Vua Lê Thánh Tông đòi xem sử. Nhà vua muốn nhìn lại vết dấu của mình để lại trên đời ?
Kiếp vờ vờ mỏng mang, trên dòng nước mùa đông ken, để lại vết đời tấm cánh, lững lờ trôi.
Một nhà thơ phương Tây viết: Ngay cả một sợi tóc gầy guộc cũng để lại bóng râm của mình trên mặt đất.
Trang viết là dấu vết. Vết đậm.
Gương xưa ba đời viết sử, cha viết, chém cha, con vẫn viết vậy, chém con và cháu vẫn viết thế...
Tác phẩm nghiên cứu ở một viện nọ, thỉnh thoảng thấy vài trang bị xé. Người xé lại chính là tác giả.
Đấy là họ tự viết đấy chứ!
Chẳng lẽ, những bậc thức giả không muốn để lại vết dấu của mình, cái gọi là một kiếp nghĩ ư?
Chắc nay ngượng với người, với đời, mà xé.
Nếu biết tự ngượng với họ, thì họ không xé.
Hàng ngày ta soi gương. Soi để người nhìn, mà lại cho ta.
Nếu như ai cũng soi mỗi hành động, suy tư của ta, bụi vết chúng sẽ hằn ở lại, và ta muốn để lại.
Ngậm mồm ăn tiền. Ngậm bút ăn tiền. Theo thời mà viết ăn quyền, được chức, đạt danh cũng nên!
Nói thật. Viết thật. Sống thật. Khó thật. Thôi thì đành kể vậy.
Sách - Truyện Khác
Bức Tranh Hoa Mai
QUỲNH DAO
Bóng Nhạn Chiều Tà
QUỲNH DAO
Bóng Người Dưới Trăng
Nguyễn Trường Sơn
Bóng Mờ Hiu Quạnh
Lê Thao Chuyên
Bóng Lá Hồn Hoa
Nguyễn Thị Hoàng
Bông Hồng Vàng
Konstantin Pautovsky
Bóng Dáng Xưa
Thanh Châu
Bóng Thời Gian
Hoàng Thu Dung
Bóng Nước Hồng Kông
Đặng Hoàng Văn
Bóng Người Xa Cách
Trần Thị Thanh Du
Bóng Mây Chiều
Thế Du
Bóng Hoàng Hôn
QUỲNH DAO
Bông Hoa Bên Hẻm Vắng
Mỹ Hạnh
Bỏ Vợ
Hồ Biểu Chánh
Bỏ Cuộc Chơi
Võ Hà Anh
Bỏ Chồng
Hồ Biểu Chánh
Bình Yên Khung Trời Nhỏ
Khánh Mỹ
Biểu Tượng Thất Truyền
Dan Brown
Biết Em Còn Chút Dỗi Hờn
Nhật Khương
Biết Tỏ Cùng Ai
QUỲNH DAO



