Cô Bé Nói Dối

Tập 1- 8
Tác Giả: Hạ Thu

Suy nghĩ , suy nghĩ mãi , cuối cùng Đinh Đang cũng nghĩ ra cách lưỡng toàn để giúp Tuyết Ngân. Theo " Tôn tẩn binh thư " cô đặt tên cho kế sách của mình là " Tiếp mộc di hoa " hay " Kim Thiền thoát xác ".

Ngày hôm qua , tranh thủ lúc Tuyết Ngân ngủ trưa ,Đinh Đang lén ra chợ mua hai chỉ vàng bốn số chín. Biết không thể đưa trực tiếp , cô dự định đem chiếc nhẫn vàng bỏ ngay trước cửa , vờ như của ai đó đánh rơi .

Ban đầu Đinh Đang dự định chính bản thân mình sẽ nhặt được , sẽ la lên và sẽ chia cho Tuyết Ngân một nửa. Nhưng... sau nghĩ lại , nó thấy làm như vậy không tự nhiên cho lắm. Để Tuyết Ngân nhặt được dễ thuyết phục hơn .

Nên sáng nay , vừa ngủ dậy , Đinh Đang đã đem chiếc nhẫn ra bỏ ngay trước cửa. Để y như thật và dễ nhìn ra , cô đặt chiếc nhẫn ngay cửa ra vào. Một lát , khi quét nhà , thế nào Tuyết Ngân cũng sẽ nhận ra. Chà , không hiểu khi cầm chiếc nhẫn trên tay , gương mặt chị thế nào ? Chắc mừng lắm. Nghĩ đến niềm vui mình mang đến cho chị , Đinh Đang thấy lòng ngập đầy bao hạnh phúc. Thật , chẳng vui sướng gì bằng được giúp đỡ mọi người .

- Con bé này , sáng ngủ dậy sao không lo rửa mặt , còn ngồi đây cười tủm tỉm ? Có gì vui hả ? - Cầm cây chổi bước ra , thấy Đinh Đang ngồi thu lu trước cửa , nở miệng cười tươi rói , Tuyết Ngân thấy lạ dừng chân hỏi.

Chị ấy ra rồi , tự nhiên Đinh Đang nghe tim mình đập mạnh. Cố làm ra vẻ tự nhiên , cô đứng dậy ngó mông lung :

- Nắng hôm nay đẹp quá , em muốn tập thể dục cho thư giãn tinh thần .

- Chà, siêng dữ vậy sao ? - Không nghi nghờ , Tuyết Ngân cắm cúi quét sân. Đinh Đang cũng thở phào ra thoát nạn , mắt nhìn chăm chú chiếc nhẫn vàng đang lấp lánh ánh mặt trời. Có thể vào nhà được rồi , nhưng chẳng hiểu sao , cô lại muốn chứng kiến cảnh Tuyế Ngân nhặt đươc chiếc nhẫn vàng quá . Chà ! Lúc đó , cô sẽ vờ chạy lại , vờ săm soi chiếc nhẫn như lần đầu trông thấy vàng vậy. Cô còn bắt chị phải chia cho mình phân nửa .

Ôi ! Bàn chân của Tuyết Ngân dẫm lên chiếc nhẫn rồi , chị không thấy sao mà còn dùng chổi quét mạnh nó nữa ? Tim Đinh Đang thắt lại , sót ruột khi thấy chiếc nhẫn bị nhát chổi của Tuyết Ngân hất ra đường lăn lông lốc .

Vô lý quá ! Nhẫn mới toanh , vàng choé dưới ánh nắng mặt trời , làm chói mắt cô nãy giờ , sao Tuyết Ngân không thấy chứ ? Hồi hộp nhìn ra đường , Đinh Đang cứ sợ một ai đó đi ngang tình cờ trông thấy rồi nhặt mất.

- Chị Ngân à , chân chị dính gì ghê vậy ? -Thấy Tuyết Ngân dợm bước quay vào , Đinh Đang vội kêu lên. Hy vọng khi nhìn xuống , đôi mắt chị sẽ tình cờ quét lên chiếc nhẫn.

- Có gì đâu - Vẫn vô tình , Tuyết Ngân ngơ ngác .

- Có mà - Kiên trì , Đinh Đang lập lại - Chà , sáng sớm ai đem gì đó đến đổ trước nhà mình - Một lần nữa cô bắt Tuyết Ngân nhìn xuống đất.

- Em sao vậy Đinh Đang ? Quáng gà hẳ ? Có gì đâu ? - Tuyết Ngân quay hẳn người vào . Cùng lúc , sau lưng cô bỗng xuất hiện một người. Vừa bước đến hắn đã nhìn thấy chiếc nhẫn , liền cúi người nhặt lấy.

- Ê ! Không được , chiếc nhẫn của tôi mà - Không kịp suy nghĩ , Đinh Đang phóng vọt người qua chiếc cổng rào , suýt lấn té cả Tuyết Ngân. Song nhanh như vậy cũng không kịp , chiếc nhẫn đã nằm gọn trong tay người mới đến rồi. Khôi hài , hắn nhướng mắt ngó Đinh Đang :

- Chim trời cá nước , ai bắt được nấy ăn. Sao bé lại nhận của mình cách vô lý vậy ?

Triệu Vỹ ! Lại bị tên đáng ghét này phá đám rồi , đôi mắt tối sầm lại , Đinh Đang cắn nhẹ môi định cách. Cô biết , nếu không khéo , chiếc nhẫn sẽ mất như chơi .

- Không nói nhiều , trả nhẫn đây - Thừa lúc Triệu Vỹ bất cẩn , Đinh Đang định nước liều giật đại. Nhưng... chẳng những không lấy được nhẫn , bàn tay cô còn bị tóm luôn trong bàn tay âm của anh.

- Lại giở trò ngang như cua hả ?

- Ư ! - Giật mạnh tay mình lại , thổi phù phù mấy ngón bị kẹp đau , Đinh Đang như muốn khóc - Ngang hồi nào , nhẫn của tôi chứ bộ .

- Nhẫn của bé sao không cất trong nhà , lại đem ra đường để chứ !Xoay xoay chiếc nhẫn trong ngón tay , Triệu Vỹ nheo nheo mắt. Thật ra , anh không cần chiếc nhẫn , anh chỉ thích trả thù, ăn miếng trả miếng với cô thôi .

- Tại...- Không thể lộ bí mật trước Tuyết Ngân , Đinh Đang nói đại - Tại tôi nhìn thấy trước chứ bộ.

- Vậy tôi nhặt trước thì sao ? Chia đôi hả ?

Tự nhiên bị mất đi một nửa , oan ức quá, Đinh Đang hét lớn :

- Tôi không chịu.

- Vậy bé chịu sao ?

- Trả cho tôi hết.

- Chắc bé là vua quá - Mỉm cười nhìn mặt Đinh Đang đỏ gay , Triệu Vỹ đeo luôn chiếc nhẫn vào tay. Cúi sát mặt cô , anh gằn từng tiếng - Anh lấy hết bé à.

- Anh ngon... - Đinh Đang bỗng quên mất thân phận nhỏ bé của mình. Cô nắm lấy cổ áo anh lay mạnh - Tôi thách anh đi được nếu không chịu trả.

- A...a... định đánh lộn hả? - Hơi bất ngờ , song thích thú , Triệu Vỹ tròn đôi mắt như cười.

- Thôi, thôi, đừng chọc nó nữa anh Vỹ à ! - Thấy trò đùa có nguy cơ trở thành cãi nhau thật , Tuyết Ngân nhẹ giọng xen vào - Cho tôi can đi , gì mà như oan gia tự kiếp nào , cứ gặp là gây. Đinh Đang , em buông anh Triệu Vỹ ra , ảnh chỉ đùa với em thôi.

- Trả chiếc nhẫn ra thì em buông - Đinh Đang càng siết chặt tay , và Triệu Vỹ thì hào hển nói trong làn hơi bị nghẹn :

- Không trả , giỏi thì giết anh đi.

- Được lắm , anh tưởng tôi không dám hả ? - Nghiến răng , Đinh Đang dùng hết sức bình sinh siết chặt tay. Mặt Triệu Vỹ càng lúc càng đỏ bừng lên.

- Trời ơi , tôi thật không ngờ , hai người chẳng ra gì cả , đi giành nhau của thiên hạ như vậy - Túng quá , Tuyết Ngân đành phải đánh thẳng vào lòng tự trọng của hai người. Thà xúc phạm còn hơn khoanh tay nhìn họ chết.

- Em có giành của thiên hạ đâu , chỉ có hắn thôi - Câu nói xúc phạm có hiệu lực tức thời , buông tau khỏi cổ Triệu Vỹ , Đinh Đang ngẩng cao đầu vẻ tự hào. Nhẫn của cô mua mà , chỉ có Triệu Vỹ mới tham lam giành giật ngoài đường thôi.

- Tôi mà thèm mấy thứ rác rưởi này à ? - Tự ái trước người đẹp , Triệu Vỹ nói như gây.

- Không thèm mà giành - Không bỏ qua cơ hội , Đinh Đang nói móc một câu - Nói mà không biết mắc cỡ.

- Ai mà giành? Tại ngang quá người ta mới làm cho bõ ghét thôi.

- Ai biết được , có người miệng nói vậy nhưng bụng nghĩ khác thì sao. Dù gì cũng là vàng , bộ giấy sao mà không tham chứ.

- Thôi, thôi , đừng cãi nữa - Thấy trận chiến lại sắp bùng lên , Tuyết Ngân chen vào - bây giờ tôi hỏi, cả hai người đều không tham , đều không muốn giành chiếc nhẫn phải không ?

- Phải - Chẳng hẹn mà Triệu Vỹ và Đinh Đang đồng kêu lên một lượt. Đưa mắt nhìn nhau , như hổ dữ chỉ chờ chực cơ hội giết nhau thôi

- Vậy thì... Triệu Vỹ , anh đưa chiếc nhẫn cho tôi... - Tuyết Ngân chợt chìa bàn tay đẹp ra trước mặt Triệu Vỹ.

- Cô trao cho Đinh Đang ư ? Thật chẳng công bằng chút nào - Như đứa bé bị xử tội oan , Triệu Vỹ kêu lên uất ức trong nụ cười đắc thắng của Đinh Đang.

- Anh đừng lo , tôi không đưa nhẫn cho Đinh Đang đâu - Ngưng một chút nhìn vẻ ngơ ngác của hai người , Tuyết Ngân nhẹ mỉm cười - Tôi sẽ đem đến đồn cảnh sát , nhờ họ trả cho người bị mất.

-Hay lắm - Bằng lòng ngay với cách giải quyết của Tuyết Ngân , Triệu Vỹ trao chiếc nhẫn.

- Không được , em không chịu như vậy đâu - Giật chiếc nhẫn trong tay Tuyết Ngân. Đinh Đang lắc đầu.

- Bây giờ thì cô biết ai tham rồi chứ gì ? Nhẹ nhún vai , Triệu Vỹ cười nói với Tuyết Ngân bằng thái độ kẻ bề trên.

- Đinh Đang à , đừng vậy em, - Nhẹ đặt tay lên vai cô , Tuyết Ngân ôn tồn - Hãy nghĩ đến tâm trạng của người làm rơi chiếc nhẫn. Biết đâu đây là toàn bộ gia tài của họ , cũng như chị vậy. Tội nghiệp lắm ! Trả lại họ đi em !

- Trả lại đi , nếu em muốn anh sẽ cho bé chiếc nhẫn khác y như vậy - Ra vẻ cao thượng , Triệu Vỹ hạ nốc ao Đinh Đang .

- Phải rồi, trả lại đi em- Nhìn Đinh Đang thật cảm thông , Tuyết Ngân gật đầu khuyến khích - Thà nghèo cho sạch rách cho thơm em à .

mất chiếc nhẫn , Đinh Đang không tiếc. Cô có thể mua lại chục chiếc khác dễ dàng. Nhưng... mang tiếng tham trước mặt mọi người , cô làm sao chịu nổi. Còn Tuyết Ngân nữa, tự nhiên Đinh Đang thấy giận chị vô cùng. Tên Triệu Vỹ nói bậy thì thôi , lẽ nào chị cũng binh hắn , lên án cô. Cô làm vậy cũng chỉ vì mốn giúp chị thôi mà. Lẻ loi , tủi thân quá , cô đứng khóc một mình, hờn căm nhìn nụ cười đắc thắng nở trên môi Triệu Vỹ.

- Ngoan đi cưng - lau nước mắt cho Đinh Đang , Tuyết Ngân gỡ nhẹ chiếc nhẫn ra khỏi tay cô rồi trao cho Triệu Vỹ - Phiền anh đem chiếc nhẫn này đến công an , tôi sẽ dỗ Đinh Đang .

- Khoan đã - Đinh Đang chợt thét đuổi theo Triệu Vỹ - Anh không thể một mình đến đồn cảnh sát đâu .

- Sao chứ ? Dừng chân nơi ngạch cửa , đôi mày Triệu Vỹ khẽ chau - Bé lại muốn giở trò gì ?

- Chẳng giở trò gì , chẳng qua tôi không tin anh - Bước lên một bước ,Đinh Đang tỉnh như không - Tôi sợ có người động lòng tham xài mất hai chỉ vàng thay vì đem nộp cho cảnh sát .

- Đừng nói bậy nghe , không ai bỉ ổi vậy đâu - Tự ái , mặt Triệu Vỹ đỏ gay .

Đinh Đang nhẹ nhún vai :

- Làm sao mà biết được , lòng người vốn khó lường mà .

- Được rồi , bé có thể yên tâm , anh sẽ bảo viên cảnh sát ghi biên nhận - Cố nén giận ,Triệu Vỹ từ tốn nói .

- Không cần thế , chỉ cần anh chở tôi theo đến đồn cảnh sát , tận mắt thấy , tôi sẽ tin anh lập tức .

- Dư hơi - Không muốn chở cô theo , Triệu Vỹ lắc đầu.

Đinh Đang cười nhẹ :

- Tôi biết chắc anh từ chối mà. Bởi lẽ tờ bên nhận đó anh sẽ bỏ tiền ra mua của viên cảnh sát .

- Vì hai chỉ vàng ư ? Thật buồn cười. Thử đem mười cây vàng ra đây bày ra trước mắt , coi Triệu Vỹ có thèm không? - Muốn hết to câu ấy vào mặt Đinh Đang lắm , nhưng sợ Tuyết Ngân bảo mình phách lối , khoe của , Triệu Vỹ đành im lặng. Nhịn bé đi , dù sao bị mất của cũng đau lòng lắm - Được thôi , nếu bé muốn , xin mời lên xe. Nhưng nói trước , chỉ chở đến đồn cảnh sát , không chở về đâu .

- Tôi biết kêu xích lô mà - Như đắc ý ,Đinh Đang bước đến leo lên chiếc moto của Triệu Vỹ ngồi gọn lỏn trong tiếng thở dài bất lực của Tuyết Ngân . Thiệt không biết hai người họ còn gây đến bao giờ .

- Ngồi chắc chưa? - Đề máy quyết làm cho Đinh Đang một phen xanh máu mặt .

- Rồi - Hý hửng , Đinh Đang chẳng có chút hốt hoảng nào dù Triệu Vỹ đã bất thần cho xe vọt manh. Gương mặt kênh kênh tự đắc , cô nghĩ đến chuyện mình sẽ làm , sẽ nói khi đến đồn cảnh sát .

- Ồ ! Triệu Vỹ , là anh hả ? - Vừa mới xử Triệu Vỹ hôm kia , ông trưởng công an vẫn còn quen mặt. Ông vồn vã chào ngay khi Triệu Vỹ mới đến bàn : - Có chuyện gì ?

- Tôi nhặt được hai chỉ vàng , đem đến nhờ các anh trả lại người bị đánh rơi giùm - Nhẹ đặt chiếc nhẫn xuống bàn, Triệu Vỹ ngạc nhiên nhìn Đinh Đang cười tươi rói . Quái , cô bé lại có mưu đồ gì nữa chứ ?

- À , được rồi , anh ngồi đi , tôi sẽ trao cho anh biên nhận. Còn cô bé này - Bây giờ ông trưởng đồn mới để ý đến sự có mặt của Đinh Đang - bạn gái của anh à ?

- Ồ ! Không dám đâu - Như dẫm phải lửa , Triệu Vỹ giãy nảy lên .

- Vậy... là em gái hả ? - Viên trưởng công an vừa viết vừa cười .

- Dạ không phải - Bước lên một bước , với thái độ và gương mặt của đứa bé ngoan , Đinh Đang lễ phép - Dạ thưa bác , cháu chỉ là nạn nhân thôi. Cháu đến đây xin bác nhận lại hai chỉ vàng .

- Hả ? - Cây viết rời khỏi tay , ông trưởng công an tròn xoe đôi mắt - Tôi có nghe lầm không nhỉ ?

- Dạ bác không nghe lầm - Rất thật thà ngây thơ , Đinh Đang lập lại lần nữa - Quả thật , chiếc nhẫn đó của cháu. Cháu đánh rơi , anh ấy nhặt được nhưng không chịu trả .

- Cô bé nói láo đó , xin anh đừng tin lời - Sau một phút bất ngờ , Triệu vỹ chen vào - Cô bé cũng như tôi , tình cờ nhặt được chiếc nhẫn thôi .

- Dạ cháu không nói dối , chiếc nhẫn đó là của cháu . Cháu vừa mới mua hôm qua. Không tin bác có thể coi hóa đơn - Vừa nói , cô vừa móc túi lấy ra một tờ hóa đơn nhàu nát và một hộp đựng nữ trang màu đỏ.

- Tiệm vàng Kim Phượng - Cúi nhìn tờ hóa đơn rồi nhìn vào chiếc nhẫn , viên trưởng công an gật đầu - Cùng một hiệu , Triệu Vỹ , anh nhặt được chiếc nhẫn ở đâu ?

- Ở trước cửa nhà cháu ạ - Đá mắt chọc quê Triệu Vỹ , Dinh Đang nhẹ giọng - Cháu đã hết lời xin lại nhưng anh ta nhất định không cho .

- Không phải không cho , nhưng làm sao tôi tin được đó là của bé chứ ? - Chống chế , Triệu Vỹ cãi một cách vụng về - Tiệm vàng Kim Phượng bán bao nhiêu là vàng , hỏng lẽ nhẫn nào có đóng dấu cũng của bé sao ?

- Nhưng... Bác à ! - Bí lời , Đinh Đang quay sang cầu cứu ông trưởng công an - Bác xử đi , chiếc nhẫn này thật sự của cháu mà .

- Vậy... - Nhìn thẳng vào mắt cô , viên trưởng công an đằng hắng hỏi - Cháu đánh rơi nhẫn lúc nào ?

- Cháu không đánh rơi , cháu đem ra để ở đó mà - Nói xong câu này , Đinh Đang nhịp nhịp chân , thích thú nhìn mặt ông trưởng công an đang hoang mang.

- Đó , anh thấy cô bé nói láo một cách trắng trợn không ? Ai đời vàng đem ra để ngoài sân chứ ? - Ngỡ Đinh Đang hớ một câu ,Triệu Vỹ trừa cơ xông lên .

- Cháu không nói láo , cháu đem vàng ra để ở đó thật mà - Chẳng chút bối rối , Đinh Đang như nắm chắc phần thắng trong tay .

- Thật khó tin - Viên trưởng công an nhíu mày - Ai lại đem vàng ra bỏ ngoài sân chứ ?

- Tại cháu có lý do mà - Tròn vo hai mắt , Đinh Đang vô tư nói .

- Lý do , lý do gì? - Chẳng những viên trưởng công an muốn biết mà Triệu Vỹ cũng nóng lòng muốn nghe.

- Một lý do bí mật mà cháu chỉ có thể nói với một mình bác - Bẻ mấy ngón tay ,Đinh Đang khoái chí nhìn mặt Triệu Vỹ tái dần. Hẳn anh cũng biết mình sắp thua đên nơi rồi .

- Không được - Triệu Vỹ la to .

Đinh Đang hỉnh mặt lên :

- Sao không được ?

- Anh Tân à , cô bé này ma mãnh lắm , cô bé sẽ gạt anh - Chẳng thèm trả lời cô , Trệu Vỹ quay nói với ông trưởng công an .

- À... - Chun mũi lại , Đinh Đang châm dầu vào lửa - Anh dám bảo mình thông minh hơn bác Tân hả ? Trời ơi , người ta là cảnh sát trưởng mà .

- Thôi được rồi , tôi tự biết giải quyết mà , hai người đừng cãi nữa - Bị chê kém thông minh , viên trưởng công an nghe tự ái , ông hất mặt bảo Triệu Vỹ - Anh có thế ra ngoài.

- Nhưng mà tôi...- Không an tâm lắm , Triệu Vỹ toan thông báo thêm cho ông biết mánh lới của Đinh Đang. Nhưng ông đã trừng đôi mắt :

- Bây giờ anh giải quyết hay tôi giải quyết đây ?

- Dạ... - Đành phải đi ra , Triệu Vỹ hậm hực lắm. Nghiến răng , anh thầm đe dọa ngó Đinh Đang. Tất cả nợ cô vay ,anh sẽ trả một lần.

Đưa tay vẫy chào chọc tức Triệu Vỹ xong , Đinh Đang quay đầu lại nhìn ông trưởng công an. Vẻ chanh chua , đanh đá lập tức biến mất trong con người cô. Với một giọng chân tình cởi mở , cô kể ông nghe hoàn cảnh tội nghiệp của Tuyết Ngân và kế sách của mình. Cô còn nhờ ông làm cố vấn , gợi ý cho mình nữa .

Thật không ngờ , nghe Đinh Dang kể xong , đôi mắt ông hoe hoe đỏ. Quý hóa thay những tấm lòng nhân hậu. Suy nghĩ trẻ con nông cạn , nhưng trái tim lại rộng mở vô cùng. Trong mợt phút , ông chỉ muốn thay mặt Tuyết Ngân cảm ơn con bé . Nhưng... là đàn ông , ông chỉ có thể đặt tay lên vai cô , lập đi lập lại mỗi một từ :

- Tốt , tốt lắm...

Kế sách ư ? Bất ngờ và cấp bách như vậy , tạm thời ông chưa nghĩ ra , nên hẹn một ngày gần nhất sẽ đến nhà cô. Còn bây giờ , chẳng một phút nghi ngờ , ông trả chiếc nhẫn cho Đinh Đang.

- Dạ thưa bác con về - Hớn hở vì thắng Triệu Vỹ một đòn to. Đinh Đang tung tăng như chim sáo bay ra cửa , hình dung đến vẻ mặt cau có đất bực dọc của anh khi nhìn thấy ánh vàng lấp lánh trên tay cô.

Nhưng... đường đông phố rộng , mỏi mắt tìm vẫn không thấy bóng Triệu Vỹ đâu. Biết anh vì tư thù mà bỏ mặc mình. Đinh Đang trề môi thầm mắng : Đúng là bụng dạ tiểu nhân. Không thèm chấp .

Rồi đưa tay vẫy một chiếc xích lô vừa trờ tới , nói địa chỉ , cô leo lên đi luôn , không buồn trả giá. Chiếc xích lô vừa khuất dạng , Triệu Vỹ bước ngay ra từ con hẻmn hỏ. Nheo mắt vô hình với Đinh Đang , anh bước lẹ vào công an phường. Tân có trả nhẫn cho cô không ? Tại sao Đinh Đang lại đem vàng ra bỏ trước nhà ? Bí mật gì ? Lòng anh bỗng nôn nao , náo nức. Thật muốn biết vô cùng .

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám