Em Là Tất Cả

Chương 12
Tác Giả: Dung Nhi
Trước
Em Là Tất Cả

Một tháng sau.

Diễm đã bình phục lại nhiều nhưng ý định tự tử của nàng vẫn còn đó . Những ngày đầu , phải trói tay của nàng lại vì sợ nàng tự làm tổn thương đến mình . Mấy hôm nay dường như đã đở hơn . Những vết thương bên ngoài cũng đã mờ đi không còn dấu vết nữa . Nhìn bề ngoài Diễm hình như đã hoàn toàn bình phục . Nhưng có đôi lúc Diễm ngơ ngơ ngáo ngáo , có khi nàng quên mất cả tên của chị Thu , người giúp việc lâu năm trong gia đình . Ai cũng biết , thật ra Diễm chỉ bình phục vết thương bên ngoàI , còn vết thương trong lòng thì vẫn còn ở đó . Mới hôm qua thôi , Diễm lại một lần nữa cắt mạch máu của mình.

Mỗi ngày đến kiểm tra sức khoẻ cho Diễm , nhìn thấy Diễm như vậy , Lập Văn lại cảm thấy áy náy cắn rứt trong lòng như chính chàng đã làm một lỗi lầm gì thật lớn.

- "Ông trời có phải thật bật công ? Hiếm khi mới có một đôi tình nhân yêu nhau đến thế , tại sao ông trời lại phải đối sử với họ như vậy . Tại sao lại phải tạo ra một bi kịch như thế này , không lẽ ông thù ghét người ta được hạnh phúc ? Bây giờ cho dù có dùng thuốc gì đi chăng nữa thì cũng không thể chửa cho Diễm được lành lại như xưa . Mong rằng thời gian sẽ là liều thuốc nhiệm màu , giúp cho Diễm quên đi những chuyện trong dĩ vãng ."

Lập Văn thở dàI , nhìn đồng hồ đã tới giờ thì kiểm tra cho Diễm . Chàng lắc đầu thật mạnh để xua tan những chuyện trong đầu . Chàng lấy cái ống nghe trong túi áo ra đeo lên cổ , hít thở một hơi thật mạnh , gắng gượng để bộ mặt vui vẻ rồi đứng dậy mở cửa ra ngoài . Đến trước của phòng của Diễm , Lập Văn thấy một người đàn ông đang đứng tần ngần trước cửa , đặt bó bông trước cửa rồi bỏ đi . Lập Văn nhận ra người đàn ông này , chính là người chàng đã gặp hôm nọ Ở trong parking phòng mạch của Phong . Lập Văn chạy theo gọi.

- Khoan đi đã.

Tiến dừng lại , chàng có vẻ ngạc nhiên

- Anh có phải là anh Tiến không ? Tôi là bác sỹ Phương Lập Văn.

Lập Văn chìa tay ra bắt tay Tiến.

- Chào bác sỹ Phương . Xin hỏi tôi giúp được gì cho bác sỹ ?

Lập Văn vui ve?

- Không , anh tới thăm Diễm sao lại không vào ?

Tiến ngần ngừ giây lát

- Tôi... tôi bận chuyện gấp . Bác sỹ Phương , anh có thể cho tôi biết sức khoẻ của Diễm ra sao hay không ?

- Cô ta đã khoẻ lại nhiều , nhưng tinh thần thì hình như vẫn còn chưa được ổn định lắm . Trong những lúc này cô ta rất cần những người bạn trò chuyện quan tâm đến cô ta . Tôi nghĩ , nếu anh không bận gì thì hãy vô trò chuyện giây lát với Diễm , thì cô ấy sẽ được vui hơn.

Tiến cười hiền.

- Tôi nghĩ cho dù tôi vô trò chuyện cũng không giúp được gì đâu . Tuy tôi không phải bác sỹ tâm lý , nhưng tôi cũng hiểu bây giờ Diễm không phải cần những người bạn đến trò chuyện với cô ta . Chắc bác sỹ cũng biết người duy nhất bây giờ có thể giúp cô ta là ai mà phải không ? Nếu bác sỹ muốn giúp Diễm , xin bác sỹ hãy khuyên bạn của bác sỹ , Bác sỹ Cao tới gặp Diễm đi.

Những lời của Tiến nói hoàn toàn đúng , nhưng đó là điều không thể nào thực hiện được . Nghĩ đến điều đó , Lập Văn chợt thở dài . Một bàn tay đập sau lưng làm chàng giật mình quay lại . Thì ra là Thư Kỳ , cô thư ký riêng ở phòng mạch của chàng.

- Làm hết hồn.

- Giỡn chút thôi mà , vậy cũng giật mình . Không lẽ anh đã làm chuyện gì sai trái phải không ?

Thư Kỳ nhí nhảnh , giọng cười của nàng ngọt ngào như chim sáo.

- Ủa sao em lại ở đây , đến thăm bạn à ?

- Kiếm anh đó , sao anh lại tắt phone vậy . Gọi từ sáng đến giờ không được , làm trời vừa lạnh vừa mưa như vậy mà em phải lái xe tới đây kiếm anh.

- Anh đâu có tắt phone.

Lập Văn móc túi lấy cái phone ra , chàng cười trừ.

- Ồ , thì ra battery hết rồi , hèn gì không kêu . Kiếm anh có chuyện gì ?

- Bác sỹ Lưu Vỹ Kiệt , hồi sáng gọi phone qua nói em phải đi kiếm anh gấp . Kiếm ra anh thì nói anh tới Bascom gặp ông ta . Bác sỹ Lưu nhắn nguyên văn là không kéo dài được nữa . Hết giờ rồi , bảo anh lo bên này cho xong . Dù sao phải làm trong tuần này nếu không thì chết chắc.

Nghe Thư Kỳ nói , Lập Văn tái mặt . Thư Kỳ cũng nhận ra được.

- Chuyện gì , sao mặt anh tái vậy ? Bộ anh thiếu nợ tiền của bác sỹ Lưu hả ?

- Đdừng có khùng.

Quay sang Tiến , Lập Văn giới thiệu.

- Đây là Thư Kỳ , còn đây là...

Lập Văn chưa dứt lời thì Thư Kỳ đã nói trước.

- Anh Tiến...

Sắc mặt của nàng biến đổi , nó có vẻ ngạc nhiên , đượm chút gì buồn buồn , xen lẫn sự cố gắng gượng gạo vui vẻ . Tất cả tình yêu , tình cảm của mối tình đầu đều đã trao hết cho người này . Dù rằng đã là chuyện xưa , nhưng cho đến bây giờ thì nàng vẫn không hề quên được . Mỗi khi nghe đến chữ Tiến , thì trái tim của nàng lại chợt đau nhói nhớ về những kỷ niệm xưa , những ngày tháng vui vẻ học trò ở Ngô Sỹ Liên . Những buổi chiều tan học Tiến đứng trước cửa chờ nàng , nhưng rồi chỉ đưa mắt nhìn nhau , rồi nàng đi trước với đám bạn , chàng đi sau với bạn của chàng . Chứ chẳng dám sánh vai nhau về chung , lỡ để bạn bè biết được , thì chắc là sẽ quê tới chết . Rồi những chiều thứ năm và chủ nhật , dối mẹ tới thư viện học bàI , nhưng thật ra thì đi đến rạp xine Đại Lợi hay Hòa Bình . Tiến đang đợi nàng ở đó . Nhiều bữa không xem phim thì hai đứa dắt tay nhau dạo trên đường nhặt những lá điệp vàng phủ ngập hai bên đường . Vừa đi vừa sợ sợ bị người quen bắt gặp . Cứ chốc , thấy cái dáng hơi quen đàng xa , là lại vội rút tay ra thật nhanh . Khi tới gần , ồ thì ra không phải , hai đứa mới thở phào nhẹ nhỏm.

Mối tình đầu , mối tình học trò và những buổi đi chơi thật rất bình thường , nhưng tại sao lại nhớ mãi không thể nào quên đi được . Khi biết Tiến đi Mỹ , trái tim nàng tan nát , nàng đã khóc cho đến sưng cả mắt . Cũng may Tiến cứ cách vài ngày là lại gởi một lá thư về nhà của Thông , người bạn thân của chàng , nhờ Thông trao lại cho nàng . Sau đó không hiểu sao đã không nhận được một lá thư nào của Tiến nữa . Nàng buồn bực , nhưng không thể thố lộ với ai , ngoài Thùy đứa em gái duy nhất của nàng . Thùy khuyên nàng đừng nhớ đến Tiến nữa , đàn ông rất dễ thay lòng , có lẽ chàng đã yêu thương người khác bên Mỹ . Nghĩ như vậy , nên nàng không viết thư cho Tiến nữa , và một lòng nghĩ đến chuyện quên đi chàng.

Mãi đến sau này , khi qua đến Mỹ , tình cờ đi chợ gặp mẹ của Tiến , hai người tâm sự , mẹ của Tiến trách nàng . Bà nói cứ tưởng hai đứa sẽ thành đôi . Tại sao nàng lại đi thích Thông ? Lúc Tiến nhận được thư của Thông , nói xin lỗi Tiến , Tiến hãy tha thứ cho Thông và nàng . Gần nhau lâu thì dễ sanh tình . Thông và nàng đã yêu nhau thật lòng , và sắp đám cưới . Tiến buồn đến chẳng còn màng đến học hành . Khuyên can mãi thì chàng mới có thể đứng dậy được.

Thì ra Thông đã nói láo , nàng không ngờ hắn là một con người đê tiện đến thế . Biết Tiến đang ở trường Việt Ngữ , nàng vội chạy đi tới đó gặp Tiến để giải thích . Nàng nhớ rất rõ , hôm đó trời mưa rất lớn . Nhiều con đường bị ngập rất khó đi . Nàng ngồi trong xe ngần ngừ xếp đặt những lời nói để nói với Tiến . Thật là hồi hộp , không biết Tiến có còn nhớ đến nàng như nàng nhớ đến Tiến hay không ?

Rồi nàng đã thấy Tiến bước ra , nàng tính chạy xuống , nhưng không , nàng sững lại . Tiến không phải đi ra một mình . Bên cạnh chàng còn có một cô gái khoác tay của chàng đi ra . Tiến cầm dù che cho cô gái . Hai người vui vẻ cười đùa , từng tiếng cười của họ , tựa như từng mũi dao đang đâm vào trái tim của nàng.

Nàng không trách Tiến , tuy rằng là hiểu lầm , nhưng chàng đâu biết chuyện đó . Không lẽ khi biết nàng đã thay lòng sắp lấy chồng , chàng còn chờ đợi nàng hay sao ? Nàng quay trở về , bỏ hẳn ý định đi gặp Tiến . Cũng không hề nói lại với ai , ngay cả Thùy về chuyện nàng đã đến đấy thấy Tiến . Những ngày sau đó , nàng tỏ vẻ sống rất vui vẻ , cũng quen bạn mớIị Thùy có kể cho nàng nghe chuyện Thùy đã gặp lại Tiến ở quán kem Diễm Hương . Kể cho Tiến biết chuyện hiểu lầm của hai người . Nàng ậm ừ vậy sao , ra vẻ như chẳng chút quan tâm , và con người đó dường như chẳng có liên quan gì tới nàng . Nhưng thực tế , thì nàng rất thắc mắc tại sao Tiến biết chuyện rồi lại chẳng có chút phản ứng gì.

Thỉnh thoảng khi biết Tiến không có nhà , nàng vẫn đến thăm và trò chuyện với mẹ của Tiến . Nàng và mẹ chàng nói chuyện hợp nhau lắm . Bà rất thích nàng . Có lần mẹ của Tiến nói với nàng , bà nói cũng may là Tiến không thành với đứa con gái nhà giàu kia . Bà không phải không ưa gì cô ta , nhưng nhìn bề ngoài của cô ta thì bà đã biết là đứa con gái được nuông chìu từ nhỏ , không cần phải đụng đến móng tay . Lấy nhau rồi , chắc Tiến phải hầu chết . Nhưng không biết con bé đó có bùa phép gì , mà Tiến như yêu cô ta lắm . Dù sao thì thời gian sẽ làm nhạt phai tất cả , cô ta cũng đã bỏ Tiến lấy chồng rồi . Cho Tiến thêm chút thời gian , bà hy vọng hai đứa có thể trở lại với nhau.

Nghe mẹ của Tiến nói như vậy , Thư Kỳ chỉ cười , nói sang chuyện khác . Đã trót yêu rồi , nếu có thể quên được một người dễ dàng như vậy thì nàng đâu cần phải nhớ , bị dằn vặt mãi cho đến bây giờ . Huống chi... có một lần cô gái ấy đến phòng mạch của Lập Văn để giao hồ sơ giùm chồng . Nghe lời chào hỏi qua lại của Lập Văn , Thư Kỳ mới biết cô ta tên là Diễm , chính là người vợ mới cưới của bác sỹ Cao . Một người con gái mà Lập Văn hết lời khen ngợi trước mặt nàng . Nào là bác sỹ Cao thật rất có phước , rất may mắn có người vợ tốt vậy.

Thật vậy , chỉ thóang nhìn thôi khi cô ta gật đầu mỉm cười chào nàng thì nàng đã cảm thấy cô ta rất xinh đẹp , một vẻ đẹp dịu dàng nhu mì. và sang trọng . Mái tóc đen dài , sóng mũi cao , đôi mắt đen nhánh thật to . Cô ta chính là loại con gái trông thật yếu đuối , cần được người đàn ông che chở . Loại mà đa số đàn ông đều say đắm , vì ai cũng muốn mình làm người hùng , là cây tùng che mưa che nắng cho người con gái . Nhất là Tiến , chàng thích con gái phải nhu mì , phải có mái tóc dài . Thư Kỳ nhớ lúc xưa , lần đó nàng theo nhỏ bạn đi cắt ngắn mái tóc dài của mình , cắt cái kiểu giống cô hoa hậu Kiều Khanh . Tiến khi gặp nàng đã giận không nói một lời suốt cả tuần lễ.

- Ồ thì ra hai người đã quen với nhau rồi à ?

Lập Văn lên tiếng để cắt đi bầu không khí im lặng nặng nề.

- Thôi được , hai người nói chuyện đi , tôi đi trước nha.

Lập Văn cười bước đi , Thư Kỳ nói với theo.

- Anh đi đâu ha ? ? Còn bên bác sỹ Lưu làm sao ?

Lập Văn quay lại nói , nhưng chàng không dừng bước.

- Đdược rồi , bây giờ anh đi làm chuyện đó.

- Lâu quá rồi mới gặp lại . Lúc này em ra sao ?

Tiến hỏi nhỏ . Thư Kỳ quay lại. , nét mặt nàng đỏ ửng . Không hiểu sao sự liến thoắng của nàng đã biến đi đâu mất.

- Cũng khá lắm.

- Anh có nghe mẹ nói gặp em nhiều lần . Sao mỗi lần đến nhà đều về mau vậy ?

- Em bận đi làm.

- Có rảnh đi uống ly nước không ?

Thư Kỳ nhẹ gật đầu.

Lập Văn đẩy cửa bước vào , Diễm thấy Lập Văn nàng nhoẻn miệng cười.

- Chào anh.

- Hôm nay thấy Diễm như khoẻ lắm hả ?

- Đạ phải , em đã khoẻ lại hết rồi . Có thể cởi trói cho em không ?

- Nếu em không làm những chuyện dại dột nữa thì chúng tôi đâu cần phải trói em lại làm gì.

- Em không làm nữa đâu.

- Thôi được ,

Lập Văn cười hiền.

- Hy vọng là em không gạt anh , em phải biết là anh mở giây cho em , nếu em tự làm chuyện dại dột thì anh sẽ bị treo bằng , mất hết tương lai . Có lẽ phải cầm gáo ăn xin thôi . Em là một con người rất tốt , anh nghĩ em không nở lòng , khiến anh phải lâm cảnh đó phải không ?

- Anh đâu cần phải dùng nhiều lời như vậy để hù em . Em không làm gì đâu . Thả em ra đi.

Lập Văn gở sợi giậy cột tay của Diễm ra.

- Anh có một tin vui báo cho em biết nè . Muốn nghe không ?

Nét mặt Diễm rạng rỡ.

- Anh Phong sẽ đến gặp em ?

- Không phải , Phong đang làm một công trình nghiên cứu bên Pháp , không về được . Nhưng tin mừng là đã kiếm ra được tim cho em rồi , vài hôm nữa là em có thể làm phẩu thuật thay tim , sống cuộc sống bình thường tự do chạy nhảy , muốn làm gì thì làm như lúc xưa . Vui không hả ?

Khác với sự tưởng tượng của Lập Văn , Diễm không reo vui như chàng dự đoán , mà nét mặt của chợt xịu xuống tắt đi nụ cười.

- Sao vậy ? Được thay tim em không vui sao ?

Diễm ngước lên . Nàng chẫm rải.

- Em không muốn thay tim.

- Tại sao ?

Lập Văn hỏi vội . Chàng lộ vẻ bực tức ,

- Đdây là một cơ hội rất hiếm có em biết hay không hả ? Em không còn bao nhiêu thời gian , đừng có con nít nữa . Đây là cơ hội duy nhất của em . Ngay cả con kiến cũng còn muốn sống , tại sao em khi có cơ hội lại không chịu.

Diễm cũng bực , nàng lớn tiếng.

- Anh làm gì mà lớn tiếng với em vậy . Sống hay không là chuyện của em , liên quan gì tới anh . Em muốn làm sao thì em làm , thay hay không thay làquyền của em.

Lập Văn thấy Diễm nổi giận , chàng dịu giọng lại.

- Xin lỗi , anh không cố ý . Anh nhất thời bực tức vì đây là một cơ hội rất hiếm có . Không có lần thứ hai đâu . Anh không muốn em bỏ lỡ . Hay là em suy nghĩ kỹ lại đi nha.

- Em đã suy nghĩ rất kỹ , không phải là bây giờ mà là từ tháng trước , từ cái lúc em nhảy xuống lầu thì em đã suy nghĩ rất kỹ rồi . Em không muốn sống nữa.

Diễm nhìn ra cửa sổ , nàng thì thầm thật nhỏ như nói cho một mình mình nghe.

- Không chừng khi em chết rồi , thì anh Phong sẽ chịu đến gặp em.

- Điễm à , em hãy tỉnh táo lại một chút đi . Cho dù em có chết thì Phong cũng sẽ không đến gặp em đâu . Anh ta đã thích người khác rồi , trong lòng anh ta không còn em nữa . Em còn nhớ và hy vọng nữa làm gì . Tại sao không sống cho thật tốt , chứng tỏ cho anh ta thấy , không có anh ta em vẫn sống bình thường , còn tốt hơn xưa , cho anh ta thấy mất đi em là sự tổn thất của anh ta chứ không phải em.

Diễm thở dài ,

- Nhưng thực tế em không thể sống thiếu anh ấy . Em có thể gạt mọi người nhưng không thể gạt bản thân của mình . Em thấy khó chịu , em thấy mệt mỏi lắm rồi , anh có hiểu không ? Em biết anh và mọi người đều quan tâm cho em . Nhưng cuộc sống này đối với em đã không còn ý nghĩa để sinh tồn tiếp tục nữa . Mỗi một ngày , em thức dậy , nhìn trời sáng rồi lại tử hỏi hôm nay mình phải làm gì ? Phải làm gì để không cần nghĩ đến anh Phong . Thật sự đau khổ và khó chịu lắm . Đừng có ép buộc em nữa . Nếu thật sự quan tâm cho em , thì đừng bao giờ khuyên em , đừng bao giờ ngăn cản em , hãy để em được giải thoát , để cho tâm hồn của mình tìm đượ sự bình an và thanh thản có được không ? Nói thật nha , các người không nên cứu lại em , em không cám ơn các người đâu . Em oán các người lắm.

Nhìn nét mặt thành khẩn của Diễm , Lập Văn hiểu nàng đã quyết định rồi , còn rất cương quyết nữa . Diễm đã chán đời và tuyệt vọng như thế này . Cho dù chàng có tiếp tục thì cũng không thể khuyên nàng được . Kết cuộc chỉ là hai xác chết mà thôi . Lập Văn nghĩ trong đầu.

"Xin lỗi nha Phong , tôi không thể giữ bí mật này cho anh được nữa . Tôi không muốn thấy hai người phải mù quáng chết vì nhau . Diễm phải nên biết rõ mọi việc , kết cuộc ra sao thì để mình cô ta tự chọn đi ."

- Em cương quyết như vậy , anh không thể nào không nói ra sự thật . Anh không thể nào dấu diếm tiếp được nữa.

Diễm tròn mắt ngạc nhiên.

- Sự thật gì ?

Lập Văn thở dài , chàng chậm rãi.

- Sau cái ngày làm giải phẫu cho em không thành công . Có một đêm Phong trở về văn phòng của mình tính thay đổi hồ sơ , đổi ngày tháng lại để em có thể được thay tim sớm . Đây là một chuyện phạm pháp nên anh đã ngăn cản . Sau đó , vì một câu nói vô tình của anh , đã tạo cho Phong một ý nghĩ điên rồ . Phong đã muốn dùng chính mạng sống của mình . Lấy trái tim của mình để đổi mạng sống cho em . Phong đã điền một tờ giấy , nếu có chuyện gì xảy ra , thì trái tim của Phong sẽ được hiến cho em . Vì muốn em sau này có thể quên đi anh ta , có thể sống một cuộc sống vui vẻ , nên Phong đã bắt đầu với vở kịch người chồng tệ bạc của anh ta . Phong thật rất thảnh khẩn , những gì anh ta làm đều vì quá yêu em , anh chưa từng thấy một tình yêu có thể vĩ đại như vậy nên anh cũng bị lòng thành của anh ta làm cảm động , giúp anh một tay để đóng màn kịch này . Tạo ra cái bi kịch như ngày hôm nay.

Sắc mặt của Diễm trở nên trắng bệch , Lập Văn ngưng

- Em không sao chứ ?

Diễm lắc đầu , nước của nàng bắt đầu trào ra.

- Anh hãy nói tiếp đi . Nói tiếp đi.

- Phong chưa có hề thay lòng , chưa hề có một ngày ngưng yêu em . Người con gái gọi phone cho em sáng hôm đó không phải là bạn gái của Phong , mà chính là đứa em gái nuôi của anh . Anh đã nhờ nó gọi phone đến cho em . Nó cũng không biết chuyện gì . Tụi anh nói dối với nó , là làm như vậy để chọc coi em có ghen không thôi . Tánh nó thích đùa nên đã đồng ý . Tiếc rằng , con người của em đã quá nhẫn nhượng , sau màn kịch đó mà em vẫn không nổi giận . Lúc đó Phong rất bối rối không biết phải làm sao , thì sự xuất hiện tình cờ đúng lúc của Tiến , càng khiến Phong cảm tưởng như những thứ mình làm là đúng , ngay cả ông trời cũng đang giúp cho anh ta . Thật ra Phong không hề nghi ngờ em đâu . Những lời nói phũ phàng vô tình đó với em , nói ra miệng , nhưng lòng của anh ta đau hơn ai . Ngày hôm mà em nhảy lầu tự tử , ngày hôm đó Phong cũng đã lao xe vào sườn núi tự tự . Khi Phong được đưa vô đây , anh đã dấu diếm không báo cho người nhà của Phong biết . Theo ý của Phong , anh nói với họ là Phong đã được gởi sang Pháp làm một công trình nghiên cứu với các bác sỹ bên đó năm năm . Còn Phong , thì đã được đưa sang Bascom , để cho Vỹ Kiệt điều trị và theo dõi . Nhưng anh ta có lẽ không sống được bao lâu nữa đâu.

- Em không tin... anh gạt em.

- Đdây là sự thật , anh không có gạt em đâu . Não bộ của Phong đã bị chấn thương quá nặng . Trên nguyên tắc , não bộ không còn hoạt động nữa thì con người coi như là đã chết . Những gì Phong làm cũng hoàn toàn vì em , nếu khi trái tim của Phong ngừng đập thì sẽ không dùng để cứu em được nữa . Phong không thể nào cứu lại được đâu . Em hãy chấp nhận phẫu thuật thay tim . Hãy để ước nguyện cuối cùng của anh ta được toại nguyện . Đây cùng là việc cuối cùng mà chúng ta có thể làm cho Phong.

- Tại sao , tại sao ?

Diễm bật khóc.

- Tại sao đến bây giờ anh mới nói cho em biết . Anh Phong bị điên thôi , tại sao anh lại cùng điên với anh Phong . Tại sao lại không nói cho em biết . Anh thật rất tàn nhẫn , anh thấy em đau khổ , thấy em tự tử , đi tìm cái chết , mà các anh đều vẫn có thể dấu kín , không mở miệng nói ra sự thật . Các anh thật là tàn nhẫn , thật rất tàn nhẫn.

Lập Văn cũng đau khổ.

- Xin lỗi em .. Ngoài chữ xin lỗi này ra anh không biết phải nói sao với em nữa . Tụi anh đã sai rồi , đã hoàn toàn sai rồi.

- Em muốn gặp anh Phong . Em muốn gặp mặt anh Phong.

Diễm gào khóc.

Lập Văn gật đầu.

- Đdược , anh sẽ đưa em tới đó ngay bây giờ.

Lập Văn phóng xe như bay đến Bascom , khoảng đường dài nửa tiếng đồng hồ , thường ngày đã dài rồi , hôm nay lại càng như dài hơn . Diễm nóng lòng như lửa đốt cứ hối Lập Văn hãy phóng nhanh lên.

Vỹ Kiệt đang đứng trước cửa phòng , thấy Diễm chàng hốt hoảng chặn lại.

- Ủa chị , đi đâu vậy ?

Diễm đẩy Vỹ Kiệt

- Anh tránh ra đi.

- Tránh ra đi Vỹ Kiệt , tôi đã nói cho cô ấy biết rồi.

Lập Văn nói.

Vỹ Kiệt nổi giận.

- Tại sao anh lại làm như vậy . Anh có biết Phong đến nông nổi này cũng vì muốn giữ bí mật không ?

Lập Văn cũng lớn tiếng hét lại.

- Tại vì tôi không thể nhìn thấy cô ta lại muốn tử tự thêm lần nữa , anh có biết ngày hôm qua cô ta lại tử tự không ?

- Hai người đừng tranh cãi nữa . Đây là chuyện của tôi , tôi cần phải được biết , các người không có quyền được dấu tôi.

Diễm nhè nhẹ đẩy cánh cửa phòng bước vào . Nàng khoá cửa lại để Lập Văn và Vỹ Kiệt không thể vô làm ồn quấy rầy nàng . Đây là một căn phòng đặt biệt . Từ cửa chưa đi tới phòng , mà còn phải đi ngang qua một cái hành lang , rồi mới đến một căn phòng xung quanh là kiếng . Qua khung cửa kiếng , Diễm đã nhìn thấy Phong . Quả thật là chàng . Đầu của chàng băng kín , bốn bên bao phủ bởi những chiếc máy trợ sinh . Diễm vội chạy tới ôm lấy Phong , nàng bật khóc.

- Tại sao , anh lại phải dối em . Anh tưởng rằng bỏ em một mình em có thể tiếp tục sống trên đời này hay sao ? Anh có biết anh đã trở thành đáng ghét như thế nào không ? Em không tha thứ cho anh đâu . Cho dù anh có chết , thì em cũng sẽ theo anh , em phải theo anh xuống dưới để hỏi anh cho rõ tại sao anh lại có thể nhẫn tâm đến thế . Tại sao anh có thể bỏ em một mình . Anh hãy tỉnh lại đi , em xin mà . Hãy tỉnh lại đi.

Diễm lay Phong , như chừng tưởng rằng làm như vậy chàng sẽ tỉnh lại , nhưng ngoài tiếng khóc của nàng trả lời nàng khi không còn một tiếng động nào khác.

Diễm ngồi trước máy ghi âm mà đầu óc ở tận nơi nào . Hoa phải gọi Diễm đến mấy lần Diễm nghe.

- Điễm à . Diễm có sao không ? Có làm chương trình được không ? Còn một phút nữa thôi đó.

Diễm gật đầu.

- Đdược mà.

Nàng với tay kéo cái microphone lại gần , đeo cái headphone lên rồi ra dấu hiệu mở máy.

- Giờ tâm tình cuối tuần lại đến với quý vị thính giả yêu mến . Thu Hương xin chào tất cả quý vị . Qúy vị có khoẻ không ? Hôm nay thì trời hơi buồn , bên ngoài đang âm u muốn mưa . Hình như trời mưa thì tự nhiên chúng ta không thể nào vui được . Lòng cứ man mác buồn không hiểu vì sao . Trong lòng của Thu Hương cũng vậy , cũng đang rất buồn . Hôm nay , trong phần đầu của chương trình , Thu Hương sẽ kể cho qúy vị nghe một câu chuyện . Một câu chuyện có thật.

Chuyện là có một cặp vợ chồng trẻ rất yêu thương nhau , họ đám cưới được một năm thì người vợ phát hiện ra mình bị một chứng bịnh tuyệt chứng , cần phải được thay tim nếu không chỉ còn sống được một năm mà thôi . Người chồng tìm đủ mọi cách để cứu vợ , nhưng rồi phải ôm nổi tuyệt vọng vì thực tế ngoài thay tim ra , không còn cách nào khác.

Đến bước đường cùng , trong lúc tuyệt vọng người chồng chợt... chợt nghĩ ra được... được một cách . Đó là dùng chính sinh mạng của mình , dùng chính trái tim của mình... để thay cho vợ , để vợ có... có thể tiếp tục sống... Không những vì... vì muốn cho người vợ có thể quên đi mình , có thể sống một cuộc sống vui vẻ sau này.. anh tạ.đã...

Giọng nói của Diễm bắt đầu đứt quãng . Vì trong lúc nàng nói chuyện thì nước mắt cũng bắt đầu lả chả rơi xuống . Qua radio , người ta có thể nghe được những tiếng nấc nho nhỏ . Lời nói nghẹn ở cổ , Diễm không thể nói ra tiếng , nàng ngưng giây lát rồi bắt đầu nói lại . Nghẹn ngào trong nước mắt nhưng nàng cũng kể xong được câu chuyện.

- Ông xã , xin anh hãy tỉnh lại đi , hãy tỉnh lại đi.

Đến đây thì Diễm không còn kếm chế được mình nữa , nàng bật khóc thành tiếng bỏ chạy ra khỏi phòng ghi âm . Hoa vội phát lên một bản nhạc . Các đường line điện loại nhấp nháy đỏ không ngừng.

Ở nơi quán kem của mình Tiến và Thư Kỳ cũng nghe được hết những lời vừa nói của Diễm.

- Cảm giác như thế nào , đau lòng hay tuyệt vọng ?

Thư Kỳ nhìn Tiến chọc ghẹo.

Tiến cười.

- Nhẹ nhàng thì đúng hơn.

Thư Kỳ không tin.

- Thật sao ?

- Phải , lúc xưa anh cứ mang nỗi ám ảnh là anh chưa làm hết những gì mình phải làm , anh đã bỏ lỡ cơ hội . Rồi sau khi gặp lại thấy Diễm khổ , không được vui , anh lại bị ám ảnh là chính vì anh năm xưa bỏ cuộc , nên cô ấy mới phải lấy người chồng này , để rồi chịu đau khổ như thế này . Anh nghĩ tất cả lỗi đều là nơi anh , anh muốn làm một cái gì đó để đền bù cho Diễm . Thật ra , người mà Diễm yêu chính là chồng của cô ấy . Cô ta có thể vì người đó mà bỏ luôn không màng đến sự sống của mình . Người họ thật quá yêu nhau , anh đâu còn gì để nói , và trong trái tim của cô ta cũng không có chỗ cho anh.

Bây giờ biết hết mọi việc , anh cảm thấy nhẹ nhàng lắm , như là trút hết được cái bao phục cắn rứt anh mấy năm nay.

Thư Kỳ cười

- Anh đã suy nghĩ được như vậy thì tốt rồi . Biết đâu ngày mai anh sẽ kiếm được một Diễm của chính anh.

Ờ...

Giọng của Tiến bỗng bỗng trầm lại.

- Anh nghĩ Diễm không thích hợp với anh nữa đâu . Nếu được may mắn , thì anh muốn kiếm một người giống như Thư Kỳ.

Thư Kỳ đỏ cả mặt , nàng cuối đầu xuống thẹn thùng không nói gì.

Diễm đang ngồi bên cạnh giường bịnh của Phong , thì Lập Văn hớt ha hớt hải chạy vào.

- Anh có tin vui báo với em . Em có thể thay tim đó.

- Em đã nói em không lấy trái tim của anh Phong đâu . Anh Phong sẻ tỉnh lại , anh đừng nhắc đến chuyện đó nữa được không ?

Diễm gắt.

- Không phải đâu , nghe anh nói hết đã , có một người thính giả của em , cô ta đã bị chứng ung thư não vào thời kỳ cuối , cô ta chỉ còn sống được vài tuần lễ nữa . Sau khi nghe câu chuyện của em kể trên đài phát thanh , cô ấy đã đến trung tâm organ donor , ghi danh hiến trái tim của mình cho em . Em được cứu rồi.

Diễm nhìn Lập Văn nghi ngờ

- Trên đời làm gì có chuyện kỳ tích như vậy , anh gạt em có phải không ? Có phải anh muốn dụ em đồng ý , khi em đã bị mê man anh sẽ lấy trái tim của anh Phong thay cho em phải không ? Anh đừng nghĩ đến cách này để dụ Em . Em không bao giờ làm phẩu thuật đâu.

Lập Văn ôm đầu.

- Trời ơi , oan cho tôi quá , đây là sự thật mà , anh không hề gạt em . Nếu em muốn em có thể đi gặp mặt người chịu hiến tim cho em.

Diễm cứng đầu.

- Em không đi đâu . Lúc xưa anh có thể nhờ người giả làm bạn gái của anh Phong để gạt em , bây giờ anh cũng có thể nhờ người ta nói dối là người hiến tim mà . Tại sao em lại phải tin anh.

Lập Văn thấy nhức đầu.

- Làm sao thì em mới chịu tin đây là sự thật , và đồng ý làm phẩu thuật hả ?

Diễm đi tới bên giường , nắm lấy bàn tay của Phong , nàng nói khẻ.

- Chừng nào anh Phong tỉnh lại thì lúc đó em mới làm phẩu thuật

- Nhưng... nhưng Phong không biết có thể tỉnh lại được hay không ? Chúng ta không còn bao nhiêu thời gian nữa đâu em có biết không ?

- Anh đừng có nói nữa . Hãy để ý trời quyết định đi . Em tin anh Phong nhất định sẽ tỉnh lại mà.

Diễm ngả đầu của mình lên ngực của Phong , nàng thầm thì.

- Phong à , anh có nghe hay không ? Chúng ta không cần phải xa cách nữa , có người chịu cho em trái tim , em đã có thể thay tim rồi . Chúng ta có thể sống bên nhau cho đến già . Anh có nghe được hay không ? Nếu anh còn tiếc tình cảm của chúng ta , thì anh hãy mau tỉnh lại đi . Nếu như anh còn không mau tỉnh lại , thì em cũng sẽ không làm phẩu thuật này đâu . Nếu như ý trời thật sự không cho chúng ta sống chung , không cho chúng ta làm một cặp vợ chồng ở thế gian , em thà mình cùng nhau xuống dưới làm một đôi vợ chồng ma , để mãi mãi vĩnh viễn được bên nhau.

1 tháng sau.

Trời chiều âm u , sương mù bắt đầu kéo về .. Diễm co ro , hai hàm răng của nàng đánh vào nhau . Diễm đặt bó hoa hồng vô bình cắm , rồi đốt bó nhang thắp bốn xung quanh mộ một người con gái còn rất trẻ , chỉ độ 18-19 tuổi.

- " Nguyễn Ly Hương . Nguyễn Ly Hương

Diễm thì thầm cái tên trong miệng.

- Tuy rằng chúng ta là hai người xa lạ . Nhưng Ly Hương đã ban cho mình một món quà vô giá nhất . Cám ơn Ly Hương. Cám ơn Ly Hương.

Gió thổi tới càng lúc càng lạnh . Diễm quấn chặt cái khăn ở cổ , rồi khoác tay Phong bước đi.

Nàng trách yêu.

- Đdã nói phone xong chưa . Anh đó , tới nơi này mà còn nói chuyện việc làm nữa . Không có thành ý gì hết.

Phong cười trừ biết mình sai.

- Thì đã tắt không nói nữa nè.

- Bộ bận lắm sao ? Anh mới khoẻ lại thôi , tại sao bác Trương lại giao cho anh nhiều việc như vậy ?

- Không phải đâu , anh sẽ đi vắng một tháng nên căn dặn lại mấy việc ở đó với người ta thôi.

- Anh đi đâu ? Sao em không biết.

- Anh đi sang Pháp du lịch . Em không biết sao ?

- Em cùng đi với anh chứ ?

Diễm ngớ ngẩn hỏi . Phong phì cười.

- Không em ở nhà , anh đi với cô khác sang Pháp.

- Anh dám sao ?

Diễm đánh nhẹ Phong , cả hai cùng cười vui vẻ.

- Anh đi rồi , công việc ở nhà thương anh giao lại cho ai ?

- Lập Văn

- Anh Văn sẽ nhăn chết.

Phong cười.

- Mặc kệ anh ta . Khi anh ta biết thì anh đã đang ở bên Pháp rồi , muốn phản đối cũng không được.

Chàng nắm tay Diễm ,

- Thôi đi mau đi , sương mù xuống nhiều quá à , chỗ này ghê quá.

Hết

Em Là Tất Cả
Trước
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám