Những Dải Trắng Trên Nền Đen

ĐÔI TAY
Tác Giả: Ruben David Gonzalez Gallego
Trước Sau
Những Dải Trắng Trên Nền Đen

Tôi không có tay. Thứ mà tôi buộc phải sử dụng, cố gắng lắm mới được coi là tay. Tôi đã quen. Tôi có thể nhấn bàn phím máy tính bằng ngón trỏ tay trái, có thể đặt thìa vào tay phải và ăn một cách bình thường.

Không có tay vẫn có thể sống được. Tôi biết một thanh niên không tay đã xoay xoả tương đối ổn trong hoàn cảnh của mình: anh ta làm mọi việc bằng chân, chải đầu, mặc và cởi áo quần bằng chân. Cạo râu bằng chân, thậm chí học được khâu nút áo cũng bằng chân. Anh ta còn tự xỏ kim. Hàng ngày anh rèn luyện cái thân hình như một thằng bé con của mình – “luyện tập”. Trong các cuộc ẩu đả của cô nhi viện, anh có thể dễ dàng dùng chân đá vào bẹn hay hàm của đối phương. Khi uống vodka, anh dùng răng giữ chiếc ly. Một cư dân bình thường của cô nhi viện.

Sống không có tay sẽ không quá khó nếu như bạn có đủ những bộ phận khác. Những bộ phận khác – thân thể của tôi – phát triển còn tồi tệ hơn là tay. Có thể cho rằng quan trọng nhất với một con người là cái đầu. Mà cũng có thể không cho là như vậy. Rõ ràng đầu mà không có tay thì không thể tồn tại. Không quan trọng đó là tay của mình hay là tay của người khác.

Xergei có tay. Đôi tay hoàn toàn bình thường và khoẻ mạnh, Phía trên thắt lưng, cậu ấy bình thường. Tay, vai, đầu. Một cái đầu sáng. Xergei Mikhailov. Seregia.

Ở trường cậu là một trong những học sinh xuất sắc nhất. Điều đó còn quá ít đối với cậu. Cậu thường xuyên đọc các tạp chí khoa học kỹ thuật thường thức, tham gia vào các cuộc thi ngoại khóa dành cho học sinh, giải các bài toán in trong tạp chí và gởi đi. Cậu nhận được mấy cái bằng khen liền.

Dưới thắt lưng, hai chân cong queo của cậu luôn trong tư thế hoa sen. Dưới thắt lưng của cậu bị mất cảm giác, mất cảm giác hoàn toàn, do vậy luôn phải đeo bình đựng nước tiểu. Khi nước tiểu bị rớt ra, cậu tự thay quần cho mình. Cậu tự làm lấy mọi thứ, cậu không cần phải gọi các bảo mẫu, không phải hạ mình cầu xin giúp đỡ. Cậu còn giúp đỡ những người khác, những người kém may mắn hơn cậu. Cậu đút cho bạn ăn, gội đầu cho bạn, thay quần áo.

Cậu mồ côi cha mẹ. Không đi được. Sau khi tốt nghiệp, người ta đưa cậu đến nhà dưỡng lão.

Trong nhà dưỡng lão, cậu được xếp cùng phòng với hai ông già. Hai ông già đáng thương. Một từng là thợ đóng giày, cứ nấu keo dán giày trên bếp điện, một là kẻ sắp chết, hầu như chẳng còn biết gì nữa, nước tiểu nhỏ xuống từ giường ông ấy. Người ta không đưa quần áo cho Seregia thay. Họ giải thích rằng mười ngày cậu mới được thay quần một lần.

Ba tuần liền cậu nằm trong căn phòng đầy mùi phân và keo dán giày. Ba tuần liền cậu tuyệt nhiên không ăn gì, cố gắng uống ở mức tối thiểu. Bị dính chặt với bình đựng nước tiểu, cậu không dám trần truồng bò ra ngoài phố để ngắm mặt trời lần cuối. Cậu chết sau đó ba tuần.

Một năm nữa người ta sẽ đưa tôi đến nhà dưỡng lão đó. Seregia có tay, còn tôi thì không.

Những Dải Trắng Trên Nền Đen
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Những Chàng Trai Xấu Tính

Những Chàng Trai Xấu Tính

Nguyễn nhật Ánh

Nhơn Tình Ấm Lạnh

Nhơn Tình Ấm Lạnh

Hồ Biểu Chánh

Muốn Sống

Muốn Sống

Sally Nicholls

Muôn Nẻo Đường Yêu

Muôn Nẻo Đường Yêu

Tuyết Tiểu Thiền

Mười Hai

Mười Hai

Lưu Thị Lương

Mùi Hương Xuân Sắc

Mùi Hương Xuân Sắc

Gérard de Nerval

Mùi Hương

Mùi Hương

Patrick Süskind

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Trần Thị Bảo Châu

Mùa Hè Khắc Nghiệt

Mùa Hè Khắc Nghiệt

Đoàn Thạch Biền

Mưa Hạ

Mưa Hạ

Khánh Mỹ

Mùa Xa Nhà

Mùa Xa Nhà

Nguyễn Thành Nhân

Mưa Trên Phố Lạ

Mưa Trên Phố Lạ

Hoàng Thu Dung

Mùa Thục Nữ Vu Quy

Mùa Thục Nữ Vu Quy

Hồ Trường An

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám