Dị Kiếm Khách

Hồi 17
Tác Giả: Cổ Long
Thể Loại: Kiếm Hiệp

Bóng Sắc Hư Vô

- Công tử, khi bổn nhân đã thích công tử thì công tử phải thuộc về bổn nhân. Liền sau lời nói đó, Quách Trụ thi triển một thứ thân pháp thần kỳ mà Thiếu Hoa có nằm mơ cũng không tưởng tượng được.

Thân pháp Quách Trụ vụt lướt lên cao bốn trượng, quay tròn như chiếc bông vụ đỏ ối, rồi chút xuống tợ một cánh dơi.

Lao thẳng đến Thiếu Hoa. Y chẳng khác nào một cánh dơi khổng lồ với mười móng vuốt đen kịt vươn ra.

Áp lực cuồng phong vồ tới Thiếu Hoa.

Đối mặt trước chiêu công quái dị của Quách Trụ, dù cho bất cứ ai, có đẳng cấp võ công thế nào, nhất định cũng đểu phải nảy sinh ý định né tránh.

Trảo thủ đen kịt và gớm ghiếc của Quách Trụ chưa đến mà uy lực chỉ phong đã đến. Nhưng âm thanh vi vu như tiếng sáo diều khiến xương sống Thiếu Hoa gay lạnh. Những tưởng đâu chàng sẽ tránh né trảo công của đối phương, nhưng thật là bất ngờ, sự bất ngờ kia hoàn toàn vượt thoát khỏi những tiên liệu của Quách Trụ chủ nhân Nhục Nhân Địa.

Mặc dù chưa từng có chút kinh nghiệm trên giang hồ, nhưng phản ứng đối phó của Thiếu Hoa thì khiến cho Quách Trụ gần như hoàn toàn không dự liệu được. Chàng không né tránh trảo công của đối phương, cũng chẳng một chút e dè hay hoảng sợ mà dụng luôn một thế kiêm thần tốc, hướng vào giữa đôi trảo đâm thẳng tới.

Phàm một cuộc giao đấu thì có kẻ công người thủ, nhưng cuộc giao đấu này thì không bình thường. Nếu Quách Trụ dụng bộ pháp thần kỳ phối hợp với trảo thủ công chàng thì ngược lại Thiếu Hoa củng dụng một chiêu kiếm vừa độc vừa tàn nhẩn công lại đối phương.

Cả hai người đều là kẻ công chứ không có ai là người thủ.

Quách Trụ giật mình nhưng chẳng thể nào kịp biến hóa chiêu công trở lại thế thủ. Khi trảo của y chạm được vào người Thiếu Hoa thì mũi kiếm của chàng cũng cắm vào yết hẩu lão.

Quách Trụ buột miệng nói :

- Ngươi....

Lời nói thốt ra thì y cũng kịp dừng bộ nhưng trảo vẫn bám lấy yết hầu và tâm huyệt của Thiếu Hoa. Phía bên kia, mũi kiếm cũng hơi chích vào yết hầu Quách Trụ, tạo ra một hạt máu ngay trên đầu lưỡi kiếm.

Hai người nhìn nhau. Mặc dù cả hai đều im lặng nhưng ánh mắt của họ đã nói ra tất cả những gì họ đang suy nghĩ trong đầu.

- Tiểu tử.... Ngươi không sợ chết à ?

Thiếu Hoa điểm một nụ cười mỉm hỏi ngược lại Quách Trụ :

- Nếu như tại hạ chết... Tôn giá không sống được đâu.

Vừa thốt ra câu đó, Thiếu Hoa chú nhãn quan sát chân diện của Quách Trụ. Dưới ánh trăng lưỡi liềm giờ thì Thiếu Hoa đã có thể thấy rõ từng nét mặt họ Quách. Thậm chì những khối thịt u nần trên khuôn mặt choắt của gã.

Quách Trụ lưỡng lự nói :

- Bổn nhân có thể chết dưới kiếm của ngươi.

- Không phải có thể đâu... Mà tôn giá chết bởi kiếm của tại hạ nếu như người có ý muốn giết tại hạ. Nói thẳng ra, tại hạ chết thì tôn giá cũng theo chân tại hạ. Cả hai cùng chết.

Quách Trụ thở ra rồi gằn giọng nói :

- Tại sao công tử làm vậy ? Bổn nhân và ngươi đều là không có thù có oán.

- Tại hạ và tôn giá đúng là những người không có thù có oán, nhưng cả hai đểu không muốn thua trong cuộc đấu này.

- Công tử nói đúng. Bổn nhân không muốn thua.

- Tại hạ cũng không muốn thua.

Hai cánh môi Quách Trụ thoạt mím lại rồi nhấc lên :

- Chính đều đó đã khiến cho công tử không màn đến sống và chết ?

- Bất cứ kiếm thủ nào của Kiếm Môn cũng không nghĩ đến cái chết. Đó là nguyên tắc của một kẻ cầm kiếm.

- Hôm nay bổn nhân mới biết Kiếm Môn lợi hại như thế nào.

Quách Trụ buông tiếng thở dài :

- Bổn nhân và công tử cùng rút chiêu công lại chứ ?

- Nếu tôn giá cho đó là một giải pháp để tại hạ và tôn giá cùng tránh khỏi bóng sắc lưỡi hái của tử thần.

- Đúng... Đó là một giải pháp. Bổn nhân không muốn chết một cách vô ý nghĩa như thế này.

Y buông tiếp một tiếng thở dài nữa rồi nói tiếp :

- Bổn nhân nghĩ công tử hẳn cùng một ý niệm với bổn nhân ?

- Đúng. Vậy tôn giá xử sao về cuộc giao chứng hôm nay ?

- Chúng ta huề nhau vậy.

- Được !

Thiếu Hoa vười nói vừa rút thanh kiếm về đồng thời thối lui hai bộ. Mặc dù chàng phản xạ thật nhanh nhưng một chiếc móng trảo công của Quách Trụ cũng kịp chích vào hổ khẩu chàng.

Thiếu Hoa cau mày.

Quách Trụ khoanh tay trước ngực nhìn Thiếu Hoa.

- Thiếu Hoa ôm quyền nói :

- Thật ra tôn giá đã thua tại hạ nửa chiêu kiếm. Tôn giá có nhận ra điều đó không ?

- Phải chăng ý của công tử muốn nói, dù sao công tử cũng đã kết tạo được một giọt máu của bổn nhân ?

- Tại hạ có ý niệm đó.

Quách Trụ gật đầu :

- Đúng, nhưng đó cũng chỉ là giọt máu, chưa đủ đế giết bổn nhân. Ngược lại, bổn nhân để lại trên hổ khẩu của công tử một vết xước.

Thiếu Hoa lắc đầu :

- Điều tôn giá làm được nơi tại hạ chỉ vì tại hạ sơ xuất thôi.

- Hai đối thủ với nhau thì không nên có sự sơ xuất. Khi sơ xuất thì không có một cơ hội sửa chữa đâu.

Thiếu Hoa ôm quyền :

- Đa tạ tôn giá chỉ giáo kinh nghiệm cho tại hạ. Lần sau tại hạ không để sơ xuất đó xảy ra nữa.

- Có lần sau ư ?

Thiếu Hoa cau mày khi nghe Quách Trụ thốt ra câu nói đó. Chàng miễn cưỡng hỏi :

- Chẳng lẽ không có lần sau ?

Quách Trụ phá lên cười khanh khách.

Nghe gã cười, Thiếu Hoa chau mày lộ vẻ bất mãn.

Cắt ngang tràng tiếu ngạo, Quách Trụ nói :

- Có lần sau hay không là sự quyết định của bổn nhân.

Thiếu Hoa tò mò hỏi :

- Sao tôn giá lại có thể quyết định được ?

- Bởi bổn nhân muốn công tử sống thì công tử phải sống. Bằng như muốn công tử chết thì công tử sẽ chết.

Thiếu Hoa lắc đầu :

- Sao lại có chuyện đó nhỉ ?

- Đó là sự thật. Bởi chất độc "Quỷ Thủ" của bổn nhân đã xâm nhập vào nội thể của công tử.

Thiếu Hoa chau mày nhìn lại vết xước trên mu bàn tay mình. Chàng nhìn lại Quách Trụ :

- Nói như vậy, vết xước của tôn giá để lại trên mu bàn tay của tại hạ là có độc ?

Quách Trụ gật gù :

- Không sai. Giờ thì công tử nói xem, ai là người thắng nửa chiêu ?

Thiếu Hoa đáp lời ngay khi Quách Trụ vừa thốt dứt câu :

- Tôn giá. Nhưng tôn giá thắng tại hạ nửa chiêu trong sự gian trá chẳng có gì quang minh chính đại cả, còn tại hạ thắng tôn giá trong sự quang minh chính đại.

Quách Trụ cười khảy rồi nói :

- Công tử nói cho bổn nhân biết xem quang minh chính đại là gì ?

- Ơ... Tại hạ nói với tôn giá thế nào nhỉ ? ã... Tại hạ chỉ có thể nói kẻ quang minh chính đại là không hổ thẹn với tâm của mình khi làm bất cứ điều gì.

Cho dù tôn giá có thắng tại hạ nửa chiêu bằng độc công từ trảo quỷ nhưng chắc chắc tôn giá sẽ hổ thẹn và chẳng bao giờ thỏa mãn với cái thắng đó.

Quách Trụ lắc đầu :

- Bổn nhân lại nghĩ khác công tử.

Thiếu Hoa ôm quyền :

- Tôn giá nghĩ khác thế nào, có thể chỉ giáo cho tại hạ không ?

- Được. ö của bổn nhân là sự quang minh chính đại luôn thuộc về kẻ thắng. Chỉ như thế thôi.

- Tại hạ sẽ nhớ lời chỉ huấn này của tôn giá.

Thiếu Hoa lưỡng lự một chút rồi nói :

- Giờ Thiếu Hoa muốn hóa giải chất độc mà tôn giá để lại thì phải làm như thế nào ?

Bổn nhân cho công tử thời hạn ba con trăng để suy nghĩ, sau đó đến Hoàng Thiên Nhai để tỏ lộ sự qui thuận của mình với bổn nhân.

- Nếu tại hạ không qui thuận ?

- Bổn nhân không thích nghe câu nói này.

- Sao tôn giá lại không thích ?

- Bởi bổn nhân không muốn thấy một kỳ tài kiếm thủ chết bởi độc công của Quỷ Thủ. Mà cái chết đó rất đau đớn.

- Thì ra vậy.

Cười khảy, Quách Trụ nói :

- Bổn nhân thích ngươi lắm đó.

- Tôn giá thích Thiếu Hoa mà lại cấy chất độc vào nội thể Thiếu Hoa... Cái thích của tôn giá khién cho tại hạ phải dè chừng người đó.

- Dù sao thì bổn nhân cũng đã lỡ thích Thiếu Hoa công tử rồi. Hãy suy nghĩ và tự chọn cho mình một hướng đi.

Quách Trụ nhìn chàng từ tốn nói :

- Hẹn ngày gặp lại công tử.

Quách Trụ toan dợm bước thì Thiếu Hoa gọi giật lại :

- Tôn giá khoan đi.

- Công tử có điều gì muốn hỏi bổn nhân ?

- Tại hạ có rất nhiều điều muốn hỏi tôn giá.

- Lại do tò mò ?

Thiếu Hoa lắc đầu :

- Không phải vì tò mò... Mà vì vết xước trên mu bàn tay của tại hạ.

- Nếu vì vết xước trên mu bàn tay của công tử, bổn nhân sẵn sàng trả lời những câu hỏi của công tử.

Thiếu Hoa ôm quyền :

- Đa tạ tôn giá.... ít ra tôn giá cũng cho tại hạ một chút sự ngưỡng mộ nơi tôn giá.

- Đừng khách sáo như vậy. Kẻ nào càng nhúng nhường và khách sáo bao nhiêu, tâm địa càng gian trá bấy nhiêu.

- Tại hạ sẽ không để cho tôn giá xem tại hạ là kẻ gian trá. Thứ nhất, tại hạ muốn hỏi :

Do đâu tôn giá có viên thần châu Tỵ Độc ?

Thiếu Hoa thấy rõ những nét sa sầm hiện ra trên mặt Quách Trụ.

- Sao công tử hỏi ta điều đó ?

- Có thế mà tôn giá cũng hỏi.

Thiếu Hoa đưa hữu thủ đến trước :

- Tại hạ đang bị trúng độc công của tôn giá, nên muốn có viên thần châu Tỵ Độc kia.

Quách Trụ lại bật cười rồi nói :

- Công tử muốn có Tỵ Độc Châu thì hãy cố mà tước đoạt nó, cần gì phải hỏi vì sao ta có.

- Tại vì tại hạ không muốn phải áy náy với lương tâm mình.

- Vậy thì ta cũng sẽ trả lời cho công tử biết, bổn nhân không trả lời câu hỏi của công tử.

- Vậy câu hỏi của tại hạ tạm gác lại...Không hỏi nữa... Thứ hai, tại hạ muốn hỏi tôn giá... Nếu như tại hạ tiếp tục giao thủ kiếm chiêu với Trương Thiên Tống, tôn giá có xen vào không ?

Quách Trụ cau mày nhìn Thiếu Hoa :

- Công tử đã thua Thiên Tống, sao còn muốn giao thủ với Thiên Tống?

Thiếu Hoa thở ra lắc đầu nói :

- Tôn giá không trả lời Thiếu Hoa mà lại hỏi ngược lại tại hạ, biết thế tại hạ chẳng gọi tôn giá lại làm gì.

- Được.... Bổn nhân trả lời công tử đây.... Bổn nhân sẽ không xen vào.

- Có thế chứ.

- Bổn nhân hỏi... Sao công tử lại muốn giao thủ với Trương Thiên Tống khi đã biết mình không phải là đối thủ của y ?

- Tôn giá nghĩ thế chứ tại hạ đâu có nghĩ vậy.

Thiếu Hoa chỉ lên trời :

- Tôn giá xem kìa.... Trăng hôm nay thế nào ?

Nhìn Thiếu Hoa, Quách Trụ buông một câu cộc lốc :

- Trăng khuyết.

- Đúng rồi... Trăng khuyết.... Nhưng rồi trăng sẽ đầy. Hôm nay tại hạ là trăng khuyết, nhưng ngày mai thì trăng sẽ đầy.

Đôi uy nhãn của Quách Trụ sáng rực lên. Y lảm nhảm nói :

- Trăng khuyết rồi trăng đầy.

Y nói vừa dứt câu phá lên cười khành khạch, vừa cười Quách Trụ vừa nói :

- Hay lắm... Trăng khuyết rồi trăng sẽ đầy... Công tử... Trên võ lâm có mấy người như công tử.

- Có một thôi.

- Đúng.... Chỉ có một. Bổn nhân nhứt định có tiểu huynh đệ dưới trướng của mình.

- Sao tôn giá có cao hứng đó ?

- Bởi trên võ lâm có một người duy nhứt làm cho bổn nhân cao hứng.

Người đó chính là tiểu huynh đệ.

- Tại hạ được may mắn đó à ?

- Còn hơn cả sự may mắn nữa.

Quách Trụ bướccđến hai bậc nhìn Thiếu Hoa :

- Còn gì hỏi bổn nhân không ?

Thiếu Hoa xoa trán suy nghĩ rồi bất ngờ hỏi Quách Trụ :

- Điều cuối cùng tại hạ muốn hỏi tôn giá.

- Điều gì ?

- Tại hạ rất mong tôn giá thành thật với mình.

- Được... Ta rất thành thật.

Nhìn thẳng vào mặt Quách Trụ, Thiếu Hoa trang trọng hỏi :

- Tôn giá là người như thế nào ?

Câu hỏi của chàng khiến Quách Trụ lộ rỏ những nét ngạc nhiên và sững sờ :

- Sao công tử lại hỏi bổn nhân câu hỏi đó ?

- Tại hạ muốn biết về tôn giá.

Quách Trụ lắc đầu :

- Tiểu huynh đệ ngây ngô quá... Chẳng có ai nói thật về mình cả. Đã là con người thi phải có bí ẩn riêng của mình, bổn nhân không bao giờ hỏi người ta câu hỏi đó. Tất cả phải tự mình hiểu về người mới thẩm thấu chân giá trị của từng con người.

Y cười khảy rồi nói tiếp :

- Nhưng thôi được, tiểu huynh đệ đã hỏi thì ta cũng bồi tiếp tiểu huynh đệ, không bị tiểu huynh đệ cho ta là hạng người chỉ biết về mình.

Y chỉ táng cây đại thụ :

- Đây là táng cây đại thụ.

Thiếu Hoa gật đầu :

- Đúng rồi, một táng cây đại thụ.

- Tiểu huynh đệ thấy nó hiện hữu ngay trước mắt tiểu huynh đệ, nhưng với ta thì không. Tất cả mọi sự hiện hữu trong cuộc đời này đều nằm trong tầm mắt của bổn nhân nhận thức và suy nghĩ. Ta nói thế, công tử hiểu sao cũng được.

Y chắp tay sau lưng nhìn Thiếu Hoa :

- Rất mong gặp lại tiểu huynh đệ.

Thiếu Hoa từ tốn nói :

- Dù tôn giá không mong thì tại hạ cũng tìm đến thôi.

- Bổn nhân rất thích thú được gặp lại tiểu huynh đệ.

Quách Trụ nói dứt câu, quay lưng. Y lắc vai với khinh thuật thần công tựa cánh dơi khổng lồ, chớp mắt đã lướt đi mất ngoài tầm mắt của Thiếu Hoa.

Thiếu Hoa nhìn theo hướng Quách Trụ vừa bỏ đi. Chàng nghĩ thầm trong đầu :

"Y là ai ? Tại sao trong tay y lại có một viên thần châu ? Y có mục đích gì lại theo dõi mình ?" Những câu hỏi đó lại lỡn vỡn trong đầu Thiếu Hoa. Chàng bất giác nhìn lại vết xước trên mu bàn tay mình.

Thiếu Hoa nhẩm nói :

- Độc công của y có hại mình không hay chỉ là một lời hẹn ước muốn gặp lại mình ? Hoàng Thiên Nhai... Nhất định là Xương Uy biết Hoàng Thiên Nhai ở đâu. Hy vọng Xương Uy với kinh nghiệm lịch lãm biết người này.

Thiếu Hoa trở lại thư phòng của chàng tại biệt trang của Tình Nương.

Chàng vừa thay xong bộ hắc y dạ hành bằng bộ lam y nho sinh nho nhã, thì nghe tiếng gõ cửa.

Thiếu Hoa nhìn ra cửa, chàng nhỏ nhẹ lên tiếng :

- Lại lão bộc phải không ?

Giọng nói của Mỹ Mỵ thốt lên :

- Mỹ Mỹ đây.

Thiếu Hoa nheo mày. Chàng bước đến hé mở cửa thư phòng nhìn Mỹ Mỹ.

Bộ mặt với lớp phấn son loè loẹt đập vào mắt chàng.

Nhìn kỹ bộ mặt Mỹ Mỹ, Thiếu Hoa nghĩ thầm.

"Bội Bội là tiểu thư của huyện lệnh đại nhân cũng đâu có trang điểm lơoè loẹt như cô ta." Mặc dù nghĩ vậy, nhưng Thiếu Hoa lại hỏi khác :

- Cô nương có chuyện gì đến tìm tại hạ ?

Mỹ Mỹ nũng nịu nói :

- Sao công tử không mời Mỹ Mỹ vào phòng của chàng ?

Thiếu Hoa mở rộng cửa ra rồi đứng nép qua bên :

- Mời cô nương !

Nàng bước vào thư phòng chàng. Khi Mỹ Mỹ bước qua mặt Thiếu Hoa thì một mùi xạ hương nồng nồng xộc vào mũi chàng. Vừa ngửi mùi xạ hương nồng nồng là Thiếu Hoa dả hắt xì luôn mấy cái.

Chàng nhăn mặt.

Mỹ Mỹ quay lại lo lắng hỏi :

- Chàng bi trúng phong hàn, cảm lạnh ư ?

Thiếu Hoa gật đầu :

- Tại hạ không biết sao nữa... Mấy hôm nay như không được khỏe.

- Để Mỹ Mỹ lo cho chàng nhé.

Thiếu Hoa khoác tay :

- Không không.... Tại hạ không dám làm phiền đến cô nương.

Mỹ Mỹ nguýt Thiếu Hoa :

- Chàng đừng khách sáo như vậy. Mỹ Mỹ đến đây là để hầu hạ chàng mà.

Tiểu huynh đừng ngại.... Để Mỹ Mỹ hầu hạ tiểu huynh.

Mỹ Mỹ vừa nói vừa nắm lấy tay Thiếu Hoa. Chàng bối rối nhìn nàng lắc đầu nói :

- Mỹ Mỹ... Tại hạ không có sao đâu... Chỉ bị xoàng thôi...

Nàng lườm Thiếu Hoa :

- Xoàng rồi sẽ trở nặng... Tiểu huynh nằm trên tràng kỹ đi, để Mỹ Mỹ bấm huyệt cho tiểu huynh. Tiểu huynh sẽ khỏe lại ngay thôi.

Thiếu Hoa khoác tay :

- Không không. Chỉ cần vài chén rượu tại hạ sẽ khỏe ngay mà.

Thiếu Hoa bước lại bàn. Chàng vừa toan bưng bầu rượu thì Mỹ Mỹ cản lại :

- Chàng không để cho Mỹ Mỹ hầu hạ chàng à ?

- Tại hạ là khách sao dám làm phiền cô nương.

Nguýt Thiếu Hoa, Mỹ Mỹ nói :

- Chàng khách sáo quá. Chàng đâu phải là khách mà là chủ nhân của Mỹ Mỹ đó.

- Nàng đừng nói vậy... Tại hạ hổ thẹn lắm.

- Xem chàng kìa. Nếu chàng không phải là chủ nhân thì sao Tình Nương lại phái Mỹ Mỹ đến hầu hạ chàng ?

Mỹ Mỹ nói rồi bưng bầu rượu chuốc ra chén. Nàng vừa chuốc rượu vừa nói :

- Chàng đừng ngại.

- Cô nương...

Thiếu Hoa miễn cưỡng đón lấy chén rượu Mỹ Mỹ trao. Chàng chưa kịp dốc chén rượu vào miệng. Nàng nhìn Thiếu Hoa mỉm cười.

Thấy nàng cười, tại hạ buột miệng hỏi :

- Nàng cười gì ?

- Chàng biết Mỹ Mỹ cười gì không ?

- Nếu đã biết thì tại hạ đã không hỏi nàng rồi.

- Thế chàng muốn biết không ?

Thiếu Hoa gật đầu.

Mỹ Mỹ bất ngờ vòng tay bá lấy cổ Thiếu Hoa, áp sát người vào chàng.

Thiếu Hoa không khỏi bối rối trước hành động dạn dĩ của nàng.

Mỹ Mỹ bá cứng lấy cổ chàng, nhỏ nhẹ nói :

- Chàng chẳng khác nào đứa trẻ mới chập chững bước vào đường tình. Mỹ Mỹ cười chàng đó.

Thiếu Hoa cau mày :

- Tại hạ không hiểu ý cô nương.

Thiếu Hoa vừa nói vừa gở tay Mỹ Mỹ, nhưng nàng nủng nịu nói :

- Thiếu Hoa... Chàng sao vậy ? Nếu Mỹ Mỹ là chàng thì đã bế Mỹ Mỹ đưa lên tràng kỹ rồi.

- Nàng muốn ta bế ai ?

- Chàng bồng Mỹ Mỹ lên đi.

- Ơ... Bồng nàng lên... Để làm gì ?

Mỹ Mỹ nguýt Thiếu Hoa :

- Đưa Mỹ Mỹ đến tràng kỹ, rồi sau đó... Chàng biết phải làm gì mà.

- Làm gì...

Nàng tròn mắt nhìn Thiếu Hoa :

- Chuyện đó mà chàng còn hỏi nữa ư ? Chẳng lẽ chàng ngố đến không biết cả chuyện phòng the đôi lứa ?

Thiếu Hoa lắc đầu :

- Tại hạ chẳng hiểu ý nàng.

- Hãy để Mỹ Mỹ dạy cho chàng.

- Nàng muốn dạy ta gì nào ?

- Thì Mỹ Mỹ dạy cho chàng chuyện kín phòng the của đôi lứa. Ở trong thư phòng này chỉ có Mỹ Mỹ và Thiếu Hoa thôi, chàng đừng ngại.

Mỹ Mỹ vừa nói vừa toan cởi áo Thiếu Hoa nhưng chàng đã vội cản tay nàng lại :

- Cô nương định làm gì vậy ?

Mỹ Mỹ phá lên cười :

- Coi kìa...

Mỹ Mỹ lườm Thiếu Hoa, rồi nắm lấy tay chàng.

Thiếu Hoa nói :

- Cô nương... Tại hạ và cô nương vốn dĩ chỉ mới biết nhau, sao cô nương dạn dĩ như vậy ? Nam nữ thọ thọ bất tương thân, cô nương không nghĩ tại hạ là nam nhân sao ?

Nàng nguýt Thiếu Hoa :

- Nếu chàng là nữ nhân, Mỹ Mỹ mới ngại đó. Còn ở đây chàng đừng nói đến đạo lý. Mỹ Mỹ sẽ hầu hạ chàng cho đến khi chàng...

Nàng bỏ lững câu nói giữa chừng mà áp tay Thiếu Hoa vào vùng thượng đẳng của mình. Mỹ Mỹ nhỏ nhẹ nói :

- Chàng thích không ?

Thiếu Hoa lắc đầu :

- Tại hạ chẳng thấy có gì thích cả. Nếu không muốn nói lổ mũi của tại hạ sẽ nổ tung ra đây.

Câu nói này của Thiếu Hoa khiến Mỹ Mỹ thẫn thờ :

- Sao ? Chàng không thích à ?

Thiếu Hoa gật đầu rút tay lại :

- Nếu cô nương định hầu hạ tại hạ thì tại hạ và cô nương cùng đối ẩm thì thích hơn.

Thiếu Hoa vừa nói dứt câu thì một giọng nói thật ôn nhu từ tốn cất lên sau lưng chàng.

- Mỹ Mỹ cô nương chắc chắn không tạo được niềm phấn khích cho công tử đâu.

Giọng nói kia thật nhẹ nhàng, ôn nhu và từ tốn, với một sức hấp dẫn buộc Thiếu Hoa lẫn Mỹ Mỹ phải nhìn lại. Người xuất hiện chẳng ai khác, chính Như Băng. Trong bộ cánh trắng, nàng vừa đài các vừa lộng lẫy đến độ Mỹ Mỹ cũng phải ngây mặt ra đứng nhìn nàng.

Như Băng bước vào thư phòng của Thiếu Hoa. Mùi xạ hương từ cơ thể nàng tỏa ra không nồng nặc mà lại thoang thoảng, nhưng nó vẫn xua mùi xạ hương nồng nồng của Mỹ Mỹ.

Nàng nhìn Mỹ Mỹ.

Thiếu Hoa ôm uyền nhưng chưa kịp lên tiếng thì Mỹ Mỹ đã cất tiếng trước :

- Mỹ Mỹ ở trong Vạn Hương Lẩu, phận là kỹ nữ nhưng chưa từng thấy nữ nhân nào trơ trẽn và vô duyên như phu nhân đây. Người ta không mời mà đến. Chỗ của phu nhân là ở Vạn Hương Lẩu chứ đâu phải ở biệt trang này.

Như Băng cau mày :

- Cô nương nói ai vậy ?

- Mỹ Mỹ nói phu nhân đó.

Như Băng nhìn lại Thiếu Hoa, ôn nhu nói :

- Thiếu Hoa công tử...Ta mạo muội đến đây chỉ vì cảm nhận ở công tử có một cái gì đó gần gủi. và cũng có vài chuyện muốn hỏi công tử... Nên ta muốn đối ầm với công tử... Nếu công tử có nhã ý đối ẩm với Như Băng, Như Băng mạn phép đuổi vị cô nương này đi nhé ?

Thiếu Hoa bối rối :

- Phu nhân...

Như Băng khoát tay :

- Thiếu Hoa công tử đồng ý không ?

Thiếu Hoa nhìn lại Mỹ Mỹ :

- Mỹ Mỹ...

Như Băng khoác tay :

- Không cần công tử phải nói với thị.

Lời cứ như còn đọng trên cánh môi của nàng thì Như Băng với bộ pháp thần kỳ đã lướt đến Mỹ Mỹ. Hữu thủ với ngón tay thanh mảnh, chụp tới mặt Mỹ Mỹ, nhanh ngoài một chớp mắt.

Mỹ Mỹ rú lên :

- A...

Như Băng nghiêm giọng nói :

- Chưa ai dám xúc phạm với ta bằng những câu nói như cô nương đã thốt đâu.

Thiếu Hoa lúng túng nói :

- Trương phu nhân... Xin dừng tay lại.

Chân diện Mỹ Mỹ biếc sắc tái nhờn, tái nhợt. Như Băng từ từ rút tay về:

- Nể mặt Thiếu Hoa công tử, ta tha cho ngươi đó. Đi đi, lần sau gặp mặt, ngươi đừng dùng những lời nói như thế với bổn nương.

Mỹ Mỹ lấm lét nhìn nàng.

Như Băng nói :

- Nếu như ta còn nghe những lời nói như vừa rồi thốt ra từ cửa miệng của cô nương...

Nàng chau mày, đanh giọng buông từng tiếng một :

- Chiếc lưỡi của cô nương sẽ chẳng còn nằm yên trong miệng của cô nương đâu.

Mỹ Mỹ nhìn Thiếu Hoa.

Thiếu Hoa nói :

- Cô nương... Tại hạ sẽ gặp lại cô nương.

Mỹ Mỹ lườm Như Băng rồi miẽn cưỡng bỏ ra ngoài. Nhưng nàng vừa bước lên ngưỡng cửa thì Như Băng gọi giật lại :

- Mỹ Mỹ cô nương...

Mỹ Mỹ dừng bước nhìn lại Như Băng nhưng hai cánh môi mím chặt không muốn mở miệng lên tiếng. Như Băng khe khắt nói :

- Ta không muốn cô nương gặp Thiếu Hoa công tử. Cô nương nghe chứ ?

Mỹ Mỹ giận đến dỏ mặt. nàng miễn cưỡng hỏi :

- Trương phu nhân có quyền cấm đoán Mỹ Mỹ à ? Phu nhân không có quyền.

- Ta ra lệnh cho nàng đó. Đừng quên lời nói ta hôm nay.

Nàng khoác tay :

- Đi đi !

Mỹ Mỹ thở hắt ra rồi quay bước đến đóng cửa thư phòng lại.

Nàng nhìn lại Thiếu Hoa sau khi đóng cửa xong.

Hai người đối nhãn nhìn nhau, Thiếu Hoa ôm quyền xá :

- Trương phu nhân đến tại hạ có điều chi chỉ giáo ?

Nàng chỉ chiếc bàn :

- Chúng ta ngồi đối ẩm với nhau chứ ?

- Nếu đó là ý muốn của phu nhân.

Như Băng mỉm cười :

- Tất nhiên đó là ý muốn của Như Băng rồi.

Nàng vừa nói vừa bước đến ngồi uống chiếc đôn đối diện với Thiếu Hoa.

Tự tay Như Băng rót rượu ra chén rồi nói :

- Ta mời công tử một chén rượu.

- Đa tạ phu nhân.

Thiếu Hoa bưng chén rượu mà Như Băng tra, vô tình vết xước trên mu bàn tay của chàng đập vào mắt nàng. Đôi chân mày lá liễu cong vút của Như Băng thoạt nhíu lại khi thấy vết xước đó.

Nàng cùng Thiếu Hoa uống cạn số rượu được chuốc ra.

Đặt chén xuống trước mặt, Thiếu Hoa nói :

- Trương phu nhân thân hành đến biệt trang có điều chi chỉ giáo cho tại hạ ?

Như Băng mỉm cười.

Nụ cười mỉm hiện lên trên hai cánh môi của nàng đập vào mắt Thiếu Hoa.

Tiếp nhận nụ cười mỉm cũa Như Băng, Thiếu Hoa nghĩ thầm :

"Trương phu nhân đúng là có nụ cười mê hồn. Trên thế gian này chắc không có mấy người được trời ban cho sắc đẹp và nụ cười như Trương phu nhân." Như Băng ôn nhu nói :

- Như Băng đến tìm công tử chỉ vì biết chắc một điều, công tử nghĩ Như Băng là Trương phu nhân !

- Tại hạ quả là có ý niệm đó. Nếu không đúng, mog phu nhân miễn thứ cho tại hạ.

Nu Như Băng là công tử thì cũng nghĩ như vậy thôi. Nên Như Băng đâu dám trách công tử. Thật ra Như Băng không phải là Trương phu nhân như công tử nghĩ mà là một người gần gũi với Thiên Tống thôi.

Nàng bưng bầu rượu chuốc ra chén của mình và Thiếu Hoa rồi nói tiếp:

- Như Băng đến tìm công tử cũng không phải để minh chứng cho mối quan hệ giữa Như Băng và Thiên Tống. Như Băng tìm công tử vì lý do khác.

Nghe nàng thốt ra câu này, chân diện Thiếu Hoa căng thẳng hẳn lên.

Chàng nghĩ thầm trong đầu :

"Chẳng lẽ Như Băng cô nương đã phát hiện ra chân tướng hắc y dạ hành của mình rồi ư ?" Thiếu Hoa vừa nghĩ vừa quan sát chân diện của Như Băng. Chàng ngập ngừng rồi miễn cưỡng hỏi :

- Thế Như Băng tiểu thư tìm tại hạ có chuyện gì à ?

Như Băng bung chén rượu nói :

- Công tử uống với Như Băng một chén rồi Như Băng sẽ nói.

- Mời Như Băng cô nương.

Uống cạn số rượu tự tay mình chuốc ra, rồi đặt chén xuống bàn. Như Băng ôn nhu nói :

- Thật ra Như Băng cũng chẳng biết nói như thế nào, nhưng có một điều Như Băng cảm nhận được khi lần đầu tiên chạm mặt với Thiếu Hoa công tử.

Thiếu Hoa nhìn nàng hỏi :

- Như Băng cảm nhận được điều gì à ?

Nàng nhìn chàng chăm chăm, từ tốn nói :

- Mặc dù lần đầu tiên gặp mặt với công tử, nhưng Như Băng có cảm giác giữa Như Băng với công tử rất gần gũi nhau. Cảm giác đó cứ ẩn trong tâm tưởng Như Băng buộc ta phải tìm đến công tử.

Thiếu Hoa thở một tiếng như trút được gánh nặng trên vai mình, chàng nghĩ thầm :

"Hóa ra Như Băng chỉ đến tìm mình theo cảm giác chứ chẳng biết gì vể mình." ö niệm đó trôi qua trong đầu Thiếu Hoa khiến chàng buột miệng hỏi :

- Sao Như Băng cô nương lại có cảm giác đó ?

Như Băng lắc đầu :

- Như Băng cũng không biết nữa. Có thể ta gặp công tử ở đâu đó trong tiềm thức của mình. Nên vừa gặp thì đã có ngay cảm giác gần gủi rất mơ hồ về công tử.

Thiếu Hoa mỉm cười nói :

- Như Băng cô nương có cảm giác mơ hồ đó nhưng Thiếu Hoa thì lại không có cảm giác gì cả; Như Băng mỉm cười nói :

- Mỗi người có giác quan khác nhau, chẳng ai giống ai được.

Nhưng Như Băng phải thú thật, mình luôn có cảm giác rất gần gủi với Thiếu Hoa công tử. Ta muốn nó đừng đọng trong tâm tưởng nhưng càng xua nó đi thì nó càng rất rõ rệt như thật, nên buộc Như Băng phải đến đây.

- Như Băng cô nương đến vì cảm giác mơ hồ nọ, nên có ý muốn tìm hiểu thân phận thật của Thiếu Hoa ?

Như Băng nhìn Thiếu Hoa. Nàng khẽ gật đầu :

- Quả thật Như Băng cũng có ý đó.

- Nếu Như Băng cô nương muốn biết, tại hạ cũng sẵn sàng nói cho cô nương biết. Không có gì khiến cho tại hạ phải dấu cô nương.

Thiếu Hoa bưng chén rượu của mình :

- Đến lượt Thiếu Hoa mời cô nương.

- Như Băng đa tạ, mời công tử.

Hai người lại cạn chén.

Cầm chén rượu không xoay đúng một vòng trong hai bàn tay mình. Thiếu Hoa nhìn Như Băng ôn nhu nói :

- Tại hạ người huyện Thành Chương. Từ nhỏ đã quen sống trên sông nước Hoàng Giang bằng nghề câu cá. Nói chung, Thiếu Hoa là một tiểu ngư của huyện Thành Chương. Chẳng có tên tuổi gì trong cỏi đời này.

Như Băng cười khảy rồi nói :

- Công tử nói thật với Như Băng chứ ?

- Tại hạ nói thật.

- Chắc không ?

- Chẳng có gì bí mật để tại hạ dấu cô nương.

Chàng vừa đáp lời Như Băng vừa nghĩ thầm :

"Như Băng cô nương hẳn muốn biết bí mật kiếm pháp của mình chăng ?" Nghĩ như vậy, Thiếu Hoa buột miệng hỏi :

- Sao Như Băng cô nương lại không tin tại hạ. Bộ lời nói của Thiếu Hoa chỉ là những lời nói gian trá với Như Băng ?

Như Băng lắc đầu :

- Không không.... Như Băng không nghĩ như vậy.

- Thế Như Băng cô nương nghĩ gì ?

- Như Băng cảm nhận công tử không có vẻ gì là một tiểu ngư tầm thường trên sông Hoàng Giang cả.

- Thế tại hạ có gì mà cô nương nghĩ như thế ?

- Vì Lại Xương Uy.

- Chính Lại lão bộc khiến cô nương nghĩ Thiếu Hoa gian trá ?

- Như Băng không nghĩ Thiếu Hoa gian trá đâu. Nhưng công tử chắc chắc có một thân phận không tầm thường nên mới được Lại Xương Uy trại chủ Lĩnh Cương Trại Bổn Đầu Sơn thuần phục. Thậm chí còn chấp nhận làm lão bộc cho công tử.

Như Băng vừa thốt dứt câu thì Thiếu Hoa phá lên cười khanh khách.

chàng vừa cười vừa nói :

- Không ngờ Lại lão bộc khiến cho Như Băng cô nương hoài nghi lời nói của tại hạ.

- Không... Như Băng không hoài nghi lời nói của công tử, nhung chỉ lấy làm lạ mà thôi. Lại Xương Uy vốn là người cao ngạo, kiêu hãnh nhưng rất trọng lời nói của mình, trên võ lâm y cũng là hảo thủ hiếm có, thế mà...

Thiếu Hoa cướp lời nàng :

- Nếu cô nương thắc mắc, tại hạ sẽ nói vì sao Xương Uy trại chủ Lĩnh Cương Trại lại chấp nhận làm lão bộc cho Thiếu Hoa. Chỉ vì Xương Uy trọng lời nói của mình, và đã thua Thiếu Hoa trong một lần đánh cược.

Chỉ có thế thôi.

Nàng nhìn chàng mỉm cười, từ tốn nói :

- Một tiểu ngư của dòng sông Hoàng Giang mà thu nạp được Lại trại chủ Lĩnh Cương Trại, không may mắn chút nào mà phải có bản lĩnh.

- Thiếu Hoa chẳng có bản lĩnh gì đâu.

Như Băng đứng lên :

- Dù công tử chẳng có bản lĩnh gì và xuất thân là một tiểu ngư của dòng Hoàng Giang, nhưng Như Băng vẩn cảm nhận công tử rất gần gũi với mình. Có thể Như Băng và công tử đã biết nhau từ trong tiềm thức.

- Có thể vậy.

Nàng mỉm cười nhìnchàng, từ tốn nói :

- Công tử có thể cho Như Băng nhìn qua vết xước trên mu bàn tay của công tử chứ ?

Thiếu Hoa cau mày nhìn Như Băng :

- Cô nương bổng dưng lại chú ý đến vết xước trên tay của tại hạ ?

- Có lý do khiến Như Băng phải chú nhãn đến. Công tử có thể cho Như Băng xem được chứ ?

Thiếu Hoa miễn cưỡng đưa tay đến cho nàng cem. Vừa xem qua vết xước trên tay chàng, mặt Như Băng đanh lại. Như Băng nhìn lại Thiếu Hoa :

- Sao công tử có vết xước này ?

- Ơ... Tại hạ có nên nói cho Như Băng cô nương không nhỉ ? Mà sao cô nương lại quan tâm đến vết xước này nhỉ. Nó gợi trong đầy cô nương ý niệm gì ?

- Mặc dù đây chỉ là một vết xước, nhưng nếu nó là một vết xước bình thường, Như Băng không quan tâm đến đâu. Mà đây là vết xước được tạo ra bởi "Quỷ Thủ" của chủ nhân Nhục Nhân Địa. Dù chỉ có một vết xước nhỏ thôi nhưng Thiếu Hoa công tử đã trúng phải "Tiêu Hồn Quỷ Cốt" của Nhục Nhân Địa chủ nhân.

Thiếu Hoa cau mày :

- Như Băng cô nương biết người tạo ra vết xước có độc trên mu bàn tay của tại hạ ?

Như Băng gật đầu :

- Biết. Giang hồ mênh mông, nhưng trong võ lâm thì có mấy người đáng gọi là hảo thủ anh hùng. Mỗi người có một đặc dị công phu riêng. Nên Như Băng dễ dàng nhận ra thôi. Phàm những ai đã bị Nhục Nhân Địa chủ nhân để lại Tiêu Hồn Quỷ Cốt trong nội thể thì người đó đã được chủ nhân Nhục Nhân Địa để ý đến. Nếu không thuần phục Nhục Nhân Địa, trở thành nhục nhân thì đau khổ, sống không bằng chết.

- Nói vậy, chủ nhân Nhục Nhân Địa đã chú ý đến tại hạ ?

Thiếu Hoa gật đầu :

- Tại hạ vô tình đã gặp. Không ngờ mình lại rơi vào tầm mắt của chủ nhân Nhục Nhân Địa. Vậy xin hỏi cô nương, có cách gì trục được Tiêu Hồn Quỷ Cốt trong nội thể của tại hạ không ?

- Chỉ có một cách duy nhất, đó là dùng viên Tỵ Độc thần châu, đó là báu vật bất ly thân của người. Công tử không thể nào lấy được đâu.

- Đa tạ cô nương đã chỉ giáo. Nếu không giải được Tiêu Hồn Quỷ Cốt, Thiếu Hoa đành phải đầu phục chủ nhân Nhục Nhân Địa. Mà điều đó tại hạ chẳng muốn chút nào.

Như Băng buông tiếng thở dài, ôn nhu nói :

- Công tử trở thành Nhục Nhân Địa thì chẳng khác nào xác chết biết thở và phải tuân theo chỉ lịnh của chủ nhân Nhục Nhân Địa.

Thiếu Hoa tròn mắt nhìn nàng :

- Vậy ư ?

Như Băng gật đầu :

- Công tử tin Như Băng đi.

- Sống mà chẳng còn hồn, chỉ còn mổi cái xác răm rắp tuân phục người khác thì chết còn sướng hơn. Tại hạ không thích như vậy đâu cô nương, có cách nào khác trục Tiêu Hồn Quỷ Cốt không ?

- Ngoại trừ Tỵ Độc Châu ra, không có cách thứ hai.

Thiếu Hoa buột miệng nói :

- Lão này thật là gian trá.

Như Băng mỉm cười, nàng từ tốn nói :

- Nếu được, Như Băng sẽ tìm cách giúp công tử.

- Cô nương có ý giúp tại hạ ?

Như Băng gật đầu.

Thiếu Hoa phấn khích hẳn lên. Chàng vồn vã hỏi ; - Sao cô nương lại muốn giúp tại hạ ?

- Như Băng giúp công tử vì cảm giác mơ hồ trong tâm tưởng mình. Như Băng cảm thấy công tử rất gần với Như Băng.

Thiếu Hoa chuốc rượu ra hai chén. Chàng bưng chén rượu nhìn Như Băng nói :

- Tại hạ kính cô nương một chén rượu.

- Đa tạ công tử. Mong rằng chén rượu và cuộc đối ẩm hôm nay sẽ mãi mãi là dấu ấn trong cuộc tao ngộ giữa Như Băng với công tử.

- Nhứt định Thiếu Hoa sẽ không quên.

Hai người cùng cạn chén như thể một đôi tri kỷ vừa mới gặp đã trở nên thân quen.

Khi Như Băng đi rồi, Thiếu Hoa bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài hoa viên. Những gì Như Băng nói với chàng, giờ đây tạo ra trong chàng một thứ cảm giác rất lạ lùng. Chàng cảm nhận giữa chàng và Như Băng có một mối quan hệ rất gần gủi, mơ hồ.

Thiếu Hoa chau mày :

- Chẳng lẽ ta cũng có cảm nhận giống như nàng ta sao ?

Thật ra Như Băng cô nương đã biết gì về mình ? Nàng ta đến gặp mình vì cảm giác mơ hồ kia hay còn mục đích nào khác hơn nữa ?

Cổ Long

Dị Kiếm Khách

Hồi 18

Máu nhuộm giang hồ

Trong màn mưa phùn, kết tạo nên một không gian xám xịt và u ám, cổ xe độc mã của Trương Thiên Tống chậm rãi dừng trước tòa trong viên Phi Yến thiên trang. Tòa trang được võ lâm suy tôn là “Thiên hạ đệ nhất trang.” Trương Thiên Tống đánh cổ xe độc mã tiến thẳng qua cửa ngọ môn, rồi dừng trước cửa tòa đại sảnh có đôi kỳ lân bằng đá đặt ngay dưới những bậc tam cấp.

Thiên Tống còn ngồi trên ghế xà ích thì hai gã gia nhân Phi Yến trang trong bộ võ phục xám từ trong bước ra.

Hai gã đó dang chân trước đầu con tuấn mã.

Gã gia nhân có bộ mặt xương xẩu với chiếc cằm nhọn hoắc gắt gỏng nói:

- Gã kia… Ngươi là ai sao dám to gan dong cả cổ xe độc mã vào Phi Yến thiên trang?

Thiên Tống bưng bầu rượu dốc một ngụm đầy rồi nhìn hai gã đó từ tốn nói:

- Nhị vị là người của Phi Yến thiên trang?

- Ngươi còn hỏi nữa? Bộ đôi mắt của ngươi không có con ngươi sao mà còn hỏi chứ?

Thiên Tống dốc tiếp một ngụm rượu rồi ôn nhu nói tiếp:

- Con tuấn mã của tại hạ không biết đây là thiên hạ đệ nhất trang của Lục trang chủ. Nó hồ đồ như vậy nhị vị huynh đài cứ xử nó.

Lời của Thiên Tống vừa dứt thì gã gia nhân mặt rổ liền vung kiếm đâm ngay vào cổ con tuấn mã.

Nhận một kiếm của gã gia nhân, con bạch mã dựng hai vó trước hí lên lồng lộng rồi đổ sầm xuống đất. Một vòi máu tưới ra thấm đỏ những bậc tam cấp.

Đến lúc bấy giờ Thiên Tống mới chịu rời ghế xà ích phi thân xuống đất.

Y chấp tay sau lưng tiến đến trước mặt hai gã gia nhân của Phi Yến thiên trang, từ tốn nói:

- Nhị vị huynh đài đã giết kẻ hồ đồ rồi, đến lượt tại hạ thỉnh giáo nhị vị.

Gã gia nhân thứ hai có bộ mặt non choẹt, mày râu được cạo nhẳn nhụi như một đứa trẻ nít lên tiếng:

- Ngươi muốn thỉnh thị gì?

Thiên Tống mỉm cười từ tốn nói:

- Tại hạ thỉnh nhị vị vào báo với Lục Giã Phùng trang chủ có Thiên Tống đến.

Hai gã gia nhân Phi Yến thiên trang cau mày:

- Các hạ nói sao?

Gã mặt rỗ nói tiếp:

- Sao… ngươi nói ngươi là Huyết Kiếm Trương Thiên Tống đại hiệp ư? Nghe không lọt lỗ tai chút nào.

Y vừa nói dứt lời thì thanh kiếm cụt xn. Cùng với sự xuất hiện đó thì ảnh kiếm đã cắt một đường vòng cung tiện búi tóc của hai gã đó.

Hai gã gia nhân Phi Yến thiên trang đứng thừ ra như hai pho tượng, mắt trừng trừng nhìn Thiên Tống. Thiên Tống rọi sát nhãn vào mặt hai gã đó, ôn nhu nói:

- Thân phận của hai người chưa đủ để trả lại mạng cho con bạch mã của tại hạ.

Hai gã gia nhân Phi Yến thiên trang biến sắc như thể nhuộm chàm.

Gã mặt rổ lí nhí nói:

- Trương tôn giá… tiểu nhân biết lỗi của mình.

- Được… Vậy nhị vị còn nghĩ tại hạ không phải là Trương Thiên Tống không?

- Tiểu nhân không dám vô lễ nữa.

- Vậy thì hãy báo cho Lục trang chủ biết.

- Tiểu nhân sẽ báo ngay.

Thiên Tống không màng đến xác con tuấn mã mà chấp tay sau lưng ung dung tiến vào tòa đại sảnh đường Phi Yến thiên trang, y ngồi xuống bàn, thản nhiên chuốc trà ra chén rồi bưng lên uống.

Uống cạn một tuần trà thì Lục Giã Phùng từ ngoài cửa đại sảnh bước vào.

Y có dáng người dong dỏng cao, trong thật nho nhả. Khuôn mặt chữ điền, phương phi. Tóc râu đen nhánh mặc dù đã ngoài tứ tuần.

Vừa bước vào đại sảnh, Lục Giã Phùng giã lã nói:

- Trương hiệp đến mà Lục mỗ không biết để mở đại yến nghinh tiếp, lại còn bị bọn gia nhân vô lễ giết mất ngựa… Thất lễ… thất lễ…

Y bước đến trước mặt Thiên Tống ôm quyền xá rồi nói:

- Trương hiệp miễn thứ cho Phi Yến thiên trang.

Thiên Tống đặt chén rượu xuống bàn. Y ôm quyền Lục Giã Phùng:

- Trang chủ đừng khách sáo quá đáng như vậy. Tại hạ đến rồi sẽ đi ngay thôi, không để trang chủ phải mở yến tiệc mời tại hạ.

Lục Giã Phùng nhìn Thiên Tống giã lã nói:

- Trương hiệp đến mà đi gấp như vậy à? Chẳng hay Trương hiệp có điều gì cần nơi Lục mỗ?

Thiên Tống nhịp những ngón tay lên mặt bàn:

- Thiên Tống chẳng có điều gì chỉ giáo cho Lục trang chủ đâu. Mà chỉ muốn biết trang chủ có ý gì khi con bạch mã của Thiên Tống bị người của Phi Yến thiên trang giết chết?

- Bọn gia nhân của Lục mỗ quá ư hồ đồ. Để Lục mỗ bồi hoàn cho Trương hiệp con tuấn mã khác.

Thiên Tống lắc đầu:

- Không… Ý của tại hạ là để cho người của Phi Yến thiên trang giết ngựa của tại hạ đó.

Mặt Lục Giã Phùng cau lại. Y ngập ngừng hỏi:

- Trương hiệp muốn làm như vậy hẳn có mục đích?

Thiên Tống đứng lên:

- Tại hạ có mục đích. Mục đích của tại hạ là buộc trang chủ phải bồi hoàn lại cái mà người của thiên trang đã lỡ lấy đi của tại hạ. Nhưng không phải bồi hoàn bằng một con ngựa.

Lục Giã Phùng nhìn sang Thiên Tống. Y trang trọng nói:

- Ý của Trương hiệp là gì?

Thiên Tống khoanh tay trước ngực, ôn nhu nói:

- Tại hạ muốn viên thần châu chuyển luân của Phi Yến thiên trang.

Sắc diện của Lục Giã Phùng đỏ bừng. Y nhìn Thiên Tống gần như không chớp mắt. Sắc diện của Lục Giã Phùng càng lúc càng đỏ hơn cho đến khi nó biến qua màu tím bầm rồi chuyển thành màu tái nhờn nhợt.

Hai người im lặng nhìn nhau. Một lúc sau Lục Giã Phùng mới từ tốn lên tiếng nói:

- Sao Trương hiệp biết Phi Yến thiên trang của Lục mỗ có thần châu tỵ phong?

Nhướng đôi mày lưỡi kiếm, Thiên Tống đá lời Lục Giã Phùng:

- Điều đó trang chủ không cần biết.

- Lục mỗ đã hiểu mục đích của Trương hiệp.

- Lục trang chủ đồng ý bồi hoàn viên thần châu tỵ phong cho Thiên Tống chứ?

Lục Giã Phùng bất ngờ phá lên cười khanh khách. Tràng tiếu ngạo của gã nghe thật đinh tai nhức óc. Lục Giã Phùng bất ngờ cắt ngang tràng tiếu ngạo đó. Y nhìn lại Thiên Tống:

- Trương hiệp nói tiếp cho Lục mỗ biết Phi Yến thiên trang là gì của võ lâm Trung Nguyên?

- Thiên hạ đệ nhất trang.

Lục Giã Phùng gật đầu:

- Đúng là Phi Yến thiên trang được bằng hữu trong giang hồ phong cho cái danh là thiên hạ đệ nhất trang, vậy một thiên hạ đệ nhất trang có nên để cho một kiếm thủ muốn đòi gì là được sao?

- Thiên Tống biết Lục trang chủ sẽ nói ra câu này. Thiên Tống đòi hỏi trang chủ nhưng thừa biết sự đòi hỏi của mình chẳng bao giờ được đáp ứng đâu. Bởi vì sau lưng Lục trang chủ còn có Tam Khôi trưởng bối nữa mà. Nhưng cho dù có Tam Khôi trưởng lão và cái danh thiên hạ đệ nhất trang thi Lục trang chủ cũng phải bồi hoàn cho tại hạ bằng viên thần châu tỵ phong.

- Một con ngựa mà phải đổi bằng viên thần châu tỵ phong. Con bạch mã của Trương hiệp quả là bảo vật đó.

- Nếu có Tam Khôi trưởng lão ở đây… Thiên Tống nghĩ ba vị trưởng tôn đó sẽ đổi cho Thiên Tống đấy.

Giã Phùng lắc đầu:

- Lục mỗ không tin vào lời nói của Trương hiệp.

- Tin hay không tin là quyền của Lục trang chủ, nhưng mục đích Thiên Tống đặt ra thì phải đạt bằng được.

Lục Giã Phùng thối lại hai bộ. Y nhìn Thiên Tống bằng ánh mắt hừng hực sắc chết chóc. Giã Phùng gằn giọng nói:

- Kiếm của Trương hiệp nhanh hay phi đao của Lục mỗ nhanh?

- Nếu muốn biết Lục Giã Phùng trang chủ phải thử xem cái gì nhanh và lợi hại hơn. Nhưng trước khi Lục trang chủ muốn biết cái gì nhanh, hãy trao viên thần châu tỵ phong cho Thiên Tống.

- Điều đó Trương hiệp còn phải hỏi xem những ngọn phi đao của Phi Yến thiên trang chủ có đồng ý hay không.

- Trang chủ đã quyết định rồi chứ?

- Nghe danh Huyết Kiếm của Trương Thiên Tống vang danh bốn biển trong thiên hạ, Lục mỗ cũng đã có ý muốn thỉnh giáo lâu rồi.

Thiên Tống lắc đầu khoát tay:

- Sai rồi.

- Thiên Tống… Lục mỗ sai ở chỗ nào?

- Ở đây không có sự thỉnh giáo mà là sự quyết định của Lục trang chủ. Kiếm của Thiên Tống không phải dùng để ấn chứng cao thấp mà dùng để đạt mục đích của mình.

- Trương hiệp, Lục mỗ không khách sáo với các hạ đâu.

Lục Giã Phùng vừa nói vừa lắc cổ tay, ngay lập tức trên tay y xuất hiện một ngọn phi đao sáng ngời.

Lục Giã Phùng cười khảy nói:

- Phi đao của Phi Yến thiên trang Lục Giã Phùng trúng đích lắm.

Nếu không trúng đích thì hóa ra Phi Yến thiên trang chỉ biết dựa vào Tam Khôi để được cái danh thiên hạ đệ nhất trang sao?

Lục mỗ đâu muốn bị bằng hữu chê cười là kẻ hữu danh vô thực, chỉ biết dựa vào bề trên lập sẵn trong chốn võ lâm này chứ.

- Trang chủ có được bao nhiêu lưỡi phi đao?

- Đủ đưa Thiên Tống Huyết Kiếm xuống chầu Diêm Vương.

- Tốt… Nói thì hay nhưng Thiên Tống không tin Phi Yến thiên trang trang chủ có bản lãnh nghiêng trời như vậy.

- Lục mỗ sẽ cho Thiên Tống thấy sự lợi hại của phi đao như thế nào.

Lục Giã Phùng vừa nói, vừa hơi chao người. Cũng với cái chao mình đó, ngọn phi đao rời khỏi bản thủ của y cắt một đường thẳng tắp hướng vào yết hầu Thiên Tống. Phi đao thoát ra khỏi tay Lục Giã Phùng nhanh đến độ gần như chẳng thấy chớp đao sáng ngời. Ngọn phi đao lướt nhanh đến độ thoát khỏi tầm nhìn của nhãn quang. Nhưng phi đao nhanh, Thiên Tống còn nhanh hơn. Y hình như chẳng thèm nhìn đến tay của đối phương phát xuất phi đao như thế nào mà chỉ nghe khí đao thì đã biết phi đao của đối thủ hướng vào đâu trên cơ thể mình.

Hai chân y gần như không nhích động gì mà chỉ lách đầu qua bên một chút đủ để ngọn phi đao lướt sát cổ mình rồi ghim vào cây cột sau lưng.

- Chát…

Ngọn phi đao thứ nhất vừa ghim vào cây cột sau lưng Thiên Tống, ngọn phi đao thứ hai đã tiếp nối ngọn phi đao thứ nhất. Lần này có công thẳng vào tâm huyệt của đối phương.

Lỗ tai Thiên Tống lại giật nhẹ một cái. Cùng với cái giật khẽ đó, y ngã người ra sau để ngọn phi đao lướt sát qua bên ngực, thao tác của Thiên Tống cực kỳ chuẩn đích, cứ như y biết được ý đồ phóng phi đao của đối phương.

Tránh một lúc gần như hai ngọn phi đao của Lục Giã Phùng mà tuyệt nhiên thanh Huyết Kiếm cũng vẫn nằm gọn sau lưng Thiên Tống.

Tránh được một chiêu phi đao thứ hai của đối phương, Thiên Tống bật lên như cánh cung. Ngay lập tức y nghe tiếng rít gió của ba ngọn phi đao.

Bằng một bộ pháp thần kỳ, uốn lượn thần kỳ, uốn lượn thân hình như một vũ công múa điệu nghê thường làm cho Lục Giã Phùng phải hoa cả mắt, Thiên Tống né tránh luôn ba ngọn phi đao của đối phương.

Bộ pháp thần kỳ của Thiên Tống khiến cho Lục Giã Phùng đứng phổng ra như tượng. Y gần như chẳng tin vào mắt mình nữa.

Thiên Tống khoanh tay trước ngực nhìn Giã Phùng:

- Lục trang chủ thỏa mãn rồi chứ?

Lục Giã Phùng sửng sờ. Y lắc đầu như không tin vào mắt mình. Y lẩm nhẩm nói:

- Ngươi là quỷ hay ma?

- Lục trang chủ đã thỏa mãn rồi, giờ đến lượt trang chủ phải bồi tiếp tại hạ.

Thanh kiếm đỏ ối từ từ được Thiên Tống lòn tay ra sau lưng rút ra khỏi vỏ.

Chân diện Lục Giã Phùng căng thẳng cực độ. Chỉ mới chứng nghiệm lưỡi kiếm đỏ ối trên tay Thiên Tống thôi mà xương sống họ Lục gai buốt. Toàn thân y như thể có một vầng hàn khí bao bọc khiến y rùng mình.

Lục Giã Phùng hít một làn chân khí căng phồng lồng ngực.

Bất ngờ y thét lên, một tiếng:

- Chưa hết đâu.

Cùng với lời nói của gã, Lục Giã Phùng phát tác một đạo phách không chưởng với chín thành nội lực. Nhưng cái ẩn tàng trong đạo phách không chưởng đó lại chính là ngọn phi đao cuối cùng của Lục Giã Phùng. Y đã đánh cược sinh mạng mình bằng chiêu đao này.

Thiên Tống hơi cau mày. Y hoành nhọn Huyết Kiếm hứng thẳng lấy đạo phách không chưởng của đối phương.

- Keng…

Ngọn phi đao chạm vào lưỡi kiếm bật ngược trở lại. Ngọn phi đao của Lục Giã Phùng chưa kịp rơi xuống đất thì lưỡi Huyết Kiếm đã chém thẳng vào nó.

- Chát…

Ngọn phi đao bay ngược trở lại Lục Giã Phùng.

Lục Giã Phùng hoàn toàn bất ngờ với chiêu đao Lãng Tử Hồi Đầu của Thiên Tống. Y phát hiện được thì phi đao đã đến nơi rồi. Một người thành danh với phi đao, Lục Giã Phùng đâu để bị thảm bại bởi chiêu thức này của đối phương. Mặc dù y phản xạ cực nhanh, nhưng ngọn phi đao vẫn chém một vết ngay trên bờ vai của gã.

Máu tuôn ra uớt đỏ tay áo của Lục Giã Phùng. Cảm giác đau rát bỗng xông lên đầu gã. Phi Yến thiên trang trang chủ Lục Giã Phùng chưa kịp hoàn hồn thì mũi kiếm đã chụp đến nhanh như vũ bảo.

Họ Lục chỉ kịp thấy một chớp đỏ ối mà tuyệt nhiên chẳng biết chiêu kiếm của đối phương công vào vùng yếu huyệt nào trên cơ thể của y.

Khi Thiên Tống rút kiếù lại thì Lục Giã Phùng mới nhận ra đôi cước pháp không còn cảm giác nữa. Y từ quỵ đầu gối rồi té nhào xuống sàn đại sảnh.

Giã Phùng nhìn Thiên Tống bằng ánh mắt hậm hực.

Thiên Tống ôn nhu nói:

- Trang chủ đã thua.

- Ta đã là phế nhân.

Thiên Tống gật đầu:

- Trang chủ đã là phế nhân.

- Thiên Tống… Ngươi quá tàn nhẫn, sao thiên hạ có thể cho ngươi là đại hiệp?

- Tại hạ không giết người.

- Biến đối phương thành phế nhân còn tàn nhẫn hơn giết người.

- Ngay từ đầu trang chủ đã hất bỏ lời đề nghị của Thiên Tống. Để đạt được mục đích, tại hạ đã biến trang chủ trở thành phế nhân.

Giã Phùng đay nghiến nói:

- Biến Lục mỗ thành phế nhân. Ngươi đạt được mục đích của mình sao?

- Tại hạ phải đạt được điều đó.

Thiên Tống bước đến một bộ nhìn thẳng vào mắt Lục Giã Phùng.

Hai người đối nhãn với nhau, bất giác Giã Phùng rùng mình nhận ra ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn của Thiên Tống. Mặc dù đã nhận ra ánh mắt đó nhưng thật bất ngờ, Giã Phùng ngửa mặt cười khanh khách.

Y vừa cười vừa nói:

- Thiên Tống… Lần này ngươi không đạt được mục đích rồi.

- Tại hạ muốn là được.

Thiên Tống vừa nói vừa hướng mũi Huyết Kiếm vào đúng ngay tam tinh Lục Giã Phùng.

Mũi Huyết Kiếm vừa chạm vào tam tinh họ Giã thì y rùng mình.

Mạc dù rùng mình, Lục Giã Phùng vẫn kiên cường nói:

- Lục mỗ chỉ có một cái mạng thôi… Thiên Tống, ngươi cứ tự nhiên lấy mạng của Lục mỗ. Rồi ngươi sẽ ân hận khi phải đối mặt với Tam Khôi.

- Thiên Tống không biết ân hận.

Thiên Tống vừa nói vừa từ từ nhích mũi kiếm vào tam tinh Lục Giã Phùng. Một đốm máu đỏ ối như hạt đậu ngay trên đầu mũi kiếm.

Mặc dù Giã Phùng không hề e ngại trước cái chết nhưng cảm nhận buốt nhói từ mũi kiếm của đối phương khiến cho y phải rùng mình.

Thiên Tống lạnh lùng nói:

- Trang chủ hãy mau thực hiện đòi hỏi của tại hạ. Thần châu đang ở đâu?

- Ngươi đừng hy vọng Lục mỗ giao thần châu chuyển luân cho ngươi.

Lời còn đọng trên môi Lục Giã Phùng thì mũi Huyết Kiếm lại chích sau tam tinh gã. Cảm giác rát buốt từ mũi kiếm như thể đâm thốc vào tận tâm nảo của họ Lục khiến toàn thân y gai lạnh và lớp da ốc nổi lên đầy mình. Hai cánh môi y mím chặt lại như thể đôi vỏ sò khép kín không muốn thốt ra lời.

Thiên Tống nói:

- Trang chủ không tiếp nhận lời thỉnh cầu của Thiên Tống?

Giã Phụng im lặng không đáp lời của Thiên Tống.

Thiên Tống nhìn chằm chằm. Hai cánh môi khẽ nhích động điểm nụ cười mỉm. Y nói:

- Mạng của trang chủ quý hay viên thần châu chuyển luân quý?

Giã Phùng vẫn im lặng như sẵn sàng tiếp nhận cái chết chứ không thèm đáp lời Thiên Tống.

Thấy im lặng, Thiên Tống từ từ chích mũi kiếm vào tam tinh gã. Giã Phùng nhăn mặt, mồ hôi từ trong ra ướt đẫm người gã.

Thiên Tống lạnh lùng nói:

- Trang chủ đã thất bại sao còn muốn kháng lại đòi hỏi của tại hạ? Giữ được cái mạng của mình tôn giá còn có cơ hội đoạt được thần châu.

Câu nói này của Thiên Tống buộc Giã Phùng phải đáp lời y:

- Lục mỗ đã là phế nhân.

- Dù sao cũng còn được cái mạng.

Thiên Tống vừa nói vừa chích mũi thêm mũi kiếm vào sâu hơn.

Cảm giác buốt nhói thọc sâu vào trong tâm nảo của Lục Giã Phùng, một lần nữa gã phải rùng mình, y không sao chịu đựng được thứ cảm giác nghe rờn rợn này. Lục Giã Phùng ngập ngừng nói:

- Lục mỗ nói.

- Trang chủ suy nghĩ chưa?

- Hãy rút kiếm của ngươi lại đi.

- Thiên Tống luôn chìu theo ý của người khác, chỉ sợ trang chủ không nhận ra tình cảnh của mình.

- Lục mỗ nhận ra rồi… ta biết không thể không nói được. Phong châu chuyển luân ở trên người ta.

- Thiên Tống thừa biết điều đó nhưng muốn trang chủ tự tay trao cho Thiên Tống.

Y vừa nói vừa rút ngọn Huyết Kiếm lại.

Giã Phùng gục mặt nhin xuống, rồi cởi sợi dây có đính viên tỵ phong thần châu đeo trên cổ. Y nắm viên thần châu trong lòng bàn tay phải chìa đến trước mặt:

- Thiên Tống… Tam Khôi trưởng bối sẽ tìm ngươi.

- Tại hạ luôn chờ đợi điều đó.

Thiên Tống vừa nói vừa đoạt lấy viên thần châu trong tay Lục Giã Phùng. Y nhìn lại họ Lục:

- Trang chủ là người biết lựa chọn giữa sinh mạng và báu vật. Mạng của người ta lúc nào cũng quý hơn.

Thiên Tống nói rồi quay lưng rảo bước đi thẳng ra cửa tòa đại sảnh đường. Giã Phùng nhìn theo sau lưng Thiên Tống mà hai cánh môi mím chặt. Y không thốt lời nào nhưng trong chân diện lồ lộ những nét căm phẫn tột cùng.

Khi Thiên Tống đi rồi, Giã Phùng mới nhẩm nói:

- Ngươi chẳng bao giờ đạt được mục đích của mình.

Y vừa nói vừa lê đến chỗ bàn. Giã Phùng xoay chiếc bàn ba vòng.

Một chiếc hộc bí mật dưới gầm bàn lộ ra. Y lấy trong chiếc hộp bí mật đó một túi lụa được thêu bằng chỉ ngũ sắc. Mở túi lụa, một luồng ánh sáng xanh rờn hắt vào mặt y.

Y nhìntúi lụa, nói:

- Ta chết thì nó phải theo ta.

Lời nói của Giã Phùng vừa dứt thì ai đó chộp lấy túi lụa trên tay y. Giã Phùng giật mình. Y quay ngoắc lại. Đập vào mắt Giã Phùng là một trang giai nhân tuyệt sắc. Trong bộ cánh trắng toát, Như Băng chẳng khác nào tiên nữ trên cõi tiên giới bước xuống hồng trần.

Nụ cười nhu cánh hoa hàm tiếu hiện trên hai cánh môi nàng.

Giã Phùng sững sờ nói:

- Như Băng… Nàng cũng có mặt ở đây?

Như Băng ôn nhu đáp lời gã:

- Lục trang chủ có nghe nói đến Thiên Sứ Bóng Tối chưa?

Giã Phùng gật đầu:

- Có…

Y chìa tay đến trước:

- Nàng trả lại thần châu tỵ phong chuyển luân cho Lục mỗ.

- Đây mới là viên thần châu thật phải không?

Như thể biết mình lỡ lời, Giã Phùng lắc đầu:

- Như Băng… Đó là của Phi Yến thiên trang…

Như Băng lắc đầu:

- Tỵ phong thần châu không phải là của trang chủ đâu. Cho dù tỵ phong thần châu có thuộc về Phi Yến thiên trang trang chủ nhưng giờ đã lọt vào tay của Thiên Sứ Bóng Tối thì nó đã thuộc về Thiên Sứ Bóng Tối.

- Nàng nói như vậy… Hóa ra nàng là Thiên Sứ Bóng Tối.

- Nếu không là Thiên Sứ Bóng Tối, Như Băng làm sao biết được Lục trang chủ có đến hai viên tỵ phong thần châu? Vì đeo trên người Lục trang chủ chỉ là viên thần châu giả.

Nàng đưa túi lụa trước mặt Giã Phùng:

- Còn đây mới là tỵ phong chuyển luân thần châu thật.

- Tại sao nàng muốn đoạt tỵ phong thần châu của Lục mỗ? Lục mỗ đã từng đối xử với nàng rất tốt kia mà.

Như Băng mỉm cười:

- Trang chủ nói sai rồi… Tỵ phong thần châu đâu phải của Lục trang chủ. Nó ở trong tay Lục trang chủ bởi vì nó được Tam Khôi cướp lấy của Hoàng Thiếu Quân khai lộ sứ. Sự tàn nhẫn của người võ lâm đã khiến cho toàn gia Hoàng Thiếu Quân khai lộ sứ phải bị tru di tam tộc.

Lục Giã Phùng biến sắc. Y miễn cưỡng hỏi:

- Như Băng… Nàng là ai?

Như Băng buông một câu thật lạnh lùng:

- Thiên Sứ Bóng Tối. Người đảm nhận chức nghiệp phải lấy máu trả máu. Người đảm nhận chức nghiệp lấy lại toàn bộ những viên thần châu mà võ lâm các người đã đoạt của Hoàng Thiếu Quân khai lộ sứ để giải oan nghiệp cho Hoàng gia.

- Nàng là người của Hoàng gia?

Như Băng nhìn Lục Giã Phùng:

- Đúng. Như Băng là người của Hoàng gia.

- Nếu nàng giết ta đoạt tỵ phong thần châu, Tam Khôi sẽ không tha cho nàng.

- Tam Khôi sẽ không bao giờ nghĩ đến Như Băng đâu… Kẻ giết Lục trang chủ đoạt tỵ phong thần châu đâu phải Như Băng mà chính là Trương Thiên Tống. Như Băng không biết Tam Khôi và Trương Thiên Tống ai sẽ là người thắng trong cuộc đấu sắp tới. Giờ thì Lục trang chủ mãi mãi bị cách ly khỏi cuộc đời này.

Như Băng vừa nói vừa rút một ngọn trủy thủ trong ống tay áo.

Thấy nàng rút ngọn trủy thủ bén ngót, chân diện Lục Giã Phùng tái nhợt. Y miễn cưỡng nói:

- Như Băng… Lục mỗ xin nàng…

Như Băng cười khảy nhìn Giã Phùng:

- Hồi đó Hoàng thiếu gia đâu xin xỏ những gã đao phủ tại pháp trường được. Nếu trang chủ đừng xin Như Băng mà làm mất đi nhuệ khí hào hùng của một vị trang chủ Phi Yến thiên trang.

Như Băng vừa nói vừa chích mũi trủy thủ vào đúng tam tinh của họ Lục. Nơi có điểm một giọt máu to như hạt đậu. Mũi trủy thủ chạm vào tam tinh gã thì gã đã rùng mình.

Y buột miệng nói:

- Như Băng… Nàng…

Y chưa kịp thốt dứt câu thì mũi trủy thủ đã được Như Băng đâm sâu vào đúng tam tinh gã.

Toàn thân Lục Giã Phùng duỗi dài thẳng ra. Hai tay gã đập bành bạch xuống sàn đại sảnh. Như Băng rút mạnh ngọn trủy thủ lại.

Lục Giã Phùng ngã vật ra sau nện ót xuống sàn gạch.

- Bộp.

Như Băng nhìn Lục Giã Phùng, nàng thở hắt ra một tiếng dài thườn thượt rồi băng mình thi triển khinh công thần kỳ bỏ đi. Thân ảnh của nàng chẳng khác nào một cánh chim hạc, lao đi vun vút chẳng mấy chốc đã mất dạng.

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Đề Ấn Giang Hồ

Đề Ấn Giang Hồ

Trần Thanh Vân

Đạt Ma Kinh

Đạt Ma Kinh

Quỳnh Mai

Đại Mạc Hoang Nhan

Đại Mạc Hoang Nhan

Thương Nguyệt

Đa Tình Hoàn

Đa Tình Hoàn

Cổ Long

Đại Sát Tinh

Đại Sát Tinh

Liễu Tàng Dương

Cửu U Ma Động

Cửu U Ma Động

Trần Thanh Vân

Cửu Tháp

Cửu Tháp

Vô Danh

Cửu Âm Giáo

Cửu Âm Giáo

Liễu Tàng Dương

Côn Luân

Côn Luân

Phượng ca

Cô Gái Tuyết Sơn

Cô Gái Tuyết Sơn

Gia Cát Thanh Vân

Cô Gái Áo Vàng

Cô Gái Áo Vàng

Gia Cát Thanh Vân

Chức Cẩm Đồ

Chức Cẩm Đồ

Nam Kim Thạch

Chiến Yên Hùng Cái

Chiến Yên Hùng Cái

Ngọa Long Sinh

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám