Ngọc Thử

Chương 4
Tác Giả: DKLoan

Thứ hai tuần sau , tôi trở lại trường , lần nầy lòng không còn thấy nôn nao vì chờ nghe những lời bàn tán về tôi và Thử nửa , tôi có thể đoán biết trước được .

Vừa vào thang máy thì Bình , kẻ tình thù bên ban điện toán đã hỏi ngay :

- Ê Tuấn quỷnh , mầy làm sao mà dớt con Thử từ tay thằng Quang bệu được vậy ?

Tôi thật muốn đá cho hắn một cái , nhưng vẫn ráng đưa đẩy :

- Tại tao bảnh hơn thằng Quang bệu , thằng nào xấu trai con Thử nó chê !

- Ừ , mầy nói đúng đó Tuấn quỷnh , thằng Quang xấu trai thật .

Tôi phì cười , không phải vì Bình chê Quang xấu trai , mà chỉ vì hắn tỏ vẻ thán phục tôi nhưng luôn miệng kêu tôi là Tuấn quỷnh . Nhưng cái tên Tuấn quỷnh định mạng ấy lại theo tôi cho đến khi tôi tốt nghiệp đại học , và thỉnh thoảng có vài đứa vẫn quen miệng gọi Tuấn quỷnh khi gặp nhau sau nầy , dù rằng đứa nào cũng đã lập gia đình cả rồi .

Từ đó Thử thường xuyên tới trường để tìm tôi . Việc nầy không còn gì để bàn cãi giữa mấy tay sinh viên nhiều chuyện , nhưng người phiền nhất là Quang , vì hắn tự nhiên trở thành kẻ tình trường chiến bại !

Có lẽ không chịu nổi hàm oan , một hôm Quang nói với tôi :

- Tuấn , mầy phải thanh minh cho tao .

- Về việc gì chứ ? - Tôi cố ý trêu hắn , để trả lễ lần trong thang máy , hắn đã làm tôi bị gọi chết tên Tuấn quỷnh .

- Thì mầy phải nói là con Thử với tao hông có gì hết , để tụi nó tưởng nầy tưởng nọ !

- Vậy tao nói Thử là chị họ của mầy nha .

Quang nhìn tôi lắc đầu :

- Tao không ngờ mầy hại bạn như vậy , biết vậy tao đã không thèm giớ thiệu mầy cho con Thử nó quen ...

Quang bỏ ngang câu nói , nhưng tôi biết hắn đang còn dấu chuyện gì .

- Sao lại giới thiệu tao cho Thử ? - Tôi hỏi gặng .

Quang có vẻ lúng túng , nhưng rồi cũng đáp :

- Con Thử qua nhà tao chơi , thấy hình của mầy , nó đòi làm quen .

Tôi nhìn Quang chờ đợi . Ngập ngừng một chút , Quang tiếp :

- Tao chỉ tưởng nó quen sơ sơ cho vui thôi , ai dè nó có vẻ thật lòng với mầy đó Tuấn .

- Vậy sao ?

- Chứ sao lại không , lù đù cỡ mầy thì biết đến bao giờ mới có được con bồ cỡ con Thử !

Tôi cảm thấy có một chút đắn đo , muốn biết những cuộc tình trước của Thử , nhưng ngại Quang cho là tôi tò mò hay nhỏ nhặt . Đoán chừng tôi đang nghĩ gì , Quang nói luôn một mạch :

- Tuấn nè , tao biết con Thử nó lang bang thật , nhưng mầy phải hiểu là từ trước tới giờ nó chỉ gặp toàn là dân cà chớn . Chưa bao giờ nó gặp một thằng đàng hoàng như mầy . Tao không nghĩ là nó cặp với mầy cho vui đâu !

Tôi nhìn Quang , có lẽ hắn nói đúng , cỡ như tôi thì khó mà cua được một người con gái đẹp và duyên dáng như Thử . Còn tại sao Thử thích tôi thì có lẽ cả Quang và tôi đều không rõ , cho mãi tới lúc sau nầy , tôi mới rõ ... nhưng đó là chuyện của về sau !

- Mầy tính sao hả Tuấn ?

- Thì tới đâu hay tới đó , như mầy đã nói đó , tao đâu có thiệt gì đâu .

Quang gập gù đồng ý với tôi , rồi xách cặp vô thư viện , có lẽ hắn quên mất việc tìm tôi để đòi tôi phải đính chính cho hắn , để còn có chút mặt mũi mà tiếp tục cua đào . Tôi thấy thật mến hắn ở chỗ bọc trực và tốt bụng .

o0o

Thứ tư và thứ sáu là hai ngày trong tuần Thử thường đến trường tìm tôi .

Có lúc Thử ngồi chơi trong thư viện , lấy hằng đống sách đủ loại để trên bàn , cắm cúi xem . Tôi không rõ để làm gì , nhưng chắc là Thử đã có chủ đích . Một hôm không thể nhịn được , tôi hỏi Thử :

- Sao Thử lại để cả đống sách đủ loại như vậy ?

Thử nhìn tôi cười lém lỉnh :

- Cho người ta tưởng Thử là sinh viên !

Tôi còn chưa hiểu thì Thử đã tiếp lời :

- Thử chưa học hết lớp mười , Quang không có nói cho anh biết sao ?

Tôi lắc đầu . Quả thật tôi chưa bao giờ nghĩ ra được Thử đã bỏ học sớm như vậy .

Tôi thật vô tình , đã quen với Thử bấy lâu mà không hề biết Thử đang đi học hoặc đang đi làm .

- Thử chỉ muốn biết làm sinh viên thì nó ra sao thôi .

Tôi phì cười trước ý nghĩ trẻ con của Thử , tôi định nói cho Thử nghe nỗi vất vả của những lần lên giảng đường , của những lần vào phòng thực tập và nhất là những mùa thi dầy đặc như những cơn ác mộng không dứt trong đời sinh viên .

Đó là chưa kể đến sự túng quẫn thường trực của những sinh viên độc thân không có sự hỗ trợ tài chính từ phía gia đình như tôi và Quang .

Nhưng nhìn gương mặt đang vui của Thử tôi lại thôi , có lẽ để Thử chơi vui một chút cũng tốt .

Đôi lúc tôi đưa Thử vào phòng thực tập cơ khí . Có lẽ đây là nơi Thử thích nhất , vì có đủ thứ máy móc lạ lùng mà Thử chưa bao giờ thấy qua .

Tôi thấy lạ vì một đứa con gái lại thích xem máy móc như vậy . Thử hỏi cái nầy chạy ra sao , cái nọ để làm gì rồi thích thú nghe tôi giải thích . Lúc đầu tôi chỉ nói cho có lệ vì e là Thử nghe sẽ chán , nhưng sự hiểu biết mau mắn của Thử làm tôi thêm ngạc nhiên . Quả thật Thử rất sáng trí , chỉ tiếc là bỏ học quá sớm .

- Sao em lại bỏ học vậy Thử ?

Thử nhìn tôi , ánh mắt thoáng buồn nhưng qua mau .

- Có những thứ khó nói lắm Tuấn à , mà có nói ra cũng khó tin lắm !

- Nhưng ít ra em phải học cho hết trung học chứ , anh thấy em đâu phải ..

- Ngu phải không ? - Thử lại hóm hỉnh ngắt lời tôi .

Tôi cũng phải phì cười trước lối giỡn phá của Thử , có lẽ không có gì là quá nghiêm trọng đối với Thử . Tôi chợt thấy như chưa hiểu gì về Thử , về người con gái xinh đẹp , thông minh mà tôi đang quen , đang yêu .

Ngoài ra Thử thường ở cantin đợi tôi , nhưng bao giờ cũng có vài tên sinh viên la cà tán chuyện cùng Thử , dù rằng ai cũng biết Thử đến trường chỉ để tìm tôi . Nhưng việc nầy lại làm thành một đề tài bàn tán sôi động , đại khái là xem chừng nào thì tôi bị Thử cho de .

Một hôm tôi kể lại cho Thử nghe , Thử vừa cười vừa nói :

- Không chừng anh cho Thử de trước đó nha !

- Anh đủ sức cho Thử de sao ?

- Sao lại không , đừng có nói trước !

Tôi phì cười , thật khó mà tưởng ra được tôi sẽ cho Thử de cách nào , và người con gái nào lại có thể khiến tôi bỏ Thử . Có lẽ hôm nay Thử chỉ nói chơi cho vui , nhưng thực sự là duyên phận đã định như vậy .

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám