Người lành mạnh, người bình thường: nghe bằng hai tai.
Người có đủ hai tai lành lặn, nhưng chỉ có một tai làm việc, dân gian gọi là người chuyên có... "nghe một tai!". Cái tai "chuyên môn hóa" ấy, chỉ rặt nghe các "đệ tử ruột", không nghe ai khác, không nghe ý kiến khác ngoài ý kiến tâng bốc ca ngợi mình!
"Trung ngôn, nghịch nhĩ" - Những lời nói thẳng làm nhiều "sếp" nghe "không lọt lỗ tai"!
Nghe chưa ra đầu ra đuôi gì đã... "phán", là người "nghe chưa thủng lỗ tai"!
Người sợ liên lụy trách nhiệm thì dù thiên hạ nói gì cũng ... ngô nghê giả điếc!
Cũng có người bị gọi là "tai lành tai điếc", mặc dù anh ta chẳng ... điếc chút nào cả. Đó là loại người có tính tầm phào; nghe đấy mà đâu có nghe? Đầu óc còn để tận đâu đâu!
"Nghe" cho có nghe, "nghe" mà chả nghe gì cả, "nghe đâu bỏ đấy",.. là những cách "nghe" của không ít quan chức làm công tác "tiếp dân", mắc bệnh lãnh cảm!
Dân "đội đơn" kêu khản cả giọng mà "quan" làm như không nghe thấy gì, đích thị quan ấy bị "điếc lòi tai".
Kẻ thích "đưa chuyện làm quà", thường mới "nghe hơi nồi chõ", đã lê la "buôn chuyện" khắp nơi, được người đương thời gọi là ... "buôn dưa lê"!
Dự "hội thảo khoa học" mà có người mặt cứ ngây ra như "mặt ngỗng ỉa", chẳng hiểu "mô tê" gì cả, chẳng khác chi... "vịt nghe sấm"!
Mấy anh chàng có tính hão huyền, thường hay "nằm mộng nghe kèn"!
Đem tâm sự nói với người vô tâm, chẳng khác gì đem "đàn gẩy tai trâu", thà "vạch đầu gối ra mà nói", còn hơn!
Kẻ "lười chẩy thây" thường "điếc tai: làm, sáng tai: họ"!
Người thô lỗ thì nói cứ như... "đấm vào tai" người nghe! Hiền như Bụt cũng phát tức. Kẻ khôn ngoan bao giờ cũng nhẹ nhàng "nói ngon nói ngọt", nói như "rót mật vào tai". Đặc biệt, nếu dùng cách nói này với "sếp", thì dễ đưa "sếp" ... lên mây lắm. Rồi thì muốn gì, "sếp" cũng sẵn sàng "chiều", ngay cả lúc ấy ta có đề nghị "sếp" ký giấy bán... cầu long Biên", "sếp" cũng ký! (Bởi xưa có câu: "nói ngọt, lọt đến xương" mà!..)
Tai luôn luôn vểnh lên nghe ngóng chuyện người khác, đích thị là tai của kẻ hay "kiếm chuyện" rồi! Nói thế thôi chứ, một khi đã bị "vạch mặt chỉ tên", những kẻ này cũng dễ "cụp tai" như "chó cụp đuôi" thôi!
"Trên bảo, dưới không nghe" là căn bệnh "yếu sinh lý" của đấng mày râu; nhưng thời nay, cum từ ấy còn được dùng để ám chỉ cảnh kỷ cương không nghiêm, cảnh "cá mè một lứa", không ai bảo được ai; hoặc cũng để nói về tình trạng "người trên ở chẳng chính ngôi, để cho người dưới chúng tôi hõn hào!", như dân gian thường nói!
Thế đấy! Có đôi tai lành lặn để nghe; nhưng nghe như thế nào, lại không phải là chuyện đơn giản!..
Sách - Truyện Khác
Cái Duyên Nam Bắc
Nguyễn Hữu Huấn
Cái Ác Ý Bởi Nghề Nghiệp
Phan Khôi
Chặng Đường Mười Nghìn Ngày.
Hoàng Cầm
Cây Bàng Trước Ngõ
Khải Nguyên
Các Bậc Chân Sư Yogi Ấn Độ
Sri Yogananda
Bút Ký Về Tiểu Sử G.C. Giucốp
K.M. Ximônốp
Bút Ký Dưới Hầm
Dostoevsky
Buồn Vui Nghề Dạy Học
Đức Trí
Buồn
Lonely Wolf
Bụi Đất Và Hư Vô
Lê Xuân Nhuận
Bức Thư Gửi Cha
Thu Hằng
Bức Thư Cà Mau
Anh Đức
Bóng Hình Trong
Hoàng Dung
Bóng Hình Của Mẹ Trong Thơ Xuân Quỳnh
Hải Triều
Bông Hồng Cho Mẹ
Lý Lạc Long
Bóng - Tự Truyện Của Một Người Đồng Tình
Hoàng Nguyên - Đoan Trang
Biết Rồi ! Khổ Lắm
Kim Lê
Biển Có Màu Gì
Quynh
Bên Giòng Lịch Sử 1940 - 1965
Linh mục Cao Văn Luận
Bên Dòng Hương
Anh Đức



