Mưa, những cơn mưa tháng bảy vẫn thường chợt đến, chợt đi như vậỵ Con hẽm nhà Thanh Thảo đã lĩnh bĩnh nước. Đôi guốc gỗ không còn làm sao cao hơn mực nước hiện giờ. Thanh Thảo vén cho hai ống quần cao lên môt chút rồi bước từng bước dọ dẫm. Bỗng từ phía trong có tiếng ai la ó lên:
- Dô.... vô !
Thanh Thảo chưa ngẫn lên đễ xem chuyện gì thì cũng là lúc một tia nước bắn lên người ướt đẫm. cô bé đứng chết trân, bậm môi, đôi mắt hoe đỏ.
- Xin lỗi, xin lỗi !
Người lạ lom khom phũi nước trên tà áo dài trắng tinh cũa Thanh Thảọ Cô bé giơ cao chiếc guốc gỗ giậm xuống nước một cái thì...
- Ái... cha !
Người lạ đưa hai tay bụm lấy mặt, quẹt lia liạ Thanh Thảo cười khúc khích :
- Đáng đờị
Người lạ trề môi :
- Con gái gì dữ như chằn.
Thanh Thảo háy lại :
- Hừ, hiền đễ mấy người ăn hiếp à ?
- Người ta xin lỗi rồi chứ bô..
- Xin lỗi là xong sao ?
- Vậy cô bé muốn gì ?
Thanh Thảo sững sờ :
- Ê, đó kêu đây bằng gì đó ?
- Cô bé !
Thanh Thảo phùng má :
- Hỗng dám bé đâu"em trai".
Người lạ lắc đầu :
- Chịu thua cô luôn, bây giờ mình huề nha ?
Thanh Thảo giậm chân, nước cứ bắn tung tóe :
- Hỗng huề
- Chứ cô muốn gì ?
- Đó phãi đưa đây về đến nhà.
Người lạ gãi đầu :
- Yêu cầu gì lạ vâỷ nằm mơ cũng không dám thấỵ
Thanh Thảo hối :
- Nhanh l^en, đem xe lại đâỵ
- Hỗng sợ té xuống nước à ?
Thanh Thảo chỉ vào mặt anh ta :
- Hãy lấy chuyện lúc nãy làm gương, hễ đây mà có chuyện gì thì đó cũng vậy thôị
Anh ta đem xe lại cho Thanh Thảo leo lên. Anh ta định đèo cô bé qua cái ãi này nhưng cô bé đã đấm vào vai anh :
- Không được chỡ, phãi dẫn bộ cợ
Anh ta nhăn nhó đến khỗ sỡ rồi đễ y quần dài áo rộng, đẫy xe đưa Thanh Thảo về nhà. Hai ống quần ướt lếch phếch đến tội nghiệp. Thanh Thảo cười khúc khích ra chiều
đac ý lắm.
Thanh Thảo nhãy xuống đất cười khì khì
- Bây giờ thì huề rồi, cám ơn nha !
Cô bé mỡ cữa rào đi thẵng vào nhà, anh ta chĩ kịp nhìn thấy mái tóc dài đen nhánh.
Thanh Thảo vừa bước vào nhà đã nghe Minh Hiếu nói :
- À, hôm nay có cã chàng đưa về tận nhà, bãnh ghê ha !
Thanh Thảo bĩu môi :
- Chàng ? Nghe nỗi da gà. Em phạt hắn thì có.
Minh Hiếu bẹo má em gái:
- Một hình phạt mà bất cứ chàng trai nào cũng muốn làm.
Thanh Thảo tròn xoe mắt :
- Anh nói vậy là ý gì chứ ?
Hiếu cười :
- Dược người đẹp biễu đưa về nhà, theo em người ta có tù chối không ?
Thanh Thảo xĩ vào tráng Hiếu :
- Đầu óc anh đen tối quá, hắn chạy xe làm nước văng ướt áo quần em, em phạt hắn thôi mà.
- Nè, chuyện nhõ đâu cần em phạt nặng vậy ?
Thanh Thảo nguýt anh :
- Thì anh nói, hình phạt đó ai cũng thích làm mà.
- Vậy cũng phãi, thế nào hắn cũng tìm đến đây trã hận.
Thanh Thảo há hóc mồm :
- Trã hận ? Anh nói gì nghe thấy ghê vậy ?
Hiếu gật đầu :
- Đễ rồi xem
Hiếu bõ ra nhà sau đễ lại cho cô bé nỗi lo âu, phập phòng. Mình vừa gặp phãi tay côn đồ nào rồi ư ? Nếu
hắng trã thù ta thì sao đâỵ Eo ơi, khũng khiếp quá.
*
* *
Sách - Truyện Khác
Cô Bé Ngày Xưa
Uyên Nhi
Cô Ba Trà
Xuân Vũ
Chuyện Xứ Langbian
Nguyễn nhật Ánh
Chuyện Tình Kể Trước Lúc Rạng Đông
Dương thu Hương
Chuyến Tàu 16 Giờ 50
Agatha Christie
Chuyện Ngụ Ngôn Của Bác Sĩ Miền Rừng
Dr Paul white
Chuyện Kể Năm 2000
Bùi Ngọc Tấn
Chuyện Cổ Tích Dành Cho Người Lớn
Nguyễn nhật Ánh
Chuyến Xe Cuối Năm
Hoàng Thu Dung
Chuyện Tình Trăm Năm
Nhật Hạnh
Chuyện Tình Tô Và Chén
Trần Quang Thiệu
Chuyện Tình ( Love Story )
Erich Segal
Chuyện Đời Tôi
Trường Phi Bảo
Chuyến Đi Bão Táp
Hoàng Thu Dung
Chút Phận Linh Đinh
Hồ Biểu Chánh
Chùm Hoa Trắng Rụng Xuống Sân Tình Yêu
Đinh Tiến Luyện
Chúa Tàu Kim Quy
Hồ Biểu Chánh
Chú Nhóc Gavroche
Victor Hugo
Chữ Trinh
Hạ Thu
Chú Bé Rắc Rối
Nguyễn nhật Ánh



