Nói cho phải ông Kế hiền Toại bỏn sén với mọi người chớ không phải hẹp với con dòng lớn còn rộng với con vợ nhỏ. Chừng Thượng Tứ đúng tuổi ông gởi lên học trên Mỹ Tho, mỗi ngày ông cho phép ăn bánh có 5 xu mà thôi, mà chiều thứ bảy đi về thì ông bắt đi bộ, chớ ông không cho tiền đi xe. Nếu Thượng Tứ không phiền, ấv là vì có mẹ đút nhét, cha cho mỗi tuần ba cắc mà mẹ lén đưa thêm ba đồng bởi vậy bánh hàng đã phủ phê mà chiều thứ bảy lại mướn xe kéo mà về gần tới nhà rồi mới chịu xuống xe đi bộ cho cha đừng biết.
Chừng Thượng Tứ được 19 tuổi, đương, học trên Sàigòn, thì ông Kế hiền phát bịnh, Bà Kế hiền thấy ông đã quá 60, mà ương yếu như vậy thì bà lo sợ, nên bà òn ỹ khóc lóc xin ông hãy tính giùm việc tương lai cho bà, chớ nếu ông không tính trước rủi ông cỡi hạc chầu trời, thì chắc thầy Ban BiệnThượng Chí dùng quyền trưởng nam mà thâu hết sự nghiệp rồi mẹ con bà không có chỗ mà dung thân...
Sách - Truyện Khác
Cơn Mơ Trong Tuyết
Lê Thanh Hải
Còn Mãi Vấn Vương
Dung Nhi
Con Hủi
Mniszek- Helena
Con Gái Nguời Tình
Hạ Thu
Con Đường Nào Em Đi
Trần Quang Thiệu
Còn Đây Nỗi Nhớ
Minh Hương
Con Đáp Số
Lê Thao Chuyên
Còn Chút Gì Để Nhớ
Nguyễn nhật Ánh
Con Chim Sáo Nhỏ
Trân Châu
Cõi Người Rung Chuông Tận Thế
Hồ Anh Thái
Cõi Mù Sương
Nguyên Nhung
Cõi Chết
James Joyce
Cocktail Cho Tình Yêu
Trần Thu Trang
Cỏ Xanh Bên Hồ
QUỲNH DAO
Có Một Ngày Như Thế
Triều Sương
Cô Gái Thành Rome
Alberto Moravia
Cô Đơn Trên Mạng
JannuszLeon Wisniewski
Cỏ Dại
Tô Hoài
Cỏ Dại
Hồng Thủy
Cỏ Biếc
Trần Thị Bảo Châu



