Đồng chí Hai Tuyên vừa ra tới ngoài trảng trống thì đã thấy một người đang đứng lom khom hái những trái khổ qua rừng chín vàng rực bóc vỏ và mút những cái hột đỏ tươi. Anh nhận ra Khâm bởi thường ngày Khâm vẫn hay có thói quen ấy. Khâm có vẻ không chú ý đến người đang đi tới, anh chăm chú tìm kiếm. Chiếc khăn rằn che mặt được bỏ ra, vắt khơi khơi trên vai. Hai Tuyên nói:
- “Ngăn” nghen! Tôi đi qua.
Khâm trùm cái khăn lên đầu một cách vụng về rồi lại cắm cúi hái trái.
Phía trong nhà, Mười Thu đang ngồi đan cái giỏ gà bên miệng hầm trú, anh ở trần, người sạm đen và chắc. Bên cái bàn tre một người khác đang ghi chép hí hoáy trong một cuốn sổ tay. Hữu loay hoay nấu nồi khoai bên bếp lửa trong khi Sáu Lan chuẩn bị bòng trở về “mũi” của mình. Trưa nay chị mặc cái áo cụt màu lá khô, tóc cột say gáy gọn gàng. Có lẽ hơi nóng từ bếp lửa đã làm cho hai má chị ửng lên, nổi rõ những gân máu nhỏ li ti…
- Hạnh ở phía nào? Hữu hỏi.
Hạnh chỉ sang khu rừng bên trái. Khu rừng thưa, im tiếng chim. Chị nói:
- Bây giờ đi, đến chiều thì tới.
- Hạnh đi một mình à?
- Không. Lên tới chỗ chị Tư Dung sẽ có thêm mấy đồng chí nữa. Chừng nào anh về Sài Gòn?
- Chắc còn lâu. Độ nửa tháng nữa là ít.
- Khi nào rảnh, anh lên tôi chơi. Ở đây có đường dây lên đó rất thường.
- Vậy thì tôi sẽ lên. Trông Hạnh cũng khỏe đấy chớ.
Hạnh cười:
- Khỏe. Thôi đi nha.
Hạnh mang bòng lên vai bước ra ngoài sân.
Mười Thu ngừng tay đan giỏ, ngẩng lên cười. Hữu tiễn Hạnh một đoạn. Dọc đường gặp Khâm đi vô, anh ta luống cuống kéo khăn che mặt. Hữu nói:
- Đồng chí ấy rất muốn ở lại đây. Cứ đòi ở lại đây miết.
- Hết hợp pháp rồi à?
- Còn chớ. Nhưng thích rừng lắm.
Hạnh cười, nghiêng mặt ngó Hữu:
- Còn anh, anh có thích rừng không?
- Từ lâu rừng vẫn làm tôi say mê. Chị nhìn coi, khoảng rừng chồi này giống cảnh ở làng cô nhi Long Thành quá phải không?
Hai người ngừng lại một chút. Trước mặt họ, đất trải ra êm đềm, khoảng khoát, lô nhô những bụi cây thấp vừa lên lá xanh sau những trận mưa giông, đàng xa là rừng với những thân cây thẳng, vươn lên san sát nhau, khung trời xanh biếc loáng thoáng mây. Nắng rực rỡ trong rừng thưa lá.
Hạnh nói:
- Năm đó là năm nào, anh nhớ không?
- Năm bảy mươi. Năm phong trào tranh đấu lên cao, mấy tháng trước khi mình bị bắt. Hôm đó đoàn của mình đi công tác làng cô nhi Long Thành. Mình diễn vở kịch Trưng Trắc…
- Tôi nhớ - Hạnh nói, mắt không rời khoảng nắng trong rừng - Lúc đó anh làm quân hầu phải không?
- Phải, cũng giống như bây giờ.
- Bây giờ à?
Hạnh quay lại nhìn bạn và hai người đều cười. Tiếng chim chèo bẻo bay ríu rít trên ngọn cây sơn cao, chết khô từ đời nào.
Danh Sách Chương
Sách - Truyện Khác
Giọt Nước Mắt Hồng
Mỹ Hạnh
Giọt Mưa Trên Lá
Trần Quang Huy
Giòng Sông Thanh Thủy
Nhất Linh
Gió Lửa
Nam Dao
Giàn Thiêu
Võ Thị Hảo
Gia Đình Ngọt Ngào Của Tôi
Vệ Tuệ
Gần Mười Bảy Tuổi
Mai Thảo
Emma
Jane Austen
Em Ở Đâu?
Marc Levy
Dòng Sông Oan Nghiệt
Vĩnh An
Đôi Mắt Ấy Vẫn Ở Trên Giường
Yamada Amy
Đời Kỹ Nữ
Arthur Golden
Điệu Valse Giã Từ
Milan Kundera
Địa Đồ Di Cốt
James Rollins
Đèn Không Hắt Bóng
Dzunichi, Watanabe
Đêm Tân Hôn Đến Muộn
Khánh Hà
Đêm Dậy Thì
Nhã Ca
Đất Tiền Đất Bạc
Mario Puzo
Đất Trời
Nam Dao
Đám Cưới Giả
XECVANTEX



