Những Kẻ Điên Rồ Phải Chết

Chương 28
Tác Giả: Mario Puzo

Trong mấy tuần lễ đầu tiên ở Hollywood, tôi bắt đầu nghĩ về nó như là Miền đất của loài bọ ngựa.

Một tỉ dụ dí dỏm, ít ra là đối với tôi, dầu là có hơi trịch thượng tí cũng chả sao.

Bọ ngựa là một loài vật mà con cái khoái xơi thịt đồng loại khác phái và động tác tính dục kích thích sự thèm ăn của nàng đến độ vào giây phút cuối khi vừa lên đến tột đỉnh khoái lạc thì chàng cũng vừa kịp thấy cái đầu mình bay vèo vào bụng nàng?

Nhưng trong quá trình tiến hoá kỳ diệu của vạn vật có chàng bọ ngựa tinh khôn đã biết quan sát và đúc kết từ những kinh nghiệm thương đau của các bậc cha chú và quý đàn anh, để nảy sinh ra sáng kiến mang một tí lương thực làm vật cống tiến, bọc trong một cái mạng tiết ra từ chính thân xác chàng ta. Trong khi nữ sát thủ bận rộn lột cái màng đó ra để thưởng thức món hấp dẫn bên trong thì chàng cưỡi lên nàng, giao hoan lia lịa theo nhịp điệu rock-rap khẩn trương, và biến đi trước khi tình huống có nguy cơ trở nên bi thảm!

Một chàng bọ ngựa khác đã hình dung rằng chàng ta chỉ cần tiết ra một cái màng khá dày bọc kín một hòn cuội nhỏ hay bất cứ cái thứ linh tinh gì cũng được. Trong một cuộc tiến hoá "đại nhảy vọt", một chàng bọ ngựa đã thoát xác biến thành một nhà sản xuất điện ảnh của Hollywood. Khi tôi kể chuyện này cho Malomar nghe, anh chàng nhăn mặt nhíu mày nhìn tôi bằng cái liếc đểu rồi cười.

- Được rồi. - anh ta nói - Thế anh có sẵn sàng gieo Thái sơn nhẹ tựa hồng mao, đem thân anh hào ném vào âm đạo hay không?

Phản ứng đầu tiên của tôi là dứt khoát khẳng định: "Không bao giờ!", nhưng rồi tôi kiềm lại được và chỉ nhè nhẹ lắc đầu, xin được miễn bình luận.

Lúc đầu hầu như mọi người tôi gặp đều nghĩ tôi như một kẻ sẵn sàng ngáng chân kẻ khác để thành công. Và khi càng ở lâu tôi càng bị ấn tượng bởi nỗi đam mê của những người dính dáng đến việc làm phim. Họ thực sự mê thích công việc đó. Từ những cô gái phụ việc, các cô thư ký, kế toán, quay phim, chuyên viên kỹ thuật, nam nữ diễn viên, các giám đốc bộ phận và cả các nhà sản xuất. Họ đều nói "bộ phim tôi làm". Họ đều tự coi mình là nghệ sĩ. Tôi để ý thấy là những kẻ duy nhất có liên hệ đến phim ảnh mà không nói theo cách đó, thường là những người viết kịch bản phim. Có lẽ là do ai cũng viết lại kịch bản của họ. Mọi người bỏ vào đấy một tí.

Ngay cả cô đánh máy cũng có thể thay đổi vài dòng hoặc là vợ của một diễn viên sẽ viết lại phần của chồng mình đóng và anh ta đem đến, ngày hôm sau, và nói rằng đó là cách anh ta nghĩ rằng nhân vật đó phải diễn như thế. Tất nhiên việc viết lại đó chỉ nhằm phô trương tài nghệ của anh ta hơn là phục vụ cho ý đồ của bộ phim. Thật là dễ giận đối với nhà văn. Ai ai cũng muốn xía vào công việc của anh ta.

Sự kiện ấy khiến tôi nghĩ rằng làm phim là một hình thức nghệ thuật có tính "tài tử" ở mức độ cao nhất bởi vì những thứ trung gian có tác động quá lớn. Bằng cách sử dụng và điều phối các hình ảnh, trang phục, âm nhạc và một tuyến truyện kể đơn giản, những con người chẳng có tí tài năng nào cũng có thể tạo ra những tác phẩm nghệ thuật. Nhưng có lẽ nói thế là đi quá xa. Song ít ra là họ cũng có thể sản xuất một cái gì đó đủ tốt để họ thấy mình cũng quan trọng, cũng có một giá trị nào đó.

Phim ảnh có thể đem lại cho người ta những khoảng thời gian giải trí đầy hứng thú và khiến người ta xúc động. Nhưng phim ảnh chỉ có tác dụng giáo dục rất hạn chế. Phim ảnh đâu có thể đào sâu vào tâm trí nhân vật như tiểu thuyết. Nó không giáo dục được cho ta như sách vở có thể dạy ta. Nó chỉ có thể giúp bạn cảm nhận chứ không cho bạn hiểu được đời sống. Phim ảnh có tính ma thuật đến độ nó có khả năng đem lại một thứ giá trị nào đó cho hầu như bất cứ cái gì. Đối với nhiều người, phim ảnh gần như là một thứ ma luý, một thứ cocaine nhưng vô hại. Đối với nhiều người khác, nó có thể là một phương thức trị liệu công hiệu. Ai mà chẳng muốn ghi lại cuộc đời đã qua của mình hay những đường nét tương lai như họ muốn chúng là thế, để có thể yêu mình?

Dù sao, điều đó cũng rất gần với cái thế giới điện ảnh như tôi hình dung vào thời ấy. Về sau, chính mình cũng có phần mê thích, tôi đã nghĩ rằng có lẽ đó là một quan điểm quá khắc nghiệt và mang tính thời thượng.

Tôi ngạc nhiên về việc nỗi say mê làm phim tác động đến mọi người mạnh đến thế. Tất cả những người làm việc trong ngành điện ảnh đều dấu tranh để kiểm soát chúng. Từ những giám đốc sản xuất, các minh tinh, những nhà nhiếp ảnh đến chuyên viên studio

Tôi ý thức răng điện ảnh là nghệ thuật có sức sống mạnh nhất của thời đại chúng ta và tôi ganh tị chuyện đó. Trong mọi khuôn viên đại học, các sinh viên, thay vì viết tiểu thuyết, lại đang thực hiện những cuốn phửn của họ. Và bỗng nhiên tôi chợt nghĩ rằng có lẽ việc sủ dụng phim không phải là một nghệ thuật.

Rằng nó là một hình thức trị liệu. Ai cũng muốn kể lại câu chuyện đời mình, những cảm xúc, những ý nghĩ riêng tư của mình. Thế nhưng có bao nhiêu quyển sách đã được in ra vì lí do đó? Song tính ma thuật trong sách, trong tranh hay trong nhạc không mạnh lắm. Điện ảnh liên hợp được mọi ngành nghệ thuật, có sức lôi cuốn không thể cưững lại được. Với kho khí tài hùng hậu đó, không thể làm ra một cuốn phim dở được. Người ta có thể là một con lừa lớn nhất thế giới, tuy thế vẫn làm được một phim hấp dẫn như thường. Cho nên chẳng có gì lạ khi ta thấy ngành làm phim mang lại nhiều tính gia đình trị như vậy. Người ta có thể để một thằng cháu viết kịch bản, biến một cô gái thành ngôi sao, cho đứa con mình làm trưởng studio. Điện ảnh có khả năng nhào nặn bất cứ người nào trở thành một nghệ sĩ. Và điện ảnh còn có khả năng trị liệu, thanh lọc con người khỏi bạo lực.

Có thể một ngày nào đó, một trong những phương cách điều trị hữu hiệu nhất cho người bị rối loạn cảm xúc là đẻ cho họ làm phim kể chuyện đời mình, để ho có thể giải toả những ức chế tâm lý! Ôi trời, hãy nghĩ đến tất cả những kẻ chuyên nghiệp trong ngành phim ảnh đã từng điên hoặc gần như điên. Các nam nữ diễn viên chắc chắn là có thể kiểm tra.

Mà điên có thế là một trong những yếu tố giúp con người ta sáng tạo nghệ thuật? Bởi người điên không nhìn đời theo cách bình thường, khiến cho người ta thấy đời nhạt nhẽo vô vị, mà nhìn theo kiểu người điên - nghĩa là bất thường - và nhờ đó khám phá ra những chiều kích mới lạ, đáng cho ta say mê, thích thú? Vậy thì, có mất gì đâu, nếu ai cũng nhảy vào làm phim? Mọi người đều có thể trở thành một nghệ sĩ ngang xương! Khỏi cần đến tài năng, mà cũng khỏi cần đến quý vị y sĩ tâm thần. Cứ để cho người ta được xả ga mọi dồn nén, mọi lệch lạc tâm sinh lý vào các cuốn phim tự sản tự tiêu và thế là sau đó người ta sẽ tìm lại được trạng thái tâm lý hài hoà, lành mạnh. Tốt quá đi chứ, đúng không nào?

Tất cả những người đó, đều khó ưa, không bao giờ hiểu rằng bạn phải làm cho mình đáng yêu mới được người ta yêu, tuy vậy mặc dù tính ái ngã, tính trẻ con, tính vị kỷ của họ, bây giờ họ có thể dự phóng hình ảnh nội tại của họ thành một ngoại hình đáng yêu trên màn ảnh. Làm cho họ thành đáng yêu như những chiếc bóng mờ, lung linh, phi thực. Và tất nhiên, bạn có thể nói rằng mọi nghệ sĩ đều làm như thế? Nhưng ít ra họ cũng phải có vài năng khiếu thiên bẩm, vài tài khéo nào đó trong nghệ thuật đem lại hứng thú hay hiểu biết sâu xa hơn.

Nhưng với phim ảnh thì mọi chuyện đều có thể mà không cần tài năng, thiên bẩm gì cả. Người ta có thể thấy một tay nhà giàu làm cuốn phim kể lại câu chuyện đời mình và không cần sự giúp đỡ của một đạo diễn tài ba, nhà văn lớn, ngôi sao tiếng tăm vân vân và vân vân; chỉ cần ma lực của phim ảnh đủ làm cho anh ta trở thành một nhân vật dáng kể. Tương lai xán lạn của phim ảnh cho tất cả những người này, đó là phim ảnh có thể được thực hiện không cần đến tài năng. Điều này không có nghĩa tài năng không giúp cho việc làm phim tốt hơn.

Bởi vì chúng tôi cùng chung vai sát cánh để chuyển thể điện ảnh cuốn tiểu thuyết của tôi, nên Malomar và tôi có rất nhiều thời gian ở bên nhau, nhiều khi đến khuya, trong căn nhà dành cho ông trùm của anh ở phim trường mà tôi thấy rất thiếu tiện nghi.

Quá thừa cho một người, tôi nghĩ. Những căn phòng mênh mông với phần nội thất nặng nề, sân quần vợt, bể bơi và ngôi nhà rời làm phòng chiếu. Một đêm nọ, anh đề nghị chiếu một phim mới và tôi nói với anh rằng tôi chẳng mê phim lắm. Sự thiếu nhiệt tình của tôi làm anh hơi cáu:

- Anh nên biết rằng chúng ta sẽ làm tốt hơn rất nhiều cho kịch bản phim của anh nếu anh không quá khinh thường việc làm phim, - anh ta nói.

Điều đó làm tôi hơi sửng sốt. Vì một là tôi vẫn tự phụ rằng phong cách của tôi rất tốt, đâu thể để lộ một điều như thế. Đàng khác là tôi có niềm tự hào nghề nghiệp trong công trình của tôi thế mà anh ấy lại bảo tôi xem thường. Thêm một điều nữa, tôi đã bắt đầu kính trọng Malomar. Anh là giám đốc sản xuất kiêm đạo diễn và anh có quyền lấn lướt tôi trong khi chúng tôi cùng làm việc với nhau, nhưng anh không hề làm như thế. Và khi anh đưa ra gợi ý để thay đổi một tình tiết hay diễn biến của kịch bản, thường là anh có lý. Còn khi anh sai và tôi có thể dùng lý luận để chứng minh và anh chịu nhường tôi ngay. Nói tóm lại là anh không hề trùng hợp với mọi ý niệm có trước của tôi về Miền đất của loài Bọ ngựa.

Vì thế thay vì xem phim hoặc làm việc về kịch bản phim, tối đó chúng tôi lại tranh luận với nhau.

Tôi nói với anh tôi cảm nhận thế rlào về công nghiệp điện ảnh và những người trong ngành. Tôi càng nói thì Malomar càng bớt giận và cuối cùng anh mỉm cười.

- Cậu nói chuyện giống như một Thị Hến không còn khả năng câu khách được nữa vậy, - Malomar nói. - Điện ảnh là một hình thức nghệ thuật mới, cậu đang lo nghề của cậu trở thành lỗi thời. Cậu ganh tị phải không?

- Điện ảnh không thể so sánh với tiểu thuyết, - tôi nói. Điện ảnh không bao giờ thể hiện được những gì mà các cuốn sách thể hiện.

- Chuyện đó không quan hệ gì, - Malomar nói. - Hiện nay và cả trong tương lai, điện ảnh là cái người ta thích. Còn những câu chuyện của cậu về các nhà làm phim và ngoa dụ con bọ ngựa đều là chuyện cứt bò. Cậu đến đây trong vài tháng và cậu phê phán vung vít mọi người với những phát biểu linh tinh vô tổ chức! Cậu hạ bệ hết, san bằng hết. Nhưng nghề nào cũng thế thôi, họ đều quơ củ cà rốt trên cây gậy. Hẳn rồi, dân làm phim đều tàng tàng, dở hơi, hẳn rồi, họ bịp, hẳn rồi họ dùng tình dục như món hàng trao đổi nhưng rồi sao nào? Điều cậu lờ đi đó là, tất cả bọn họ, nhà sản xuất cũng như người viết bch bản các giám đốc và diễn viên, đều phải trải bao nhiêu kinh nghiệm, đau đớn. Họ học nghề hàng bao năm trời và lao động nặng nhọc hơn bất kỳ người nào khác, theo như tôi biết. Họ thực sự có năng khiếu và thiên bẩm và dù cậu nói gì thì nói, vẫn cần có tài năng và ngay cả thiên tài nữa để làm một bộ phim hay. Những nam nữ diễn viên giống như những bộ binh trên chiến trường. Họ phải chứng tỏ mình là nghệ sĩ thực thụ, họ phải biết nghề của họ. Rồi còn đạo diễn và nhà sản xuất. Đối với đạo diễn, hẳn là tôi khỏi phải nói gì nhiều để bênh vực hay đề cao vai trò của họ. Đó là công việc nặng nhọc nhất trong nghề này, ai cũng thừa nhận. Nhưng nhà sản xuất cũng có chức năng không kém nhọc nhằn. Họ giống như những người thuần hoá sư tử trong sở thú hay trong gánh xiếc. Cậu có biết làm một bộ phim là thế nào không? Trước tiên cậu phải "hôn mười cái mông" của quý vị trong hội đồng quản trị hành chánh của hãng phim để thuyết phục họ chịu mở hầu bao. Rồi cậu phải vừa làm mẹ vừa làm bố cái đám "sao" ưa trở chứng trái nết, hay làm mình làm mẩy, thích giận lẫy vô lối, để lấy sự cưng chiều của cậu làm thước đo giá trị của họ. Cậu phải tạo điều kiện sinh hoạt, làm việc sao cho cả đoàn thấy thoải mái, bằng không họ sẽ cho cậu chết đứ đừ với các trò giả ốm để trốn việc, mè nheo chuyện giờ giấc lao động. Và rồi cậu còn phải ngăn ngừa họ ngáng chân nhau, chơi xỏ nhau trong diễn xuất và cả trong sinh hoạt. À này, tôi không ưa Moses Wartberg, nhưng tôi thừa nhận rằng ông ấy có năng khiếu về tài chánh giúp ích rất nhiều cho việc làm phim. Tôi tôn trọng tài năng đó của ông cũng ngang bằng với việc tôi khinh thường cái "gu" nghệ thuật của ông ấy. Và tôi luôn luôn phải tranh đấu với ông ta, trong tư cách là đạo diễn và nhà sản xuất. Và tôi nghĩ ngay cả anh cũng sẽ thừa nhận rằng có vài bộ phim của tôi xứng đáng được gọi là tác phẩm nghệ thuật.

- Ít ra thì cũng chỉ nhảm nhí có một nửa, - tôi đáp.

Malomar nói:

- Cậu vẫn tiếp tục hạ thấp phẩm giá của những nhà sản xuất. Nhưng mà này, nói cho cậu hay, họ chính là những người lắp ráp hình ảnh để tạo nên bộ phim hoàn chỉnh đấy. Và họ làm điều đó bằng cách tốn cả hai năm trời đi hôn đít hàng trăm em bé khác nhau, các em bé tài chánh, các em bé diễn viên, các em bé giám đốc, các em bé nhà văn. Và các nhà sản xuất còn phải chịu bao điều khổ nhục khác nữa. Có lẽ đó là lý do họ thường có cái "gu" nghệ thuật rất tệ. Tuy vậy phần lớn họ tin vào nghệ thuật hơn là tài năng. Hoặc là trong sự phóng túng của nó. Bạn không bao giờ thấy một nhà sản xuất không xuất hiện ở các lần phát giải của Hàn lâm viện để lãnh Oscar.

- Đó chỉ là tính tự tôn chứ đâu phải niềm tin vào nghệ thuật, - tôi nói.

- Ôi dào, bố sư khỉ cái nghệ thuật đéo bậy của cậu, - Malomar nói. - Hẳn rồi, trong hàng trăm phim mới có một phim đáng giá. Thế còn sách thì sao?

- Sách có một chức năng khác, - tôi nói kiểu phòng thủ. - Phim ảnh chỉ có thể phô bày mặt ngoài mà thôi.

Malomar nhún vai:

- Cậu đúng là một cái gai nhọn đâm vào mông thiên hạ.

- Phim ảnh không phải là nghệ thuật. - Tôi nói. - Đó là những trò ma thuật để mê hoặc đám con nít. - Tôi nói mà chỉ tin vào điều mình nói một cách nửa vời thôi.

Malomar thở ra:

- Không chừng cậu nói đúng đấy. Mọi hình thức chẳng qua đều là ma thuật cả, đếch có cái gì là nghệ thuật đâu. Chỉ là một trò bịa đặt giúp người ta quên đi ám ảnh của nỗi chết không rời đấy thôi.

Điều đó không đúng nhưng tôi chẳng buồn phản bác. Tôi biết Malomar gặp rắc rối từ khi anh bị suy tim và tôi không muốn nói rằng đây là cái đã tác động lên anh. Tôi vẫn tin rằng nghệ thuật giúp người ta hiểu nên sống như thế nào.

Vâng, đúng là anh chưa thuyết phục được tôi, nhưng sau đó tôi đã nhìn quanh mình với con mắt ít thành kiến hơn. Nhưng có điều anh đã nói đúng. Tôi ganh tị với điện ảnh. Công việc quá dễ dàng, mà sự đãi ngộ lại quá hậu hĩnh, danh tiếng nhanh chóng lan truyền đến chóng mặt. Tôi ghét ý tưởng quay về ngồi đơn độc trong phòng để viết tiểu thuyết. Bên dưới tất cả sự khinh mạn ngạo nghễ kia là lòng ganh tị trẻ thơ.

Nó là một cái gì mà tôi sẽ không bao giờ có thể thực sự tham dự vào; tôi không có tài năng và tính khí thích hợp. Tôi sẽ vẫn luôn khinh thường nó, trong một cách nào đó, nhưng vì những lý do mang tính thời thượng hơn là vì đạo lý.

Tôi đã đọc tất cả về Hollywood và với Hollywood thật sự tôi muốn chỉ công nghiệp điện ảnh. Tôi đã từng nghe nhiều nhà văn, tiêu biểu là Osano, quay về với Bờ Đông và chửi rủa các phim trường, gọi các nhà sản xuất điện ảnh là những tên bắng nhắng tồi tệ nhất thế giới, những tay trưởng studio là những kẽ thô lỗ, hạ cấp, nói chung giới làm điện ảnh là những người đổi trắng, thay đen, nguỵ tạo ra một thế giới nháo nhào, chẳng còn biết đâu là thực giả. Vâng, họ trở về từ Hollywood như thế nào thì bây giờ tôi lại đi vào chốn đó như thế ấy.

Tôi vẫn tự tin một cách quả quyết là mình đủ khả năng chế ngự nó. Khi Doran đưa tôi đến gặp Malomar lần dầu, tôi điểm huyệt họ trúng phóc.

Houlinan dễ tính. Nhưng Malomar "đa phức" hơn tôi tưởng. Còn Doran là một bức biếm hoạ. Nhưng nói thực là tôi thích Doran và Malomar. Còn Houlinan với tôi thì "nhất kiến khả dội". Cái bản mặt của lão ta đối với tôi sao mà khó ưa. Nên khi lão bảo tôi chờ chụp hình chung với Kellino, hầu như tôi đã sừng sộ bảo lão hãy cút xéo. Tôi ghét phải chờ đợi ai và cũng không hề muốn bắt ai phải chờ đợi mình.

Điều khiến cho Hollywood trở nên mê hoặc đó là tất cả những chủng loại khác nhau của đám bọ ngựa.

Những chàng trai với thẻ phẫu thuật cắt ống dẫn tinh với những thùng đựng phim dưới tay, với các kịch bản và cocaine trong các căn hộ studio của họ, hy vọng làm ra những bộ phim, săn tìm những cô gái trẻ tài năng và những chàng trai để diễn thử vai và làm tình để giải khuây trong khi chờ đợi. Rồi có những nhà sản xuất trung thực với văn phòng trong phim trường và một cô thư ký, thêm một trăm ngàn đô-la trong quỹ phát triển.

Những nhà sản xuất này qua một ngày để phỏng vấn các cô nàng muốn tranh nhau làm diễn viên. Họ nghĩ về công việc này rất nghiêm túc và không hề có ý tưởng rằng đối với nhà sản xuất, việc này chỉ là một cách để giết bớt buổi chiều và nếu gặp may, có em chịu vi vu một phát để giúp họ ngon miệng hơn trong buổi tối. Nếu họ thực sự thấy em nào có triển vọng, họ sẽ đưa em đi ăn trưa nơi nhà hàng ăn của phim trường và giới thiệu em với những nhân vật nặng kí đi ngang qua. Quí vị này thường rất bận rộn, trừ phi cô gái có vẻ thật đặc biệt. Và rồi nàng có thể được đóng thử.

Các cô gái hay các chàng trai hiểu trò chơi, biết rằng nó là một phần của vòng quay cố định, nhưng họ cũng biết rằng người ta có thể gặp may. Thế là họ săn tìm cơ hội với nhà sản xuất, với đạo diễn, với minh tinh, song nếu như họ thực sự biết nghề và có chút đầu óc, họ sẽ không bao giờ đặt hi vọng vào một nhà văn. Giờ đây tôi mới nhận ra Osano đã phải cảm thấy cay đắng như thế nào.

Nhưng một lần nữa, tôi vẫn luôn hiểu rằng đây là một phần của cạm bẫy. Cùng với tiền bạc, những dãy phòng sang trọng, sự phỉnh nịnh tâng bốc, không khí trí tuệ của các cuộc hội thảo phim trường và cảm thức quan trọng khi làm một bộ phim lớn.

Vì thế tôi thực sự chưa bao giờ bị mắc câu. Nếu tôi hơi nổi máu, tôi bay đến Vegas và vui đùa cho "hạ hoả". Cully luôn luôn gửi đến một nàng "câu móc" loại ngon lành đến phòng tôi. Nhưng luôn luôn tôi từ chối. Không phải vì tôi hợm mình, cao đạo gì và dĩ nhiên là tôi cũng bị cám dỗ. Nhưng tôi thích chơi cờ bạc hơn và có mặc cảm tội lỗi với bu nó và mấy đứa nhỏ nếu mình quan hệ linh tinh.

Qua hai tuần lễ ở Hollywood chơi tennis, tôi đi ăn tối ở nhà hàng với Doran và Malomar, đi dự các party. Các buổi party ấy rất hào hứng. Tại một buối, tôi gặp một ngôi sao đã mờ mà xưa kia đó là một ảo tượng để thủ dâm của tôi thuở thiếu niên. Nàng ta giờ đây có lẽ đã vào tuổi năm mươi nhưng trông còn ngon mắt nhờ những cú giải phẫu thẩm mỹ tài ba và những trợ cụ hữu hiệu cho nhan sắc. Nhưng nàng ta hơi đẫy đà với khuôn mặt phì phị vì rượu. Nàng ta đã ngà ngà say và đang gạ gẫm để "phất cờ" với bất kỳ anh chàng hay cô nàng nào tại buổi party nhưng chẳng ai thèm.

Và đây là cô gái mà lúc trước hàng triệu thanh thiếu niên Mỹ si mê thèm muốn (trong đó có cả tác giả, vào những lúc cô đơn tìm vui một mình) Tôi thấy điều này cũng ngồ ngộ, hay hay. Ôi thời gian quả là tên bạo chúa Attila man rợ. Nơi nào vó ngựa nó đi qua, tình yêu (và cả sự thèm muốn) không bao giờ mọc lại.

Các cuộc party đó nói chung là khá vui vẻ và thân mật. Với những khuôn mặt quen biết của các nam nữ diễn viên. Những tay đại lý đầy ắp ve tự tin. Những nhà sản xuất duyên dáng, những đạo diễn quyền uy. Tôi phải nói rằng họ duyên dáng và khả ái hơn tôi nhiều trong các party đó. Và rồi tôi yêu cái khí hậu êm dịu, ấm áp một cách dễ chịu và thoang thoảng hương thơm nơi đây.

Tôi yêu những đường phố và cây cọ toả bóng của Beverly Hills và tôi thích lang thang quanh Westwood với các rạp chiếu phim và những nam nữ sinh viên là những kẻ hâm mộ điện ảnh với những cô gái thực sự là rất xinh. Tôi hiểu ra tại sao hầu hết các tiểu thuyết gia những năm 1930 đều bán tống sách vở đi. Tội gì mà phải mất năm năm cặm cụi miệt mài viết ra cuốn tiểu thuyết chỉ đem lại có hai ngàn đô-la nhuận bút trong khi người ta có thể sống đời thoải mái ở nơi đây và làm ra số tiền đó chỉ trong một tuần?

Ban ngày tôi sẽ làm việc trong văn phòng riêng của tôi, có những cuộc hội ý về kịch bản với Malomar, ăn trưa ở nhà ăn tập thể, tản bộ một lúc và xem chiếu một phim tư liệu.

Bữa ăn trưa ở nhà ăn tập thể thật vui. Bạn gặp được tất cả những người trong phim và dưởng như mọi người đều đã đọc quyển sách của tôi, ít ra là họ nói như vậy. Tôi ngạc nhiên là đám diễn viên, nam cũng như nữ, thực sự là rất ít nói. Họ chịu lắng nghe.

Các nhà sản xuất nói nhiều nhất. Các đạo diễn luôn bận rộn, thường có ba hoặc bốn phụ tá đi kèm. Chỉ có đám chạy hiệu là có vẻ thư thả. Cuộc sống ở đây không tệ nhưng tôi vẫn nhớ New York. Tôi nhớ Vallie và lũ nhóc và tôi nhớ những bữa ăn với Osano. Có nhiều đêm tôi đáp máy bay đi Vegas giải trí đôi chút, ngủ nghỉ rồi sáng sớm hôm sau lại quay về.

Rồi một ngày nọ ở phim trường sau khi tôi đã đi lại giữa New York và Los Angeles mấy lần. Doran mời tôi đến dự party tại căn nhà thuê của anh ở Malibu.

Một party thiện chí nơi đó các nhà phê bình điện ảnh, các nhà văn viết kịch bản phim và những người sản xuất hoà mình với đám nam nữ diễn viên và các đạo diễn. Tôi chẳng có việc gì hay hơn để làm và cũng không thấy thích đi Vegas, thế là tôi đến dự party của Doran và tại đó lần đầu tiên tôi được dịp hạnh ngộ Janelle.

Mario Puzo

Những kẻ điên rồ phải chết

Chương 29

Đó là một trong những cuộc họp mặt thân mật vào ngày chủ nhật tổ chức tại một ngôi nhà ở Malibu có một sân tennis với một hồ bơi lớn, nước nóng bốc hơi. Ngôi nhà chỉ cách ly với đại dương trước mặt bởi một dải cát mỏng. Mọi người đều mặc thường phục.

Tôi để ý thấy phần lớn đàn ông ném chìa khoá xe của họ lên bàn ngay nơi phòng tiếp tân và khi tôi hỏi Eddie Lancer về chuyện đó, anh bảo tôi rằng ở Los Angeles, quần đàn ông được cắt khéo đến độ người ta không thể bỏ cái gì vào trong túi quần được.

Trong lúc qua các căn phòng tôi nghe được những mẩu đối thoại thú vị. Một ả dáng cao, gầy, da sẫm, trông rất hiếu chiến đang ngả ngốn với một nhà sản xuất phim đẹp trai đội một cái mũ kiểu đi thuyền thể thao. Một ả tóc vàng lùn tịt, loắt choắt nhào đến họ và nói với ả kia:

- Này, đừng có mà sờ soạng chồng ta, nếu không ta sẽ tống cho mi một cú đấm vào ngay cái lỗ đấy!

Anh chồng mặt đờ ra, nói lắp bắp:

- Ờ, ờ ờ, được được thôi. Cô ấy cũng khô… ông, không xài nhiều nhiều đâu.

Đi qua một phòng ngủ, tôi thấy một cặp trần truồng như nhộng từ đầu đến chân và nghe một giọng lập nghiêm:

- Thôi, lên đây.

Tôi nghe giọng một anh chàng dường như là giọng của một tiểu thuyết gia ở New York:

- Ồ chuyện làm phim ấy à. Nếu bạn tạo được một danh tiếng là một nha sĩ giỏi, họ sẽ để cho bạn mổ óc đấy.

Tôi nghĩ, lại thêm một anh văn sĩ bất mãn.

Tôi lang thang bên ngoài, khu đậu xe gần Xa lộ Bờ Thái bình dương và thấy Doran với một nhóm bạn đang trầm trồ nhìn ngắm chiếc Stutz Bearcat mà ai đó vừa nói với Doran là nó trị giá đến sáu mươi ngàn đô.

Doran nói:

- Làm sao mà người ta lại có thể để chiếc xe này nằm một chỗ nhỉ? Như thế chẳng khác nào phải đi làm việc ca đêm trong khi mới vừa làm đám cưới với Marilyn Monroe.

Thực ra tôi đến dự party với ý định gặp Clara Ford mà theo nhận định của tôi, là cây bút phê bình điện ảnh trác việt nhất của Mỹ từ trước đến nay. Cô nàng tinh khôn như quỷ sứ, viết ra những câu văn bén như lưỡi dao, đọc sách rất nhiều, xem hầu hết mọi cuốn phim mới và thường nhất trí với tôi đến chín mươi chín trên một trăm bộ phim. Khi nàng khen một phim nào, tôi biết có thể xem phim đó và có thể sẽ thích hoặc chí ít cũng có thể ngồi đến cuối buổi chiếu.

Những bài điểm phim của nàng là đích đến gần nhất mà một nhà phê bình đạt được để hoá thân thành nghệ sĩ, và tôi thích sự kiện là nàng chưa bao giờ yêu sách cái quyền được thừa nhận là người sáng tạo. Nàng hài lòng làm một nhà phê bình.

Ở party, tôi không có nhiều cơ hội để trao đổì ý kiến với nàng nhưng chuyện này cũng không sao. Tôi chỉ muốn xem thực sự nàng là hạng phụ nữ nào. Nàng đến với Kellino và chàng ta giữ cho nàng bận rộn. Và bởi vì đa số người ta bu quanh Kellino, Clara Ford được để ý rất nhiều. Vì thế, tôi ngồi trong một góc và chỉ quan sát.

Clara Ford là một trong những người phụ nữ trông nhỏ nhắn, ngọt ngào, thường bị gán là vô vị thế nhưng khuôn mặt của nàng linh hoạt hẳn lên vì sự sung mãn trí tuệ đến độ trong mắt tôi, nàng vẫn đẹp. Điều khiến nàng hấp dẫn đó là nàng có thể vừa cứng rắn lại đồng thời vừa hồn nhiên, vô tội. Tôi có thể thấy rằng nàng đang vui vẻ ở party. Và nàng biết rằng Kellino đang tính lỡm nàng với cái trò tình ca lãng mạn mà chàng ta diễn có vẻ rất đạt.

Giờ đây Kellino đang tỏ ra rất ư là duyên dáng khả ái với Clara Ford, giống hệt một cảnh mùi mẫn trên màn ảnh xi-nê-ma-xì-cốp! Chàng ta cười má lúm đồng tiền cằm chẻ, trông đĩ trai không chịu được!

Một cái vẻ đĩ trai dễ khiến phụ nữ mê đắm mới chết chứ? Và em Clara, mặc dầu thông minh sắc sảo, nhưng cũng đã bắt đầu lảo đảo, thấy lòng xiêu xiêu hồn nức hương mai

Bỗng dưng một giọng nữ gần tôi cất lên:

- Bạn có nghĩ rằng Kellino sẽ để cho nàng phết anh ta ngay trong cuộc hẹn đầu tiên?

Giọng nói đến từ một cô gái tóc vàng thực sự là rất xinh, một phụ nữ thì đúng hơn vì tôi đoán nàng cũng gần ba mươi. Giống như Clara Ford, chính nét thông minh đã điểm xuyết thêm cho khuôn mặt nàng.

Mặt nàng rất sắc nét với làn da trắng mịn màng, được trang điểm nhẹ và khéo nên trông rất tự nhiên, có vẻ không cần nhiều đến sự trợ lực của các loại mỹ phẩm. Nàng có đôi mắt nâu trông dễ tổn thương, sẵn sàng ánh lên nét vui tươi hồn nhíên như đôi mắt trẻ thơ và cũng dễ dàng nhuốm màu bi kịch như nhân vật Trà Hoa Nữ trong tiểu thuyết của Dumas con. Nếu ai có trách sao nghe có hơi hướm cải lương mùi mẫn, do sự mô tả của một anh chàng si tình thì tôi cũng không phản đối. Có lẽ trong lần đầu gặp nàng, tôi đã không cảm nhận theo cách đó. Điều ấy chỉ đến về sau này.

Còn ngay bây giờ, đôi mắt nâu kia trông có vẻ ranh mãnh. Nàng dường như đang thích thú đứng ra ngoài tâm bão của party. Điều khá bất thường nơi những người đàn bà đẹp, là nàng đang có vẻ hạnh phúc vui sướng của trẻ con khi chúng được để một mình, tuỳ ý muốn làm cái gì chúng thấy hứng thú. Tôi tự giới thiệu và nàng cho tôi biết tên nàng là Janelle Lambert.

Bây giờ tôi nhận ra nàng. Tôi đã từng thấy nàng đóng những vai phụ trong khá nhiều phim và luôn đóng tròn vai diễn. Người ta luôn thích nàng trên màn hình nhưng không ai nghĩ nàng xuất sắc cho lắm. Tôi có thể thấy là nàng ngưỡng mộ Clara Ford và đã hy vọng nhà phê bình điện ảnh đó sẽ nói đôi lời với nàng.

Thế nhưng Clara đã không nói gì nên bây giờ Janelle mới nói xỏ. Ở nơi người đàn bà khác, đó có lẽ là một nhận xét khó ưa nhưng với nàng thì không sao (có lẽ vì tôi thích nàng?).

Nàng biết tôi là ai và nói những điều thông thường về quyển sách mà mọi người vẫn nói. Và tôi vẫn có thái độ lơ đãng thường lệ như thể tôi chỉ nghe những lời khen. Tôi thích cách trang phục của nàng, khiêm tốn, nhưng vẫn có phong cách riêng mà không phải là thứ thời trang quá cao cấp, đắt tiền.

- Mình đến đàng kia đi, - nàng nói.

Tôi nghĩ nàng muốn gặp Kellino, nhưng khi chúng tôi đến đó, tôi thấy nàng cố gợi chuyện với Clara. Nàng nói những lời thông minh dí dỏm, thế nhưng người ta có thể thấy Clara Ford toả ra băng giá bởi vì Janelle quá đẹp, hay là lúc đó tôi nghĩ thế?

Thình lình Janelle quay người và đi xa khỏi nhóm. Tôi bước theo nàng. Nàng vẫn quay lưng về phía tôi nhưng khi tôi bắt kịp nàng ở cửa lớn, tôi thấy nàng đang khóc.

Đôi mắt nàng tuyệt đẹp với từng giọt lệ long lanh, đôi mắt vàng nâu mà về sau tôi khám phá ra rằng nàng mang kính sát tròng và những giọt lệ làm cho đôi mắt trông lớn hơn ra với màu vàng ánh lên và làm nhòe đi đôi chút điểm trang nơi đôi mắt.

- Khi cô khóc, trông cô càng đẹp, - tôi nói.

Tôi đang vô tình lặp lại lời của Kellino trong một vai kép mùi nào đó của anh ta.

- Ồ, anh nói cái đếch gì sặc giọng Kellino vậy, - nàng nói.

Tôi không ưa phụ nữ dùng những từ như "đ." và "cái lỗ l…" hay "đ. mẹ"… Nhưng nàng là người phụ nữ duy nhất tôi từng nghe, đã khiến cho cái từ "đ." có vẻ hóm hỉnh và thân thiện!

Rất có thể là nàng chưa từng thốt ra từ đó cho đến lúc vừa rồi. Có thể vì nàng cười với tôi để cho tôi biết rằng nàng biết là tôi đang bắt chước Kellino. Cái cười của nàng thật hồn nhiên dễ thương, chứ không có vẻ cuốn hút mê hồn.

- Em không biết tại sao mình lại ngốc thế, - nàng nói. - Nhưng em không bao giờ đi đến các buổi party. Hôm nay em đến chỉ vì em biết cô ta đến đây. Em rất ngưỡng mộ cô ta.

- Cô ấy là một nhà phê bình xuất sắc, - tôi nói.

- Ồ cô ấy tinh tế lắm, - Janelle nói. - Có lần cô ấy viết vài nhận định rất dễ thương về em. Và vì thế em đã nghĩ cô ấy mến em. Thế rồi hôm nay cô ấy lại tỏ thái độ khinh khỉnh đối với em. Chẳng vì lý do gì cả.

- Cô ấy có đầy đủ lý do đấy chứ, - tôi nói. - Trước tiên vì cô đẹp mà cô ấy thì không. Và cô ấy có những kế hoạch mồi chài Kellino tối nay, nên cô ta không muốn anh chàng bị phân tâm vì cô.

- Ngớ ngẩn, - nàng nói. - Em đâu có khoái đám diễn viên.

- Nhưng em lại đẹp, - tôi nói. - Mà em còn ăn nói có duyên nữa. Cô ta ghét em là phải.

Lần đầu tiên nàng nhìn tôi với cái vẻ giống như thực sự hứng thú. Tôi đã đi trước nàng. Tôi thích nàng vì nàng đẹp. Tôi thích vì nàng không bao giờ đi dự các party. Tôi thích vì nàng không đến vì những diễn viên như Kellino, những kẻ rất đẹp trai hấp dẫn, ăn mặc thanh lịch sang trọng. Và vì nàng thông minh.

Cũng bởi nàng có thể khóc vì chuyện một nhà phê bình tỏ vẻ khinh khỉnh với nàng trong một buổi party.

Nếu nàng có trái tim dịu dàng đến thế, có lẽ nàng sẽ không hại tôi. Cuối cùng chính tính dễ tổn thương đó nơi nàng khiến tôi mời nàng đi dùng bữa tối và đi xem phim. Tôi không biết Osano có thể đã nói với tôi điều gì. Rằng một người đàn bà nhạy cảm, dễ tổn thương sẽ giết bạn mọi lúc?

Điều buồn cười là tôi không nhìn nàng ở khía cạnh sex. Mà tôi vẫn rất thích nàng. Dù là nàng đẹp và có nụ cười hạnh phúc tuyệt vời kia, ngay cả với nước mắt còn đọng trên mi, nàng thực sự không phải là một người đàn bà sexy, không phải là mẫu phụ nữ "nhất kiến khả cử". Hay bởi tôi quá thiếu kinh nghiệm để nhận ra, tôi vẫn còn là một chàng ngố chưa thấy hết những tiềm năng vô tận nơi người đàn bà, dù đã có vợ con? Bởi vì về sau, khi Osano gặp nàng, ông ta "phán" ràng ông cảm nhận được dục tính nơi nàng giống như một dây điện trần. Khi tôi nói với Janelle về Osano, nàng bảo rằng điều đó chắc là phải xảy ra với nàng sau khi tôi gặp nàng. Bởi vì trước khi gặp tôi nàng kiêng thịt từ lâu. Khi tôi đùa giễu nàng về chuyện đó và tỏ ra không tin nàng, nàng cười rất tươi và hỏi tôi đã từng nghe về các máy rung hay chưa.

Thật buồn cười là một người phụ nữ nói với bạn rằng nàng thủ dâm với một cái máy rung lại kích thích bạn hướng về nàng. Nhưng câu chuyện này cũng dễ hình dung thôi. Hàm ý câu chuyện là nàng không thích chuyện hỗn giao kiểu bạ đâu táp đấy, lung tung, vô nguyên tắc, không chọn lọc, mặc dầu nàng đẹp và sống trong một môi trường nơi đàn ông chạy đuổi theo đàn bà chẳng khác nào mèo săn chuột, cũng với cùng lý do đó.

Chúng tôi cùng đi ăn, đi chơi với nhau khoảng năm lần trong hai tuần, trước khi cùng hạ cánh xuống bãi đáp êm ái của chiếc giường nệm. Vâng, cuối cùng thì rồi chúng tôi cũng đến điểm hẹn thiên niên kỷ của mọi cuộc tình. Và có lẽ chúng tôi đã có với nhau một khoảng thời gian tốt đẹp hơn trước khi chúng tôi dìu nhau lên dỉnh chất ngất, hơn là khoảng thời gian sau đó.

Tôi đi làm việc ở studio vào ban ngày và thảo luận với Malomar về việc chuyển thể điện ảnh quyển tiểu thuyết bên vài ly rượu rồi quay về phòng mình ở khách sạn Beverly Hills và đọc sách. Thỉnh thoảng tôi đi xem phim. Vào buổi tối, tôi hẹn với Janelle đến gặp rồi nàng kéo tôi đi tham quan các rạp chiếu bóng, sau đó vào một nhà hàng ăn rồi trở về phòng. Chúng tôi sẽ uống với nhau vài ly rượu, chuyện gẫu một hồi, rồi nàng sẽ về nhà nàng vào khoảng một giờ sáng. Chúng tôi còn là bạn bè nhau, chưa là tình nhân.

Nàng nói với tôi tại sao nàng ly dị chồng. Khi mang thai, nàng rất thèm muốn ân ái nhưng anh chồng lại lơ là. Rồi khi đứa con ra đời, nàng rất thích nuôi con. Nàng vui sướng với dòng sữa chảy ra lừ đôi vú để cho con được bú thoả thuê. Nàng muốn chồng thưởng thức dòng sữa thơm ngọt ngào đó, muốn chồng bú vú nàng và cảm nhận dòng sữa tuôn ra. Nàng nghĩ đó sẽ là cảm giác tuyệt với cho cả hai. Nhưng anh chồng quay mặt đi, tỏ vẻ gớm. Và thế là cuộc hôn nhân của họ kết thúc.

- Em chưa hề bảo ai làm điều ấy trước đó, - nàng nói.

- Lạy Chúa, - tôi nói. - Anh ta dại quá.

Một buổi khuya nọ, trong phòng tôi, nàng ngồi sát bên tôi trên chiếc ghế sofa. Chúng tôi ôm ghì nhau hôn như hai đứa trẻ rồi tôi kéo quần chẽn của nàng xuống dưới hai cẳng chân nhưng nàng chùn lại, tỏ vẻ ngần ngại và đứng lên. Vào lúc đó tôi cũng tụt quần ra để sẵn sàng ứng phó với cuộc "tao ngộ chiến" hứa hẹn nhiều phần ác liệt bởi cả hai đối thủ đều đã phải "ăn kiêng" khá lâu nên hẳn là phải háo hức khi "ngã mặn" trở lại. Thế nhưng nàng lại cười và nói nửa như mếu máo:

- Xin lỗi nhưng em chả? Nghĩa là hôm nay em không thể…

Vào lúc đó tôi thích nàng như điên. Và cũng lạ, tôi không hề thấy tổn thương khi nàng từ chối.

- Được thôi, không sao!

Tôi kéo quần lên. Nàng kéo quần chẽn lên và chúng tôi lại ôm hôn nhau trên chiếc ghế sofa. Khi nàng từ biệt, tôi hỏi đêm mai nàng có trở lại với tôi không. Khi nàng trả lời có chứ tôi biết là nàng sẽ lên giường với tôi.

Đêm sau nàng đến. Chúng tôi hôn nhau và ôm chặt nhau. Đêm đầu tiên đó, chúng tôi chưa yêu nhau mà chỉ mới rất thích nhau. Chúng tôi làm tình, quấn quít bên nhau, chuyện phiếm và cảm thấy ấm áp, thư thái. Nàng có làn da mượt mà, trơn bóng mịn màng như xa-tanh và đôi mông tròn lẳn, xinh xắn, không quá săn chắc mà cũng không nhão, rất vừa độ để vuốt ve. Đôi vú nhỏ nhắn của nàng với hai núm đỏ hồng khá lớn cho đôi tay tôi cảm giác thật tuyệt khi mân mê. Trong vòng một giờ, chúng tôi giáp lá cà đến hai lần với tư tưởng tấn công toàn diện và đầu óc hiếu chiến quyết liệt? Có lẽ đều phải nhịn thèm khá lâu.

Sau một giờ lao động vất vả đổ khá nhiều mồ hôi, chúng tôi khát nước và tôi lấy ra một chai sâm-banh đã ngâm đá tự nãy giờ. Chúng tôi cùng ngồi trên giường, nhấm nháp sâm-banh và nhìn nhau cười ngây dại, lòng thấy tràn đầy hạnh phúc. Tôi chưa từng cảm thấy hạnh phúc như thế từ khi tôi là một thằng nhóc ham mê tranh bóng với lũ bạn suốt ngày trong mùa hè.

Có lần tôi đã nói với Janelle rằng tôi yêu nàng và nàng đã bảo tôi đừng nói điều gì giống như thế, rằng nàng biết tôi không thật sự có ý nói vậy. Tôi cũng phân vân chẳng biết mình có thực sự muốn nói thế hay không, nên tôi cũng chiều ý nàng không nói tiếng yêu nữa. Bây giờ tôi không nói anh yêu em với nàng nữa. Nhưng đôi khi trong đêm khi cả hai cùng thức giấc và làm tình với nhau, trong bóng tối, nàng nói rất nghiêm trang: "Em yêu anh".

Ôi Giê-su lạy Chúa tôi? Toàn bộ chuyện này nghe sao mà tình cảm uỷ mị sướt mướt đến là chán phèo! Nó nhảm đến độ khiến cho người ta phải đi tìm mua một thứ kem cạo râu mới hay mua vé chuyến bay đặc biệt. Nhưng nếu chỉ thuần tuý nhảm nhí, tại sao nó lại công hiệu đến thế? Vì sau đó mọi sự đều thay đổi. Ngày trước khi em đến, đời anh sao tẻ nhạt, buồn thiu. Mọi chuyện anh làm sao mà nhàm chán vô vị. Nhưng từ khi tiếng chân em khua rộn ngõ hồn anh, thì lịch sử đời anh đã sang trang để bước vào cảnh giới mới xiết bao diệu kỳ! Ngay cả hành vị tính dục cũng trở nên vô cùng đặc biệt, đầy nên thơ mộng ảo. Đâu chỉ thuần tuý là sự cọ xát giữa hai làn da, hay đơn giản hơn, sự bù đắp cho nhau giữa hai con đực cái.

Mà là sự hợp nhất hai bán thể cô đơn trong tiết điệu giao hoà của trăng sao, vũ trụ. Đúng thế, tôi chưa từng thấy người đàn bà nào khác hiểu theo nghĩa chính xác như một đối thể bất khả ly. Và chỉ cần thấy nàng là đủ cho tôi nổi hứng. Khi nàng gặp tôi nơi phi trường, tôi bấu lấy nàng, đằng sau những chiếc xe nơi bãl đậu để sờ vào ngực vào cọ vào mông vào đùi nàng và hôn nàng tưng bừng đến không biết bao nhiêu lần trước khi chúng tôi lái xe về khách sạn.

Tôi quýnh quíu cả lên, không đợi nổi. Khi nàng vừa cười giễu vừa phản đối, tôi kể nàng nghe chuyện những con gấu Bắc cực. Về chuyện một con gấu đực chỉ có thể đáp lại mùi hương của một con gấu cái đặc biệt nào đó và đôi khi nó phải lang thang qua cả ngàn dặm vuông của tuyết băng vùng cực trước khi có thể phủ được con cái. Đó là lý do tại sao loài gấu Bắc cực lại hiếm như thế. Nàng ngạc nhiên về chuyện đó, rồi nàng hiểu ra là tôi nói đùa và nhéo tôi một cái rõ đau.

Nhưng tôi bảo nàng rằng thực sự đó là hiệu ứng nàng có trên tôi. Rằng đó không phải là tình yêu hay là tại nàng quá xinh đẹp quá khôn ngoan và đủ thứ các cái mà tôi chưa bao giờ mơ tưởng tới nơi một người đàn bà từ khi tôi còn là một đứa bé. Không phải là những chuyện đó. Tôi không dễ đa cảm bi luỵ đến thế. Hoàn toàn đơn thuần là tại nàng có đúng mùi; thân thể nàng toả ra mùi hương hợp với khứu giác của tôi. Thế thôi chứ chẳng có gì để khoe khoang khoác lác.

Điều tuyệt vời là nàng hiểu. Nàng biết là tôi không ma mãnh, láu cá. Mà tôi đang nổi loạn chống lại chuyện mình đầu hàng nàng và đầu hàng một khuôn mẫu sẵn có về tình yêu lãng mạn. Nàng ôm siết tôi và nói: "Được rồi, được rồi" và khi tôi nói "Em đừng tắm nhiều quá nhe", nàng lại siết tôi và nói: "OK".

Bởi vì thực sự đó là điều tôi không hề mong muốn. Tôi có được cuộc hôn nhân hạnh phúc. Tôi yêu vợ tôi hơn bất kì ai khác trên đời và vẫn còn thích nàng hơn bất kỳ con cái nào mà tôi từng gặp ngay cả khi tôi đã bắt đầu phản bội nàng. Vì thế giờ đây, lần đầu tiên tôi cảm thấy có tội với cả hai nàng. Và những chuyện tình vẫn luôn làm tôi bực bội.

Vâng, đúng là chúng ta rắc rối hơn bọn gấu Bắc cực, và điểm cốt yếu trong truyện thần tiên của tôi mà không chỉ cho Janelle thấy, đó là con gấu cái không có cùng vấn đề như con gấu đực.

Tất nhiên tôi cũng ra được những chuyện vớ vẩn thông thường mà những ai đang yêu vẫn hay vướng mắc trong tư tưởng. Tôi ấp úng hỏi loanh quanh về nàng. Nàng có hẹn ăn nằm với các nhà sản xuất hay các ngôi sao để được cho vai diễn? Nàng có những tình sử nào khác? Nàng có bạn trai nào khác? Nói cách khác - trắng trợn hơn một chút - nàng có phải là một cửa ải đã từng để lọt cả một sư đoàn địch quân?

Thật là buồn cười, có những điều người ta làm khi rơi vào cái gọi là lẩm cẩm tình yêu sự vụ? Người đàn bà, chẳng bao giờ làm thế với một bạn trai mà nàng ta thích. Trong mối quan hệ đó, bạn luôn tin tưởng phán đoán riêng của bạn, cảm nhận chủ quan của bạn.

Nhưng với đàn bà, người ta luôn nghi ngờ. Quả thật, tình yêu là một cái cổng mà người khôn bước vào sẽ ngu! Người nào phát ngôn câu ấy nghe sao mà chí lý. Hẳn là cụ cũng từng kinh nghiệm xương máu nên mới đúc kết được câu nghe thâm thuý hết ý?

Và nếu như tôi bắt gặp vết nhơ nhuốc thực sự trên người nàng, có lẽ tôi sẽ không si tình nàng. Chút lãng mạn vớ vẩn đó là thế quái gì nhỉ? Bởi thế hiện nay nhiều người đàn bà ghét đàn ông cũng có chi lạ đâu? Lý do khoan miễn duy nhất của tôi là đã bao năm nay tôi sống ẩn dật để viết văn cho nên không sành về đàn bà. Và rồi tôi chẳng hề nghe nói đến một xì-căng-đan nào về nàng. Nàng không đi dự các party. Chẳng tằng tịu lăng nhăng với một chàng diễn viên nào. Chẳng chạy theo các đám đông trong ngành phim ảnh hay đi đến những chốn ăn chơi mọi người thường đến. Không bao giờ xuất hiện trong các mục chuyện đó đây của báo chí. Nói vắn tắt, nàng đúng là cô gái trong mộng của một ẩn sĩ chân chính. Nàng còn thích đọc sách báo nữa. Tôi có thể mong ước gì hơn cơ chứ?

Hỏi loanh quanh một hồi, tôi ngạc nhiên phát hiện ra rằng Doran Rudd đã lớn lên với nàng trong một thị trấn nhỏ ở Tennessee. Anh ta bảo tôi nàng là cô gái thẳng thắn nhất Hollywood, là người đàn bà tốt nhất mà anh từng biết. Chỉ về sau này, do Janelle cho tôi biết, rằng họ đã từng là người tình của nhau, từng sống chung với nhau và chính Doran đã mang nàng đến Hollywood.

Nàng có bản tính tự lập mạnh mẽ. Một lần tôi cố trả tiền đổ xăng khi chúng tôi chạy lòng vòng bằng xe của nàng. Nàng cười và từ chối. Nàng không hề quan tâm chuyện tôi ăn mặc ra sao và nàng thích khi tôi cũng không quan tâm chuyện nàng ăn mặc thế nào. Chúng tôi cùng đi xem xi-nê với quần jeans và áo len và đi ăn ở những hàng quán ven đường. Chúng tôi đủ bản lĩnh để chẳng ngại ngùng khi làm như thế?

Mọi chuyện đều hoàn hảo. Tình dục cũng trở nên tuyệt vời Hồn nhiên và hào hứng như một lứa đôi mới lớn. Có khi chúng tôi dùng nhiều tấm gương để ở nhiều góc khác nhau để nhìn mọi hình ảnh phải chiếu và cười giễu với nhau. Có khi chúng tôi cùng đọc chung các quyển "phòng trung bí thuật" để gợi hứng và học theo sách để thực tập mọi kiểu làm tình ly kì, độc đáo nhất. Và như thế chúng tôi sống hạnh phúc bên nhau kể từ đó trở về sau. Cho đến khi chúng tôi thành kẻ thù của nhau.

Và trong khoảng thời gian hạnh phúc đó, như nàng Schcherazade bước ra từ xứ sở truyền kỳ ngàn lẻ một đêm, nàng tự bạch cho tôi nghe thiên "tang thương ngẫu lục" của đời nàng. Và như thế, tôi đã sống không chỉ hai mà cả ba cuộc đời. Đời sống gia đình tôi ở New York với vợ con, đời sống với Janelle ở Los Angeles và cuộc đời của Janelle trước khi nàng gặp tôi. Tôi sử dụng những chuyến bay 747 như những chiếc thảm ma thuật. Tôi chưa từng bao giờ hạnh phúc đến thế trong đời mình. Làm việc trong ngành điện ảnh cũng giống như góp vốn chung để cá cược hay chơi bài. Cuối cùng tôi đã tìm ra điểm then chốt mà cuộc đời phải là như thế. Và con người tôi chưa bao giờ lại hấp dẫn hơn thời kỳ đó. Vợ tôi hạnh phúc, Janelle hạnh phúc, các con tôi hạnh phúc. Artie không biết chuyện gì đang diễn ra, nhưng một đêm, khi chúng tôi đang dùng bữa tối với nhau, bỗng dưng anh nói:

- Chú có biết đây là lần đầu trong đời tôi không còn lo ngại về chú nữa không?

- Chuyện ấy bắt đầu từ bao giờ?

Tôi nói nghĩ rằng đó là do thành công của tôi với quyển sách và chuyện tôi làm việc trong ngành điện ảnh.

- Ngay bây giờ nè, - Artie nói. - Chính giây phút này đây.

Ngay lập tức tôi có trực cảm phải cảnh giác:

- Chính xác điều ấy nghĩa là gì?

Artie suy nghĩ một lát:

- Chú chưa bao giờ thực sự hạnh phúc! - anh nói. - Chú vẫn luôn là một con người bi quan. Chưa từng có bạn thực sự. Chỉ vùi đầu vào đọc sách và viết sách. Chú không thể chịu được các buổi hội hè, không thích phim ảnh hay âm nhạc kịch nghệ hay cái gì khác. Không thích cả những bữa ăn đại gia đình trong những ngày lễ lạc. Lạy Chúa, hình như chú cũng chưa biết vui hưởng hạnh phúc với con cái đùa giỡn quanh mình.

Tôi bị sốc và chạm tự ái. Không đúng như vậy.

Có lẽ tôi có biểu hiện bề ngoài như thế nhưng thấy vậy mà không phải vậy. Tôi có cảm giác bồn chồn khó chịu trong dạ. Nếu như Artie còn nghĩ về tôi theo cách đó, thì người khác sẽ nghĩ gì? Tôi lại rơi vào cảm thức bị cách ly, đơn độc.

- Không đúng, - tôi nói.

Artie cười với tôi:

- Tất nhiên là không rồi. Anh chỉ muốn nói rằng bây giờ chú bộc bạch chuyện này chuyện kia với người khác nhiều hơn, ngoài tôi ra. Vallie nói dạo này dễ sống với chú hơn rất nhiều.

Tôi lại sửng sốt. Vợ tôi hẳn là đã phàn nàn về tôi trong bao nhiêu năm nay mà tôi chưa hề biết. Nàng không bao giờ lên tiếng phiền trách tôi. Nhưng vào lúc này đây tôi biết chưa từng bao giờ thực sự làm cho nàng hạnh phúc, ngay cả mới trong mấy năm đầu mới lấy nhau.

- Tốt, thế là bây giờ nàng hạnh phúc, - tôi nói.

Và Artie gật đầu. Và tôi nghĩ điều ấy quả là ngớ ngẩn, rằng tôi phải không trung thành với vợ mình mới làm nàng hạnh phúc. Bỗng dưng tôi nhận ra rằng giờ đây tôi yêu Vallie hơn bất kỳ lúc nào từ trước đến nay. Điều ấy khiến tôi bật cười. Có vẻ thuận tiện đấy và như rất đúng bài bản tình nghĩa giáo khoa thư! Vì ngay khi tôi thấy mình lọt vào vị trí cổ điển của người chồng không còn đáng tin tưởng, tự nhiên tôi lại tìm đọc mọi thứ văn chương liên hệ đến chuyện đó.

- Vallie chắc cũng không phiền gì lắm chuyện em đến California phải không? - tôi hỏi.

Artie nhún vai:

- Tôi nghĩ cô ấy thích như vậy. Chú biết, tôi quá quen với tính khí chú từ lâu rồi, chứ đối với người khác chú vẫn là một kẻ dễ khiến người ta bực mình lắm.

Tôi lại hơi sửng sốt nhưng không bao giờ tôi có thể nổi giận với anh mình.

- Tốt thôi, - tôi nói lẫy. - Mai em sẽ rời nơi đây để đi California làm việc trở lại.

Artie mỉm cười. Anh hiểu tôi đang cảm thấy gì:

- Bao lâu chú còn tiếp tục quay về, - anh nói. - Chúng tôi không thể sống thiếu chú.

Anh chưa từng nói điều gì có vẻ tình cảm uỷ mị đến thế, nhưng anh nắm bắt được là cảm thức của tôi bị tổn thương. Anh vẫn cưng chiều tôi.

- Thôi bỏ đi, - tôi nói và cảm thấy hạnh phúc trở lại.

Hầu như thật khó tin rằng chỉ hai mươi bốn giờ sau đó, tôi cách xa anh ba ngàn dặm, một mình với Janelle, trong giường, và nghe chuyện đời nàng.

Một trong những điều đầu tiên nàng kẻ tôi nghe đó là nàng và Doran Rudd là bạn cố tri, cùng lớn lên ở thành phố tỉnh lẻ Johnson City, bang Tennessee miền Nam. Và rằng sau đó họ đã trở nên người tình của nhau và chuyển đến California, nơi nàng trở thành một diễn viên điện ảnh và Doran Rudd thành một đại lý phim.Doran Rudd thành một đại lý phim.

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám