.....Thầy hay tin ấy thì thầy ngẩn-ngơ, bỏ ăn bỏ ngủ. Thầy nghĩ cô Ðằng phạm tội giết chồng thì cô phải chịu hình-phạt mà đền cái tội đại-ác ấy, bởi vì theo lẽ Trời cũng như theo luật người, hễ có vay thì phải trả, không trốn đâu cho khỏi được. Mà cái tội ác của cô Ðằng phạm đây gốc ở nơi mình mà ra.
Tuy mình không xúi cô làm như vậy, nhưng mà mình nhen-nhúm bếp lửa tình trong lòng cô, mình làm cho cô cuồng tâm loạn trí, chẳng còn phân-biệt tội-phước dữ-lành được nữa, nên cô mới dùng thuốc độc mà giết chồng. Ấy vậy tội của cô làm cũng là tội của mình, cô là cái tay làm, còn mình là cái óc khiến, bây giờ ra trả nợ oan-trái ấy, há mình đành trốn lánh hay sao.
Ðã biết cô tự-quyết gánh-vác một mình, đã biết việc mình tư-tình với cô không ai hiểu thấu, nhưng mà dầu người ta không hiểu, chớ Trời Ðất há không biết hay sao? Cái nợ oan-trái nầy mình không thể trốn đâu cho khỏi, trước sau gì mình cũng phải trả phứt cho rồi, dầu bị khổ-hình mà lương-tâm được bình-an, mình hủy cái kiếp lao-đao nầy thì hoặc may kiếp sau mình mới được hoan-lạc....
Sách - Truyện Khác
David Copefield
Charles Dickens
Đau Thương Đến Chết
Quỷ Cổ Nữ
Đâu Phải Vì Yêu
Debbie Macomber
Đâu Là Hạnh Phúc
Hoàng Kim
Đầu Bến Mây Đưa
Thuỳ An
Đất Khách Quê Người
Mario Puzo
Đất Vỡ Hoang
Mikhail Solokhov
Đất Nghịch
Nam Quân
Đảo Tường Vy
An Ni Bảo Bối
Đảo Chìm
Trần Đăng Khoa
Đàn Cầm Duyên Tơ
Khánh Vân
Đàn Hương Hình
Mạc Ngôn
Dặm Đường Vàng
John Sherlock
Đại Tá Không Biết Đùa
Lê Lựu
Đại Nghĩa Diệt Thân
Hồ Biểu Chánh
Dạ Khúc
Trần Thị Bảo Châu
Đội Quân Trong Bóng Đêm
JOSEPH KESSEL
Đôi Bạn
Nhất Linh
Điệp Viên Ở Washington
Peter Maas



