Một đầu, dòng sông Saigon lấp lánh. Một đầu khác, tượng Đức Mẹ trắng toát trước Vương Cung Thánh Đường. Lòng đường hẹp mà vỉa hè rộng. Con đường ấy, một thời ngắn ngủi thôi, mang tên là Tự Do. Tên cũ của nó, thời Pháp: Catinat. Tên mới, thời Cộng Sản: Đồng Khởi. Không biết đã hoặc sẽ còn những tên nào khác nữa? Với tôi, mãi mãi, con đường ấy mang tên là Tự Do.
Đủ loại gót giày, từ Nam chí Bắc, từ năm châu bốn biển, đã nện trên vỉa hè Tự Do. Không chỉ giày dép đâu, mà con người, cả tôi nữa, khi đi đứng, hít thở, hòa mình vào sinh hoạt ở trên con đường này,đã hòa hợp với mạch sống của mọi thời đại, mọi hoàn cảnh.
Bắt đầu từ một buổi trưa nắng sau khi Saigon đã thay tên đổi đời...
Sách - Truyện Khác
Đường Tình Em Đi
Diễm Châu
Đường Phượng Bay
Từ kế Tường
Dương Liễu Thanh Thanh
QUỲNH DAO
Đuổi Theo Vệt Nắng
Lê Thao Chuyên
Dưới Ánh Trăng Cô Đơn
QUỲNH DAO
Dưới Ngàn Thông
Trần Thị Bảo Châu
Dưới Gốc Liễu
QUỲNH DAO
Dưới Ðồng Sâu
Phi Vân
Đừng Như Mây Lang Thang
Hoàng Thu Dung
Đừng Quên Đêm Nay
QUỲNH DAO
Đừng Nói Xa Nhau
Khánh Mỹ
Đừng Đánh Mất Tình Yêu
Uyên Nhi
Đừng Đánh Mất Thiên Đường
Tiền Giang
Đừng Bao Giờ Xa Em
Margeret Pemberton
Dựa Lưng Nỗi Chết
Phan Nhật Nam
Đứa Con Nuôi
Nguyễn Khải
Đứa Con Hai Dòng Máu
Nguyễn Vạn Lý
ĐứA Bé Đi TìM Cha
Xuân Vũ
Dòng Sông Cỏ Mục
Chu Sa Lan
Đông Phương Huyền Bí
Paul Brunton



