Cô Bé Ngày Xưa

Chương 12
Tác Giả: Uyên Nhi
Trước
Cô Bé Ngày Xưa

Nhật Linh tỉnh dậy trong trạng thái mơ hồ , cô lờ mờ nhận ra mình đang ở một nơi xa lạ , không phải là nhà mình . Chung quanh cô , không khí thật lạnh lẽo , bao trùm màu trắng . Bóng người y tá thoáng qua giúp Nhật Linh nhận biết mình đang ở bệnh viện và người thân đâu tiên mà cô nhìn thấy là ông Trình , cha ruột của cô :

- Ba . ..

Nghe cô gọi , ông Trình mừng rỡ :

- Nhật Linh , con tỉnh lại rồi hả ? Nãy giờ ba lo ghê.

- Đây là bệnh viện phải không ba ? Ai đưa con vào đây vậy ?

- Ba và chồng con . Nhật Linh à ! Đình Phương nó đã thú nhận với ba tất cả rồi . Con cũng nên thông cảm cho nó , âu đây cũng là một bài học đáng nhớ cho con , suy cho cùng thì không thể trách được chồng con đâu , Linh ạ . ..

Nhật Linh ứa nước mắt . Như vậy có nghĩa là Đình Phương đã làm thật , anh đã có một quyết định dứt khoát rồi . Nhật Linh nói qua ngấn lệ :

- Con biết ! Lỗi là do con tạo nên nghịch cảnh , con hoàn toàn không có trách ảnh đâu ba.

- Con biết nghĩ vậy là tốt lắm rồi . Nói cho cùng thì đời người ai lại chẳng có lúc sai , quan trọng nhất là mình sai mà mình biết nhận ra cái sai để sửa thì vẫn còn cơ hội tạo dựng lại từ đầu , con ạ.

- Tự nãy giờ con không thấy anh Phương . Anh không có ở đây sao ba ?

Ông Trình lắc đầu :

- Đình Phương nhờ ba chăm sóc cho con . Nó đến nhà Du Mỹ rồi , Linh ạ !

Nhật Linh tê tái cả tâm hồn , cô nghe như cõi lòng mình lịm chết . Vậy là cô đã vĩnh viễn mất Đình Phương . Anh đã bỏ rơi cô thật rồi . Ôi ! Phải chi cô đừng bao giờ tỉnh lại nữa thì tốt biết bao , lúc đó cô sẽ không còn biết ghen hờn và đau khổ nữa . ..

- Nhật Linh ! Con muốn ăn gì không ? Ba xuống căng tin mua cho.

Nghe ba hỏi , Nhật Linh mới cảm nhận được cơn đói đang giày vò bao tử cô . Cô gật nhẹ :

- Ba làm ơn giúp con ly sữa nóng được rồi.

- Vậy con nằm nghỉ đi ! Ba đi nghe.

Nhật Linh dạ nhỏ rồi nằm quay mặt vào tường để che giấu nước mắt đang chực trào ra khóe . Chưa bao giờ cô thấy tuyệt vọng và đau khổ như lúc này . Cuộc đời còn lại của cô từ đây sẽ mãi mãi khép kín , hạnh phúc tình yêu đã chắp cánh bay xa . Đình Phương ! Đình Phương ! Em gọi mãi tên anh trong tuyệt vọng . Em ghi mãi bóng hình anh trong tim em . Mai này khi con của chúng ta chào đời , em sẽ lấy tên anh đặt cho nó dù là trai hay gái , để sự hiện hữu của nó nhắc nhở em cả đời rằng anh mãi mãi còn tồn tại trong em . . . Anh lấy vợ rồi anh sẽ có những đứa con ngoan khác , còn em thì chỉ có đứa con anh làm nguồn an ủi cuối đời . Dù sao em cũng phải cảm ơn tạo hóa vì người đã ban cho em ân huệ cuối cùng này , để em được duy trì chút kỷ niệm về anh . ..

Đang suy nghĩ băn khoăn với những dòng nước mắt , Nhật Linh thoáng thấy có bóng người bước vào phòng . Ngỡ là cha mang sữa vào , Nhật Linh vội đưa tay gạt lệ và cố lấy giọng thật tự nhiên :

- Ba để sữa trên bàn giùm con !

Đáp lời cô là một giọng nói thật đầm ấm dịu dàng , giọng nói mà cô không bao giờ có thể lẫn lộn với bất cứ ai :

- Em nói chuyện với ai vậy , Nhật Linh ?

Nhật Linh từ từ quay lại , Đình Phương đang đứng trước mặt cô , trên tay anh là ly sữa nóng và mấy lát bánh mì . Anh để mọi thứ lên bàn , nhẹ nhàng ngồi xuống bên cô :

- Em dậy uống chút sữa đi ! Anh đỡ em lên nhé ?

Rồi không đợi Nhật Linh đồng ý , Đình Phương vòng tay ôm ngang vai cô đỡ cô ngồi lên . Anh cầm ly sữa kề tận môi cô :

- Uống đi em . Phụ nữ có thai không được nhịn đói đâu đấy.

Nhật Linh lắc đầu , cô đẩy ly sữa ra thở dài :

- Bác sĩ nói với anh phải không ? Nhưng mà anh không cần phải lo . Cho dù em mang thai , em cũng không có ý cản trở hôn nhân giữa anh và Du Mỹ . Anh không nên trở lại đây làm gì nữa , anh Phương à . Đừng vì em mà trì hoãn đám cưới . Em có thể nuôi con một mình , không phiền đến anh đâu.

- Em nói cái gì vậy Nhật Linh ? Anh đã là chồng em thì anh còn cưới ai nữa chứ ?

- Thôi mà Đình Phương ! Em khổ nhiều rồi anh đừng diễn kịch làm khổ em nữa có được không ? Rõ ràng là anh đã nói sẽ cưới Du Mỹ kia mà.

Đình Phương mỉm cười :

- Anh nói vậy hồi nào ?

- Đừng giỡn trên sự đau khổ của em , Đình Phương . Vậy hồi trưa , ai chính miện đề nghị em ly dị chứ ?

- Anh chỉ đùa thôi , ai biểu em lỳ . Ai đời có thai mà lại giấu chồng , tội của em đáng đánh đòn lắm đó.

Nhật Linh mở to mắt nhìn chồng . Cô không biết anh đang nói thật hay là đóng kịch nữa . Phải đối với một người khó nhận biết như anh , cô mệt mỏi vô cùng . Đình Phương rút khăn tay lau cho cô :

- Nín đi nào , cô bé ! Sắp làm mẹ rồi sao lại còn khóc nhè thế chứ ? Bộ không sợ người ta cười sao ?

- Anh đang giở trò gì vậy , Đình Phương ? Ba nói với em là anh đã thú nhận tất cả sự thật . Sau đó anh đến gặp Du Mỹ rồi . Vai diễn của chúng ta coi như đã kết thúc , sao anh còn đùa cợt với em làm gì ?

Đình Phương nghiêm nét mặt :

- Anh không có đùa đâu nha Linh . Em nói đúng , vai diễn của chúng ta đã thật sự kết thúc . Còn thực tế anh đảm nhận vai trò làm chồng thật sự kia mà.

- anh nói gì , em không hiểu ?

- Nhật Linh à ! Đúng là anh có thú nhận với ba , nhưng là thú nhận chuyện chúng mình kìa , chứ không phải chuyện anh với Du Mỹ . Thật ra , bao lâu nay anh và cổ chỉ giả vờ đóng vai tình nhân để gạt em thôi , chứ tụi anh đâu có tình ý gì đâu . Anh chỉ muốn thử em , xem em có thật lòng yêu anh không vậy mà . Anh xin lỗi vì đã có những lúc phải nặng lời với em , những lúc đó anh cũng đau lòng lắm . Nhưng nếu không làm vậy thì làm sao anh biết được tình cảm em cho anh ở mức độ nào . Nói thật nha , có nằm mơ anh cũng không nghĩ là em lại yêu anh như vậy Linh à.

Nhật Linh bàng hoàng :

- Anh nói thật đó hả Đình Phương ? Có nghĩa là anh đã chịu bỏ qua lỗi lầm của em sao hả ?

Đình Phương gật đầu :

- Anh đã tha thứ cho em từ lâu rồi cô bé ạ . Nhưng cũng cần phải dạy cho em một bài học đáng giá để nhớ đời , để em biết thế nào là đau khổ khi người ta yêu kẻ khác ngay trước mặt mình . Có như vậy em mới hiểu được nỗi lòng anh ngày trước , lúc em ngang nhiên hẹn hò với Quang Bình và bắt anh phải chịu nỗi khổ . Vậy mà . . . thấy em rơi lệ hoài , anh không chịu nổi cho nên muốn kết thúc sớm sự trừng phạt của mình . Lúc nãy , anh đã đến gặp Du Mỹ bảo cổ thôi không đóng vai người tình này nữa , anh chịu hết nổi rồi . Có một chuyện nếu anh không nói ra chắc em không bao giờ biết được đâu Linh . Đó là chuyện về cái đêm anh bắt em đi cùng anh và Du Mỹ vào nhà hàng Thiên Tân cách đây hai tháng . Đêm hôm đó . . . anh không có say rượu như em tưởng vậy đâu . ..

Nhật Linh ngơ ngác nhìn chồng :

- Anh nói vậy nghĩa là sao ?

- Là . . . - Đình Phương khẽ hôn lên tóc vợ - Đêm hôm đó anh hoàn toàn tỉnh táo em à . Đàn ông giữ giaodịch như anh thì một vài lon bia đâu có làm anh say được chứ . Lẽ ra , anh phải đợi đến mình hiểu nhau , hòa nhau . Nhưng tại em , hôm đó em xinh đẹp quá sức làm cho anh kềm lòng không được nên đành phá lệ.

- Vậy ra những lời của anh trong đêm ấy . ..

- Là anh nói với em , tình yêu đêm đó cũng là dành riêng em . Cuộc đời này anh không thể yêu ai ngoài cô bé Ky Ky ngày xưa hết , em có biết hay không ?

- Đình Phương ! Anh nói thật đấy ư ? Em không có nghe lầm phải không ?

- Hoàn toàn không ! Tại sao em hỏi vậy ?

- Tại vì em sợ . . em sợ anh biết em mang thai nên buộc phải dứt tình cùng Du Mỹ . Em không muốn anh thương hại cho em.

- Không có Nhật Linh , em đừng nghĩ vớ vẩn . Nói thật , khi biết em có thai , anh ân hận vô cùng . Lẽ ra , anh phải biết sớm để đừng làm khổ em . Em không giận anh chứ Nhật Linh ?

Giận ư ? Nhật Linh làm gì còn nghĩ tới chuyện giận hờn , khi hạnh phúc đến với cô quá bất ngờ như thế . Nhật Linh muốn hét tô lên vì sung sướng , những giọt lệ hạnh phúc tuôn trào trên khóe mi . Đình Phương cúi mặt gần , anh hôn lên nướvc mắt người vợ trẻ.

- Đừng khóc em ! Người ta nói phụ nữ mang thai phải luôn giữ tâm trạng vui vẻ , hạnh phúc , tuyệt đối tránh buồn phiền , khóc lóc , vì như vậy sẽ có ảnh hưởng xấu đối với thai nhi . Chắc em không muốn con mình khi chào đời có khuôn mặt "mùa thu lá bay" đấy chứ ?

Nhật Linh sung sướng vòng hai tay ôm lấy cổ chồng , cô thì thầm trong ngấn lệ :

- Đình Phương ! Anh sai rồi . Em khóc đây là vì hạnh phúc đó thôi , Đình Phương ơi , em yêu anh quá !

- Và anh cũng yêu em nữa , Ky Ky của anh.

Nhật Linh nhắm mắt đón nhận nụ hôn của chồng , một nụ hôn tình yêu nồng nàn say đắm . Bất chợt có tiếng đằng hắng ngoài cửa phòng , khiến hai người vội vàng rời nhau . Du Mỹ xuất hiện với bó hồng đỏ thắm . Cô tươi cười nhìn cả hai vợ chồng :

- Như vậy là hạnh phúc rồi há ! Tôi xin chúc mừng cho hai người , mong hai người sẽ sống bên nhau bền vững đến trăm năm . Bó hồng này tôi mang tặng Nhật Linh nè . . . chúc mừng cô sắp được làm mẹ.

Nhật Linh đón bó hồng từ tay Du Mỹ , cô sung sướng nói lời cảm ơn . Đình Phương âu yếm nhìn vợ :

- Đó , em đã nghe Du Mỹ nói rồi chứ ? Có còn nghi ngờ anh nói dối nữa không ?

Nhật Linh khẽ lắc đầu , niềm hạnh phúc tràn đầy trên gương mặt . Đình Phương móc từ túi áo ra một mảnh giấy nhỏ đưa cho Du Mỹ :

- Đây là hóa đơn thanh toán vịên phí , anh đã đóng xong rồi . Em làm ơn qua phòng hành chánh lấy giấy xuất viện cho Nhật Linh đi . Anh muốn đem vợ anh về nhà để dễ bề chăm sóc , cổ đã khỏe lại rồi thì không cần phải lưu viện làm gì . Em giúp anh được chứ , Du Mỹ ?

- Đương nhiên rồi . Có khi nào anh nhờ mà em từ chối đâu hả ?

Đình Phương cười :

- Ráng giúp anh đi , bao giờ lấy chồng anh sẽ lo đám cưới giùm cho.

Du Mỹ dùng ngón trỏ điểm mặt Đình Phương :

- Là anh nói đó nha , sau này em sẽ đòi món nợ này đó , lời nói ra không rút lại được đâu . Nhật Linh ! Cô làm chứng giùm tôi đấy nhé.

Nhật Linh chỉ cười không đáp.

Thấy Du Mỹ vẫn còn nấn ná trong phòng , Đình Phương lườm cô :

- Thôi , làm ơn đi đi mà , ở đây làm kỳ đà cản mũi hoài , kỳ quá.

Du Mỹ cười lớn :

- Ạ ! Thì ra tự nãy giờ muốn đuổi khéo tôi đi đó hả ? Đi thì đi chứ , ai thèm nhìn mấy người yêu nhau.

Đình Phương chọc cô :

- Không phải là anh không cho em nhìn , chỉ sợ em nhìn người ta yêu nhau rồi phát nôn thì không biết làm sao mà kiếm kịp bạn trai cho em đây chứ.

Du Mỹ đỏ mặt :

- Cái anh này , làm như em ế độ không bằng.

Đình Phương vừa nói vừa xua tay :

- Biết em "đắt bồ" rồi , làm ơn đi nhanh nhanh giùm đi.

- Xí . ..

Du Mỹ giật lấy mảnh giấy trong tay Đình Phương rồi chạy biến đi , nhường thời gian trống trải lại cho đôi vợ chồng trẻ . Nhật Linh buộc miệng khen :

- Du Mỹ dễ thương quá phải không anh ?

- Dễ thương à ? Vậy mà có người thù hận cổ như là . . . tình địch vậy . Mới nghe anh với cổ chuẩn bị kết hôn là họ đã . . . . xỉu rồi.

Nhật Linh đỏ mặt nhéo vào hông chồng thật mạnh :

- Anh quỷ này ! Chọc quê em phải hôn ?

Đình Phương tỉnh bơ :

- Ủa ! Nói vậy người đó là em hả ? Anh không biết , xin lỗi nghe KyKy.

- Anh . ..

- Lời nói chưa kịp thoát ra , bờ môi Nhật Linh đã bị những nụ hôn của chồng phủ kín . Cô âu yếm đáp lại tình anh . Đưa mắt nhìn ra khoảng trời tuổi thơ năm nào , tuổi cô và Bin nắm tay nhau cùng đuổi bướm , hái hoa nơi chân trời thơ mộng của quê hương.

Hết

Cô Bé Ngày Xưa
Trước
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám