Chúng tôi còn lại có bốn người.
Không khói nhang, không bát cơm quả trứng, ng toán trưởng đã được chôn ngay sau đó trẽn đỉnh núi mà thằng học giả gọi nó là đỉnh Hua Ca. Nó đọc một bài diễn văn rất cảm động và sụp xuống khóc nức nở trước mộ ông. Mai sau, nếu có lúc nào nhắc tới ông toán trưởng, đằng sau cặp kính trắng rất có thể của một giáo sư viện trưởng, liệu nó có còn giữ được những gịọt nước mắt chân tình ấy không? Riêng tôi, thầm hứa sẽ đưa bằng được cái gói nhỏ của ông đến tận tay hai mẹ con bà Trưởng phòng dạo trước mà ông đã dặn dò.
Trong đêm cuối cùng trên đỉnh núi, chúng tôi lại đốt một đống lửa ngồi quây quần như những ngày trước. Không ai hé răng một lời. Tất cả đều ngồi thẫn thờ trước ngọn lửa đang bốc cao kéo theo những tàn đỏ đuổi nhau và mất hút vào bóng đêm. Mọi việc giữa bọn tôi rồi cũng qua đi như thế. Sáng mai tôi sẽ xuống núi, sẽ nói với nàng Sao rằng suối thần trên đỉnh Hua Ca chỉ có trong huyền thoại, tuy nhiên không vì thế con người không thể thực bụng yêu nhau...
Sách - Truyện Khác
Đi Tới Cuối Đường, Rồi...
Nguyễn Viện
Đi Tìm Nhân Vật
Tạ Duy Anh
Đi Tìm Chốn Bình Yên
Hạ Vũ
Đi Tìm Chiếc Bình Graal
Vincent Watelet
Đi Qua Mùa Đông
Châu Liên
Đi Qua Nỗi Nhớ
Châu Liên
Đi Qua Nỗi Buồn
Hoàng Thu Dung
Đi Qua Miền Ký Ức
Phương Oanh
Đi Qua Hoa Cúc
Nguyễn nhật Ánh
Đẹp Và Buồn
Yasunari Kawabata
Đèo Bồng
Trần Đại
Đèn Không Hắt Bóng
Watanabe Dzunichi
Đêm Thu
Khánh Vân
Đêm Trăng Mật
Phương Dung
Đêm Trắng
Dostoevsky
Đêm Quỳnh Hoa
Hoàng Thu Dung
Đêm Noël
Hoàng Thu Dung
Đêm Nghe Tiếng Đại Bác
Nhã Ca
Đêm Dạ Vũ
Hoàng Thu Dung
Đêm Ai Cập
Alexander Pushkin



