Ngày Xưa Còn Bé chấm dứt ở đây. Bạn đọc hãy coi như không có đoạn kết. Hãy coi đoạn kết ở chỗ gã mèo mù Vũ Văn Long vỡ mộng đi vào văn học sử, đã rời gác trọ số 13 đường Ngô Thời Nhiệm, khăn gói quả mướp đến căn gác của nhà đạo đức Ðặng Xuân Côn để "làm lại cuộc đời."
Tôi có thể kéo dài cái "Ngày Xưa Còn Bé" thêm nữa. Nhưng về sau, Khải vào Thủ Ðức, Thông vào Ðà Lạt. Thịnh thực sự chơi đàn kiếm tiền và ức không "lơn" được Phượng Thu, nó đã gá nghĩa cùng một em gái nhẩy, rồi không còn học trò nữa. Thì chẳng có chi đáng viết tiếp.
Hai em Bảo Ngọc và Phượng Thu cơ hồ cơn mưa bóng mây trong quãng đời niên thiếu của họ. Mãi ngày dám ôm người yêu hôn say sưa, mèo mù Văn Long mới biết chuyện đi Pháp của Phượng Thu là chuyến "đi Tây" của tình nàng yêu nó. Con gái Hà Nội khôn ngoan, tỏ tình kín đáo mà học trò tỉnh lỵ lại ngu đần. Giá mèo mù Văn Long buồn não ruột khi Phượng Thu bảo sang Pháp, chắc chắn, nàng sẽ hết muốn sang Pháp học và cương quyết ở Hà Nội yêu nó. Tôi nghĩ bởi ngu đần nên bọn học trò mới nhiều kỷ niệm đẹp về tình yêu.
Bạn bè viết lách của tôi đọc xong bản thảo truyện này, đã mỗi đứa làm giùm tôi một đoạn kết. Dương Hùng Cương đề nghị cho con mèo mù đớp cá rán. Nghĩa là nó bắt thằng học trò tỉnh lỵ "yêu nhau" với em Bảo Ngọc. "Yêu nhau" xong, nó sẽ hết khờ khạo, nó trở thành một tay chơi, nó hết bé bỏng, hết... học trò. Tôi thấy đoạn kết của Dương Hùng Cường tàn nhẫn quá tuy nó rất cuộc đời, rất tác phẩm. Hoàng Anh Tuấn đề nghị cho Phượng Thu "chửi" Thịnh, "chửi" những thằng tưởng mình là nghệ sĩ là các em lăn sả tới yêu. Nó muốn hai em Phượng Thu, Bảo Ngọc "ghen", đánh nhau rồi tuyệt tình chị em vì mèo mù Văn Long. Mèo mù đau khổ, ca bài "Chiều nay biết về nơi đâu, dừng chân ta ngắm cảnh bao la sầu." Hoàng Hải Thủy phản đối đoạn kết của Hoàng Anh Tuấn. Nó khuyên tôi đừng viết đoạn kết. Tôi nghe Hoàng Hải Thủy.
Như thế, những ngày tháng học trò của bọn học trò sẽ thắm màu phượng vĩ muôn thuở. Tôi nghĩ, chỉ khi nào hoa phượng vĩ thôi nở, ve sầu thôi rên rỉ, kỷ niệm học trò mới không có. Nên "Ngày Xưa Còn Bé" của bọn học trò tỉnh lỵ, của chúng ta, bắt buộc phải giống những tiểu thuyết đăng nhật báo. Nghĩa là "còn tiếp, còn nữa."
Vâng, còn nữa, còn nhiều lắm...
Sách - Truyện Khác
Ngày Xưa Chân Sáo
Dung SaiGon & Võ Hà Anh
Ngày Thơ Tình Thơ
Cát Lan
Ngày Tháng Trôi Qua Tình Yêu Còn Lại
Dung Saigon
Ngày Hội Quả Bí
Agatha Christie
Ngàn Năm Mong Chờ
Trần Thị Bảo Châu
Ngại Núi E Sông
Bồng Lai
Nanh Trắng
Jack London
Nắng Mới
Khánh Vân
Nặng Gánh Cang Thường
Hồ Biểu Chánh
Nắng Ấm Tình Người
Lâm Thanh Thanh
Nắng Thôn Đoài
QUỲNH DAO
Nắng Hồng Soi Mắt Em
Nguyễn Thị Phi Oanh
Nắng Hè Quê Ngoại
Việt Thi
Nắng Chiều Chưa Tắt
Hồng Kim
Nắng Bên Thềm
Uyên Nhi
Năm Đồng Xu Của Lavarede
Paul D’Ivoi
Năm Cô Gái Trường Bay
Bernard Glemer
Năm Cam - Canh Bạc Cuối Cùng!
Thanh Trì
Nữ Sinh
Nguyễn nhật Ánh
Những Mảnh Đời Vụng Dại
Hoàng Thu Dung



