nhạc, số 1-1998
Sách - Truyện Khác
Nhìn Lại Cuộc Khởi Nghĩa Của Anh Hùng Dân Tộc Nguyễn Trung Trực
Bùi Thụy Đào Nguyên
Nhìn Lại Cuộc Khởi Nghĩa Láng Linh – Bảy Thưa
Bùi Thụy Đào Nguyên
Nhà Văn Nữ Nguyễn Ngọc Tư
Trần Hữu Dũng
Nhà Văn Y Ban
nhiều tác giả
Nhà Văn Vũ Trọng Phụng
nhiều tác giả
Nhà Văn Võ Hồng
nhiều tác giả
Nhà Văn Võ Hồng
V.T
Nhà Văn Triệu Bôn
nhiều tác giả
Nhà Văn Thạch Lam
nhiều tác giả
Nhà Văn Tạ Duy Anh
nhiều tác giả
Nhà Văn Nguyễn Mộng Giác
Nguyễn Khắc Phê
Nhà Văn Nguyên Hùng
nhiều tác giả
Nhà Văn Nguyễn Đông Thức
nhiều tác giả
Nhà Văn Nguyễn Công Hoan
Lê Minh
Nhà Văn Ngô Ngọc Bội
nhiều tác giả
Nhà Văn Hồ Biểu Chánh
nhiều tác giả
Nhà Văn Hans Christian Andersen
Thu Phong
Nhà Văn Hà Bình Nhưỡng
nhiều tác giả
Nhà Văn Hà Ân
nhiều tác giả
Nhà Thơ Vũ Duy Chu
nhiều tác giả



