Hà NộI Ba Mươi SáU Phố PhườNg
Lại một vị khác hẳn, ấy là hai thứ bún sườn và canh bún. Bún sườn thì hiền lành thôi, về sắc sảo chẳng có gì. Cứ quý hồ nước cho ngọt, bún cho dẻo là được rồi. Người ta ăn bún sườn như đọc những tiểu thuyết ngon ngọt, thích thôi chứ không dám mê. Không có người ghét nhưng cũng không có người tha thiết quá. Cái gì cũng ở nửa chừng.
Canh bún thì cao hơn một bậc vì có rau cần, sánh và gắt, và nhất là có cá rô con, lạng từng miếng một, cũng có nơi nấu với cải, nhưng không ngon bằng. Thịt rô ấy đem lại cho thức ăn một vị đậm ngọt khác thường, không hiền lành, bởi vì chỉ ngon trong một độ nào đó, khiến người ăn có cái cảm tưởng đi gần một vị ghê lợm ở đầu này và ở đầu kia, và bởi thế, càng khiến cho thức quà ngon hơn, có cái ngon của sự chênh vênh và lo sợ ... Thực vậy; canh bún để nguội thì tanh mà đun già nóng quá thì nồng ruỗng. Ấy chỉ lúc nóng vừa đổ miệng, ăn phải xuýt xoa. Và người ta cho hồ tiêu vào, để thêm cái cay nóng có mực thước.
Danh Sách Chương
Sách - Truyện Khác
Hồi Ký Song Đôi
Huy Cận
Hồi Ký Phan-Văn-Vịnh
Phan Vịnh
Hồi Ký Khrusev
Khrusev
Hoa Trôi Trên Sóng Nước
Satomi Myodo
Hoa Bằng Lăng
Khải Nguyên
Hành Trình Về Phương Đông
Dr. Blair T. Spalding
Hành Trình Đến Chánh Niệm
Bhante Henepola Gunaratana & Jeanne Malmgren
Hạnh Phúc
Khải Nguyên
Góc Nhỏ Cho Con
Phù Du
Góc Riêng Tư
Yên Phong
Giọt Nước Trong Biển Cả
Hoàng Văn Hoan
Gió Xuân
Nguyễn Vĩnh Nguyên
Ghi Dưới Bầu Trời Viễn Xứ
Khải Nguyên HT
Gặp Gỡ Ở Pháp
Hoàng Minh Châu
Giọt Nắng Bên Thềm
Sương Sương
Em Có Là Đại Dương Mênh Mông?
Nguyên Đỗ
Đường Lên Trời
Trần Quang Thiệu
Dưới Một Vầng Ánh Sáng Đục
Anh Đức
Dù Chỉ Một Chút Thôi
Lục Diệp
Đồng Nứt
Thu An



