Cường Từ Thức Truyện

Tác Giả: Trương Vĩnh Ký
Thể Loại: Truyện Ngắn
Cường Từ Thức Truyện

Năm Quang-thái đời Trần, ở trong xứ Hóa-châu (Huế, ngũ quang) có tên Từ-Thức vốn dòng-trâm anh. Cha người xưa dự bực công khanh, nhờ ơn vua nên mạng tù thân, làm quang Tể-huyện coi hạt Tiên-du. Gần miền có một chùa tên là Lam-tích, góp thâu cảnh bầu thiên, mẫu-đơn một đóa sen mấy nhành, tiếng đồn khắp hết gần xa, trẻ già náo-nức yến anh dập diều.

Từ-Thức cũng ra đi coi cho biết, tới nơi hoa mẫu-đơn, bỗng đâu xảy gặp một người xinh tốt lịch-sự quá chừng quá đỗi, trên trời cũng ít có, dưới đời thì hản không. Thấy nàng (Giáng-hương) bị kẻ giữ hoa bắt cầm, thì thương mới đòi trẻ tùy-nhi mà biểu nó đi hỏi vì cớ làm sao làm vậy? Người ta nói nàng coi hoa nên bị bắt. Từ-Thức rằng trọng vọng gì thứ ấy, mà khách tiên phải tay phàm nhủm-nha như vậy. Bèn bước tới cổi áo gấm ra cho thằng canh, mà xin tha cho nàng đi.

Nàng tiên cám ơn Từ-Thức hết lòng. Rồi từ tạ trở về cõi tiên. Chàng Từ-Thức từ ấy những thương những nhớ luôn luôn, nên buồn đi chơi mãi, những say cảnh vật thú vui. Sau treo ấn-tín từ chức quờn đi. Sắm thuyền tớ thầy đi lưu-linh dạo cảnh chơi, đụng hang nào ghé hang nấy coi; khỏi Xích-bích tới Viên-đào, trải qua non nước khắp nơi. Ngày kia trông ra cửa Thần-phù, (7) ngoài xa biển, ở bắc quấc chạy qua nam phương, mới nói với nàng Giáng-hương mà xin về thăm quê đặng có phú trối việc nhà cho an rồi hãy trở lại non tiên mà ở mãn kiếp cùng nhau. Nàng Giáng-hương mới năn nỉ cầm ở lại, mà chàng Từ-Thức rằng-rằng quyết một xin về. Đem nhau vào chầu chúa Tiên coi thử người phán dạy lẽ nào. Chúa tiên phán rằng chàng còn lòng tục chưa dời, còn nhớ tưởng sự đời bấy lâu thì thôi, về thì cho về, cho xe tiên đưa về. Giáng-hương mới trao một bức thơ phong làm của đưa chàng.

Chàng Từ-Thức cầm thơ từ tạ ra về. Tới nơi thì đã vật đổi sao dời khác xưa. Tìm nhà nhà chẳng còn; tìm người, người những mặt lạ cả; không thấy lấy một người quen, hỏi ông bà già cả, thì nói không biết, nói tên nói họ ra cũng không ai biết; các ông già nói: từ thuở nhỏ có nghe nói tên ấy họ ấy mà biết đã mấy đời rồi bây-giờ còn ở đâu mà tìm?

Từ-thức ngơ ngáo không biết làm sao, muốn trở lại non tiên cùng nàng Giáng-hương, hay đâu sự dở-dang ra rồi; xe mây đưa mình nó đã đi mất đi. Một mình bơ vơ ngao ngán, mới mở thơ ra mà coi, thì biết đã đành cách-biệt, không còn lẽ trở lại nữa được. Thở than than thở ra đi, chun vào ở núi Huỳnh-sơn, ở ăn đó làm sao thì biệt tích không rõ đặng.

(Miscellanées No 8 Decembre 1888, trang 15-16)

Cường Từ Thức Truyện
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Cuồng Điên Vì Nhớ

Cuồng Điên Vì Nhớ

Trần Quang Thiệu

Cuốn Sổ Tay

Cuốn Sổ Tay

Trọng Huân

Cuối Thu

Cuối Thu

Nguyễn Hồng Chí

Cuối Con Đường

Cuối Con Đường

Chu Thu Hằng

Cuối Năm

Cuối Năm

Nguyễn Ý Thuần

Cuối Mùa Nhan Sắc

Cuối Mùa Nhan Sắc

Nguyễn Ngọc Tư

Cuối Đường

Cuối Đường

Nguyenthitehat

Cuối Cùng Như Nàng Muốn

Cuối Cùng Như Nàng Muốn

Hoàng Ngọc Tuấn

Cuôi Ba Dùm

Cuôi Ba Dùm

Vũ Hạnh

Cười

Cười

Gã Siêu

Cuộc Truy Đuổi Nghiệt Ngã

Cuộc Truy Đuổi Nghiệt Ngã

Nguyễn Hồng Thái

Cuộc Sống Vô Giá

Cuộc Sống Vô Giá

Đoàn Thị Cảnh

Cuộc Sống Nhiệm Mầu

Cuộc Sống Nhiệm Mầu

Mãn đường Hồng

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám